ên Kình.
Ngoài cửa thang máy, dáng vẻ của Tiêu Minh Hi lại càng thêm
cô đơn…
Biệt thự Lâm Hải ban đêm thật yên tĩnh, không khí tràn ngập
mùi hương hoa, chỗ này vốn là một nơi ở rất lãng mạn, vì vậy mà đến cả ban đêm
cũng trở nên tràn ngập khí tượng đẹp đẽ.
Nhưng Úc Noãn Tâm có chút bất an, nhất là khi hắn cứ im lìm
không nói không rằng mà đưa nàng về Lâm Hải biệt thự. Về phòng rồi, một câu
cũng không nói, vẻ mặt bình tĩnh, không thể nào nhìn thấu được hắn đang nghĩ
gì. Đến cả ánh mắt vốn đã không vui giờ cũng tràn đầy vẻ lạnh lẽo, khiến Úc
Noãn Tâm càng thêm băn khoăn.
Nàng vẫn nhớ sự đau đớn khi bị hắn làm tổn thương lần trước.
Cũng như nhớ sự giận dữ của hắn sau khi hắn biết nàng gặp mặt
Tả Lăng Thần.
Lại càng nhớ rõ, Mạch Khê đã từng nói – nhất định phải nhớ
những việc mà Hoắc Thiên Kình từng cảnh cáo.
Không sai, Hoắc Thiên Kình từng cảnh cáo nàng, không được gặp
lại Tả Lăng Thần.
Hắn cũng đã nói… không được thân mật với Tiêu Minh Hi như vậy.
Lần đầu tiên nàng không màng đến lời cảnh cáo của hắn, hậu
quả không chỉ thương tổn chính mình mà Tả Lăng Thần cũng bị vạ lây, lần này
nàng hẹn Tiêu Minh Hi dùng cơm lại bị hắn bắt gặp.
Hắn định thế nào?… Tại nhà hàng, vẻ mặt của hắn trông đã rất
khó coi, như trước bão lớn thường có gió to, nàng biết đêm nay chắc chắn sẽ là
một đêm không yên tĩnh, ít nhất thì, hắn sẽ không giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng
này …
Có điều, cô thư ký xinh đẹp ở bên hắn vừa rồi chẳng phải là
rất đúng giờ hay sao ? Sao hắn lại có dáng vẻ như vừa "bắt gian tại trận"
vậy ? Lẽ nào chỉ có hắn là được phép giao du, còn nàng thì không thể gặp gỡ bạn
bè bình thường hay sao ?
Nghĩ đến đây, bất an trong lòng Noãn Tâm vơi đi một chút.
Nghĩ đến đây, bất an trong lòng Noãn Tâm vơi đi một chút.
"Ah…" cảm giác đau đớn ở chân kéo nàng từ trong mộng
ảo trở về, nàng khẽ kêu lên một tiếng, nhìn gã đàn ông đang cắm cúi xử lý vết
phỏng ở mắt cá chân của nàng kể từ lúc vào phòng, có phải là hắn đang cố ý hay
không ?
"Vết thương này ban nãy ở đoàn làm phim đã xử lý rồi
…" Nàng phải nhắc hắn một tiếng, xem bộ dạng mạnh tay mạnh chân của hắn,
nàng rất sợ hắn lấy việc công báo thù riêng.
"Tôi không tin tưởng dụng cụ y khoa ở đoàn làm
phim." Đây là câu nói đầu tiên của Hoắc Thiên Kình kể từ khi về đến nhà, đầy
vẻ lạnh lùng, đầy vẻ cứng rắn.
Úc Noãn Tâm nhìn hắn đang chuẩn bị bôi ô xy già lên miệng vết
thương, chân vô thức rụt lại "Nhưng…đau lắm!"
Chỉ là một vết phỏng thôi mà, dù không xử lý thì từ từ nó
cũng sẽ lành.
