nàng, lướt qua đôi
má lúm đồng tiền của nàng, khẽ nói, "Noãn Tâm, bài học lần trước còn chưa
đủ ư? Tại sao bây giờ còn không nghe lời nữa?"
"Anh ấy không phải Tả Lăng Thần, anh ấy là Tiêu Minh
Hi." Úc Noãn Tâm can đảm chống lại ánh mắt sắc bén của hắn, ánh mắt trong
trẻo phát ra những tia sáng long lanh, như kim cương lấp lánh khiến người ta
không khỏi nao lòng.
"Cũng vậy thôi." – Hoắc Thiên Kình lắc đầu cười nhẹ
"Hắn ta thích em."
"Thích tôi thì lại làm sao?" Úc Noãn Tâm cảm thấy
vô cùng buồn cười, nét mặt có chút khinh bỉ "Anh ngăn cản ý nghĩ của tôi,
lại còn muốn ngăn cản ý nghĩ của người khác hay sao ? Hoắc Thiên Kình, anh thật
tự cao tự đại quá rồi."
"Nói cũng đúng." Hoắc Thiên Kình như tỉnh ra, gật
gù, "Cô gái của tôi càng ngày càng có nhiều người quan tâm, tôi nên làm gì
đây nhỉ ? Giam em lại à …" Hắn cố ý dừng lại tại đó, im lặng quan sát phản
ứng của nàng.
Quả nhiên, trong ánh mắt của Úc Noãn Tâm hiện lên tia cảnh
giác, cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn.
Hắn đột nhiên cười một tiếng, nói tiếp "Đương nhiên,
tôi sẽ không làm như vậy, bởi vì … tôi không nỡ…"
Úc Noãn Tâm không ngờ hắn lại nói vậy, ánh mắt chợt run lên
một cái, lập tức cau mày, cái kiểu trêu chọc này của hắn quả thật khiến nàng
không chịu nổi.
Chẳng qua là, nàng phải thừa nhận, nếu như đổi là một người
con gái khác, nghe những lời này của hắn, nhất định sẽ rất cảm động.
Có thể khiến Hoắc Thiên Kình không nỡ dứt bỏ lại là ân huệ lớn
như vậy sao ? Đáng tiếc nàng lại là Úc Noãn Tâm, đã bị hắn làm tổn thương sâu sắc
thì tự nhiên biết rõ hắn sẽ làm ra những chuyện càng quá đáng.
Nhìn vào ánh mắt đầy nghi vấn của nàng, Hoắc Thiên Kình nhếch
môi một cách thỏa mãn, "cô bé thông minh, xem bộ dạng của em thì càng ngày
em càng hiểu tôi rồi đấy …"
Tim Úc Noãn Tâm không ngừng chùng xuống …
"Nên làm thế nào mới được đây ?" mấy ngón tay thon
dài của Hoắc Thiên kình nhẹ nhàng sờ lên má nàng, tận hưởng sự mịn màng dưới những
đầu ngón tay, khẽ cười "xem ra chỉ có một cách mà thôi …"
Úc Noãn Tâm chăm chú nhìn hắn, như là nhìn một con mãnh thú
có thể tấn công bất cứ lúc nào, cẩn thận đề phòng.
Thân thể đàn ông cường tráng đột nhiên tiến đến gần, nhốt
nàng hoàn toàn trong vòng tay của hắn, một thoáng xấu xa dâng lên trên bờ môi,
cho đến khi đôi môi của hắn như có lại như không quấn lấy bờ môi nàng …
"Khi mà trong lòng em chỉ có một người đàn ông là tôi,
thì mới có thể giải quyết khẳng định được quyền làm chủ…"
Giọng nói của hắn rất khẽ, rất trầm, hệt như tảng đá nặng
ngàn cân đè lên tim nàng, làm nàng cảm thấy thật khó thở …
"Hoắc Thiên Kình, anh đừng có quá đáng !" Úc Noãn
Tâm cuối cùng chịu không nổi đành lên tiếng, giọng nàng có phần gấp rút.
"Không, em yêu của tôi, yêu cầu này không quá đáng chút
nào hết, chẳng qua là tôi chỉ yêu cầu em đem tình yêu đối với Tả Lăng Thần chuyển
sang tôi, hết lòng hết dạ với tôi, tôi nghĩ việc này thật rất dễ dàng …"
Hoắc Thiên Kình khẽ cười, chóp mũi xuyên qua mái tóc dài mượt của nàng, tham
lam hôn lên cổ nàng …
Đôi môi ẩm ướt, yếu ớt như không có sức, chầm chậm hạ xuống
…
"Điều tôi muốn là trái tim của em, tình yêu của em, chỉ
đơn giản như vậy thôi ! Em yêu của tôi, em hoàn toàn có thể cho tôi được mà
…" Giọng nói nhẹ nhàng êm dịu của hắn như chứa đựng sự mê hoặc, trong nháy
mắt những nụ hôn cháy bỏng bao trùm khắp người nàng, cánh tay rắn chắc sờ soạng
thân thể của nàng một cách thành thục …
Úc Noãn Tâm chết lặng, nàng biết Hoắc Thiên Kình nói như thế,
làm như thế, hoàn toàn không xuất phát từ tình yêu nam nữ, mà là sự báo thù giữa
hai gã đàn ông, một sự báo thù triệt để …
Hắn vốn không hề từ bỏ việc báo thù Tả Lăng Thần …
"Hoắc Thiên Kình, tôi thấy anh thật là đáng thương !
Hóa ra trước giờ trong lòng anh, tình yêu chỉ là một quân tốt thí để anh lợi dụng
mà báo thù, hạng người như anh căn bản chẳng thể hiểu được thế nào mới là tình
yêu. Thứ mà anh có được chỉ là những cô gái tham mê quyền quý mà thôi, anh vĩnh
viễn sẽ không hiểu được thế nào là tình yêu thực sự !" Giọng nói của Úc
Noãn Tâm trở nên lạnh lùng, đến cả ánh mắt của nàng cũng toát ra vẻ lạnh lẽo.
Vòng tay ở eo nàng đột nhiên siết chặt, nàng kêu lên một tiếng,
lập tức cả người đã bị hắn đè xuống…
Sắc mặt của Hoắc Thiên Kình đột nhiên trở nên khó coi, ánh mắt
vốn đang có tia cười chợt long lên dữ dội.
"Em nghĩ rằng những gì tôi nói chỉ là do muốn báo thù Tả
Lăng Thần ?" Đôi môi của hắn đè xuống, đem theo một cảm giác cưỡng bức bao
trùm lấy nàng, "Nói cho em biết, đây là yêu cầu của tôi đối với em ! Mà
cũng là mệnh lệnh !"
"Mệnh lệnh sở dĩ được gọi là mệnh lệnh, chỉ là vì nó áp
đặt người ta !" Nụ cười lạnh trên môi Úc Noãn Tâm càng đậm hơn, nói xong
câu này, nàng nhắm chặt mắt, tựa như một con búp bê gỗ chờ đợi con dã thú là hắn
xâm phạm, có lẽ nếu bản thân không phản kháng nữa, không chống cự nữa, thì sẽ
không phải chịu nhiều tổn thương hơn nữa.
Nàng phát hiện, bản thân quả thật rất sợ hắn, là một nỗi sợ
sâu sắc xuất phát từ tận đáy lòng …
Nhìn đôi mắt nhắm chặt của nàng,