ghe đồng nghiệp phỏng đoán quan hệ không bình thường giữa Hoắc tiên
sinh và Úc Noãn Tâm.
Tựa như lần này, khi hắn hẹn gặp Hoắc tiên sinh, trợ lý tổng
tài biết hắn là vì chuyện cuả Úc Noãn Tâm mà đến thì đã nhắc nhở hắn từng li từng
tí rằng mọi việc phải ăn nói cẩn thận. Còn nói thêm rằng có lần nhìn thấy khi
Úc Noãn Tâm từ trong phòng của tổng tài đi ra thì sắc mặt uể oải mà đỏ ửng,
trên cổ còn có dấu vết ám muội. Thật không khó để tưởng tượng ra hai người đã
làm những gì ở trong phòng tổng tài suốt hai giờ.
Có thể thấy dường như Hoắc tiên sinh đối đãi với Úc Noãn Tâm
thật sự rất khác biệt. Ngay cả Ngu Ngọc trước đây cũng không có lộ liễu trắng
trợn như thế.
Giờ phút này, cuối cùng Paul cũng đã hiểu rõ những lời cảnh
cáo của trợ lý tổng tài, bởi vì hắn nhìn thấy rõ ràng sắc mặt của Hoắc Thiên
kình đã trở nên lạnh lùng….
"Hoắc tiên sinh, trải qua sự nhất trí của bộ phận quan
hệ công chúng của chúng tôi, đã cho ra kết quả: Hy vọng Hoắc tiên sinh suy xét
đến hình ảnh tổng thể của Hoắc Thị mà hủy bỏ tư cách phát ngôn của Úc tiểu thư,
đồng thời mong Hoắc tiên sinh cho phép dừng tất cả các hoạt động đầu tư có liên
quan điện ảnh, nhất là những bộ có Úc tiểu thư. Hiện nay, xét thấy những bất lợi
của Úc tiểu thư đang lan tràn ra, chúng ta hoàn toàn có lý do để làm như vậy."
Hoắc Thiên Kình xoay xoay ghế, ngón tay thon dài khẽ vuốt
cánh môi, ánh mắt mang theo vẻ trầm ngâm nhưng cũng có chút thất vọng rất rõ
ràng…
"Đây là kết quả sau một ngày bàn bạc của bộ phận quan hệ
công chúng các anh ư?" Giọng nói không lớn nhưng tựa như chiếc roi quất mạnh
vào mặt Paul.
Trong nháy mắt, sắc mặt Paul trở nên cực kì xấu hổ và khó
coi. Anh ta ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Thiên Kình, nhưng lại bị ánh mắt sắc bén
làm cho sợ hãi đến nỗi vội vã cúi đầu, giọng nói do dự…
"Hoắc tiên sinh, tôi cho rằng đây là cách giải quyết vấn
đề tốt nhất hiện nay."
"Cách tốt nhất không có nghĩa là cách duy nhất."
Ánh mắt Hoắc Thiên Kình không vui mà quét qua vẻ mặt quá mức thận trọng của
Paul, thấp giọng mở miệng: "Nếu như bộ phận quan hệ công chúng các anh chỉ
có thể nghĩ ra những cách thế này thì tôi còn thuê các anh làm gì nữa?"
"Hoắc tiên sinh, tôi…"
"Nói cho tôi biết, hình tượng quan trọng nhất của Hoắc
Thị là gì?" Hoắc Thiên Kình cắt đứt lời giải thích của Paul, giọng nói trở
nên lạnh lùng.
Paul vội vã trả lời: "Chuyên nghiệp!"
"Không sai! Chuyên nghiệp là hình tượng từ trước tới
nay của Hoắc Thị. Bất luận là đầu tư hay hoạt động sản xuất cũng đều dựa theo
hai chữ này, người phát ngôn cũng vậy. Lúc trước chọn Úc Noãn Tâm làm người đại
diện là vì thấy cô ta phù hợp với Hoắc Thị. Anh là người quản lý của bộ phận
quan hệ công chúng, bây giờ mới đứng ra tuyên bố hủy bỏ việc hợp tác làm đại diện
với Úc Noãn Tâm, khác nào nói với bên ngoài rằng quyết định lúc trước của Hoắc
thị là sai lầm. Đồng nghĩa với việc nói với mọi người rằng Hoắc Thị chúng ta
tuyển người đại diện cũng chỉ là trò đùa trẻ con chứ không hề có tính chuyên
nghiệp." Ánh mắt Hoắc Thiên Kình sắc như chim ưng mà quét thẳng vào mặt cấp
dưới.
Tim Paul nhảy "lộp bộp" vài tiếng, vội vàng giải
thích. "Hoắc tiên sinh, chúng tôi chỉ nghĩ cách giải quyết vấn đề chứ
không nghĩ được nhiều như vậy, đây là sơ sót của chúng tôi. Thế nhưng nếu chuyện
của Úc tiểu thư cứ tiếp tục lan ra, tôi lo là…"
"Lo cái gì?"
Mặt Hoắc Thiên Kình lộ ra vẻ bất mãn, lạnh lùng mà nói:
"Hoạt động cụ thể của Hoắc Thị sẽ không bị bất kì ảnh hưởng gì, nhưng hình
ảnh chuyên nghiệp mà bị phá hỏng thì rất khó khôi phục. Tốt nhất anh nên nhớ kỹ
cho tôi, bộ phận quan hệ công chúng tồn lại là vì giải quyết các vấn đề cho
công ty. Kết quả mà tôi muốn chính là… sóng yên biển lặng."
"Vâng, vâng, vâng. Hoắc tiên sinh, tôi đã biết phải làm
thế nào rồi" Paul vội vàng lên tiếng trả lời.
"Nhớ kỹ, truyền thông cũng chỉ là công cụ để tuyên truyền.
Nước có thể đẩy thuyền thì cũng có thể dìm thuyền, quan trọng là xem anh dẫn dắt
như thế nào! Anh xuất thân từ bộ phận tuyên truyền quan hệ quốc tế, không cần
tôi dạy anh phải làm thế nào chứ?" Giọng của Hoắc Thiên Kình lộ ra vẻ lạnh
lẽo.
Paul gật đầu lia lịa, lưng áo sớm đã ướt dẫm mồ hôi lạnh…
Dưới tán hoa quỳnh, màu trắng phản chiếu lẫn nhau. Ánh trăng
chiếu lên người Úc Noãn Tâm, rất mờ nhạt, tạo thành một làn sương mỏng mờ ảo
bao quanh cơ thể đang mặc váy ngủ trắng của nàng, đẹp đến nỗi như không có thật.
Bộ váy nàng đang mặc không chỉ là bộ váy ngủ trắng đơn giản
mà là được thiết kế tỉ mỉ với thắt lưng cao mang phong vị của trang phục triều
Hán. Chất liệu mềm mại nhẹ nhàng chẳng những giúp thoải mái, mà còn lộ vẻ phiêu
dật.
Đây là hình ảnh mà Hoắc Thiên Kình thích nhất. Mỗi khi nhìn
thấy bóng áo trắng của nàng làm bạn với cánh hoa bay lượn thì lòng của hắn sẽ lạc
vào trong đó…
Giống như lúc này, khi hắn nhìn thấy nàng ngửa đầu nhìn hoa
quỳnh rơi, ánh trăng chiếu xuống khuôn mặt xinh đẹp của nàng, giống như viên ngọc
phát ra ánh sáng rực rỡ thì tim của hắn lại bắt đầu đập loạn lên…
Bắt đầu từ khi nào, mỗi khi nhìn thấy