Hoắc Thiên Kình nhíu mày nhìn nàng, nhẹ nhàng nói "Em cũng
biết đau à? Chân rõ ràng bị thương, nhưng cũng không quên buổi hẹn với người
đàn ông đó?" Giọng nói như hứa hẹn sẽ trả đũa, nhưng động tác rõ ràng nhẹ
hơn nhiều.
"Tôi và Tiêu Minh Hi chỉ là bạn bè." Úc Noãn Tâm bất
giác giải thích, giọng nói có vẻ nôn nóng.
Quả nhiên, làm sao gã đàn ông này lại có thể xem như không
có việc gì xảy ra. Hắn vốn là loại đàn ông không chịu nổi một hạt bụi trong mắt,
làm sao lại chịu bó tay làm ngơ cho được.
Chỉ là… hắn muốn làm gì nàng cũng được, nhưng Tiêu Minh Hi vốn
chẳng liên quan gì.
Hoắc Thiên Kình nghe nàng nói rồi thì ngẩng đầu nhìn nàng,
thật lâu không nói gì, khiến cho trong lòng Úc Noãn Tâm hoảng hốt không yên
Đợi mọi việc đều xong, hắn để nàng ngồi ở bên mình, một lần
nữa dừng lại ở ánh mắt có vẻ hoảng sợ của nàng, một lúc sau, bờ môi chợt cong
lên:
"Dáng vẻ gấp gáp này của em, là vì Tiêu Minh Hi hay là
vì tôi ?"
Úc Noãn Tâm nhìn vào với ánh mắt đen láy của hắn rồi khẽ ngừng
lại "Tôi không hiểu ý của anh …"
"Ý của tôi rất đơn giản." Hoắc Thiên Kình chợt mỉm
cười, như là mặt nước yên tĩnh bỗng có một gợn vòng xung động lan rộng, rất dễ
làm động lòng người. "Nếu như em là vì hắn mà giải thích, tức là sợ tôi
làm gì bất lợi với hắn ta. Nhưng nếu vì tôi mà nói, tức là…." Hắn cúi đầu,
ánh mắt đang tràn đầy vẻ lạnh lùng đột nhiên hiện lên vẻ xấu xa, "Em đã bắt
đầu quan tâm đến tôi rồi."
"Anh"- Úc Noãn Tâm thiếu chút nữa vì những lời hắn
nói mà mờ mịt đầu óc, mùi hương đàn ông như bao trùm lấy người nàng, nàng đột
nhiên có phản ứng, má lúm đồng tiền hiện lên, cố gắng tránh khỏi hơi thở càng
lúc càng đè nén của hắn
Anh là quá tự mãn tự hay là quá tự cao vậy ?- Đừng quên,
cách đây chưa lâu tôi từng muốn giết anh." Nàng lạnh lùng nói.
Hoắc Thiên Kình nhìn thấy thế, từ tốn đứng lên, gương mặt
anh tuấn hiện ra một nụ cười hút hồn "Trước nay tôi nghĩ rằng tự mãn hay tự
cao không có gì là sai cả, làm người nên có lúc tự cao và tự mãn, đây ngược lại
chính là ưu thế mà người thường không cách gì cạnh tranh nổi."
Úc Noãn Tâm nghe vậy không nhịn được, đưa mắt nhìn hắn, một
lúc sau mới lặng lẽ nói một câu "Nếu anh nghĩ tôi đang khoe khoang thành
công của anh thì tôi thật không cách gì phản bác. Chẳng qua, đêm nay là tôi chủ
động mời cơm để cảm ơn Minh Hi đã chiếu cố bấy lâu, vì vậy xin anh đừng tìm
Minh Hi gây phiền phức."
Lời của nàng còn chưa dứt hẳn, chiếc cằm nhỏ đã bị bàn tay
to của hắn nâng lên, ánh mắt đen láy sắc bén tỉ mỉ quan sát