Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325243

Bình chọn: 7.5.00/10/524 lượt.

khứ cũng khó

tránh khỏi cảm thấy hoang đường.”

Vẻ mặt Từ Nghi lại vô cùng bình tĩnh:

“Bác trai, hôm nay chúng ta không nói chuyện này. Cháu đến là để muốn gửi

bác một vật.” - anh nói, từ từ lấy phong bì đựng thẻ ngân hàng ra đưa

cho Mạnh Ngọc Hòa, bên trong là tấm thẻ anh mới làm, chuyển hết tiền hai thẻ lúc trước vào đây - “Ở đây có chút tiền, bác cầm lấy chữa bệnh cho

chị Mạnh Phàm trước, mật khẩu là sáu số một.”

Cả người Mạnh Ngọc Hòa cứng đờ, đầu lưỡi như bị cột lại, mãi lâu sau mới nói được một câu:

“Không được. Tại sao bác có thể lấy tiền của cháu được.”

Ông đứng bật dậy, Từ Nghi cũng đứng lên theo ông:

“Vậy thì coi như cháu cho bác vay, làm phẫu thuật cho chị Mạnh Phàm trước, sau này bác từ từ trả cháu.”

“Không được, không được!” - Mạnh Ngọc Hòa luôn miệng từ chối - “Bác không thể nhận số tiền này.”

“Vậy chi phí phẫu thuật của chị Mạnh Phàm phải làm sao?”

“Cháu không cần để ý đến chuyện này.”- Mạnh Ngọc Hòa lại xua tay - “Tự hai bác có cách xoay sở.”

Từ Nghị hơi giật mình. Anh từng nghĩ Mạnh Ngọc Hòa sẽ từ chối, nhưng chưa

từng nghĩ thái độ của ông lại kiên quyết đến thế. Anh còn định nói gì

nữa lại bị Mạnh Ngọc Hòa hơi thô lỗ cắt ngang.

“Từ Nghi, cháu

đừng nói gì hết, cháu giữ lại số tiền này đi.” - ông vừa nói vừa nhét

phong bì lại túi áo Từ Nghi, lại nói tiếp - “Nghìn lần đừng nhắc đến

chuyện này nữa, nể tình cái mặt già này của bác, nghìn lần đừng nhắc lại nữa.”

Nói câu cuối cùng, tiếng Mạnh Ngọc Hòa đã có chút run rẩy.

“Bác trai…”

Phát giác ra sự bất ổn, Từ Nghi đưa tay kéo cánh tay ông. Mạnh Ngọc Hòa dùng hết sức già mới tránh khỏi, trở vào phòng bệnh như chạy trốn, đóng sầm

cửa lại.

Từ Nghi hoàn toàn bị ngăn cách ngoài cửa, lỗ tai cũng bị tiếng đóng cửa kia chấn động ù đi. Trong cái nhìn soi mói của đám người qua lại, anh có vẻ không biết làm sao.

*

Đến năm giờ

chiều vẫn chưa thấy Từ Nghi trở về, Chử Điềm hơi sốt ruột. Bởi vì Từ

Nghi tạm thời không muốn để ba mẹ biết, nên Chử Điềm chờ anh ở nhà trong khu gia thuộc. Trời sắp tối, nhưng vấn không thấy bóng dáng Từ Nghi đâu cả. Chử Điềm lại gọi điện thoại cho anh, vẫn không ai nghe máy. Chuyện

này khiến cô hoàn toàn không thể ngồi yên, xoa xoa bụng đi tới đi lui

trong nhà, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa, Chử Điềm mặc quần áo

vào đi xuống lầu, chuẩn bị bắt xe đến bệnh viện. Kết quả vừa ra khỏi cầu thang đã nhìn thấy một người ngồi ở bồn hoa cách đó không xa. Chăm chú

nhìn kỹ, không phải Từ Nghi thì là ai?

Chử Điềm giận đến mức thật sự muốn cắn anh, vất vả nhịn xuống, cô đi đến, nhìn anh từ trên cao nói:

“Anh về từ lúc nào? Sao không lên lầu?”

Người trước mặt không nói gì, hoặc chưa kịp phản ứng. Nhưng Chử Điềm không đợi nổi nữa, đưa chân đá anh: “Hỏi anh đó!”

Rốt cuộc Từ Nghi ngẩng đầu lên, nhìn cô một cái rồi đưa cho cô một vật. Chử Điềm đưa mắt nhìn, chính là tấm thẻ kia. Cô thoáng sửng sốt:

“Không đưa được hả?”

“Không được”

Từ Nghi nói, giọng chẳng hề có gợn sóng gì. Chử Điềm cảm thấy có gì đó

không đúng, vừa định ngồi xuống bên cạnh Từ Nghi thì lại đột ngột bị anh kéo xuống ngồi trên đùi anh. Tim vừa đập kịch liệt đã nghe anh trách

cô:

“Lạnh, đừng ngồi bên đó.”

Anh nói rồi ôm lấy cô. Chử Điềm cảm thấy ấm lòng, giọng nói cũng dịu đi vài phần:

“Đến cùng là sao?”

“Bác Mạnh không cần.”

Chử Điềm hơi kinh ngạc:

“Tại sao?”

Từ Nghi không muốn nhớ lại cảnh tượng xảy ra ở bệnh viện nữa. Nghe cô hỏi cũng chỉ nói qua loa:

“Có lẽ không muốn làm phiền anh nữa.”

Chử Điềm im lặng trong giây lát, phải thừa nhận Từ Nghi nói rất đúng. Cô

vẫn nhớ những lời Mạnh Ngọc Hòa đã nói với cô lần đó sau khi ba chồng cô gặp tai nạn xe cộ. Ông nói bản thân hồ đồ và ích kỷ, nỗi hối hận và đau buồn sâu sắc như vậy không phải giả. Bây giờ nhìn lại, chắc hẳn ông

thật sự cảm thấy mình không có mặt mũi nào đối mặt với Từ Nghi cả.

“Vậy làm sao đây?” - cô hỏi.

Từ Nghi nhìn đăm đăm phía trước, cười nhạt, đôi mắt dịu dàng được bóng đêm dày đặc tôn lên càng trong suốt.

“Điềm Điềm, em biết ban đầu vì sao anh lại đồng ý giả làm anh trai ở bên cạnh chị Mạnh Phàm không?”

Chử Điềm “Ừ” một tiếng, âm cuối hơi cao, không biết tại sao bây giờ đột nhiên anh lại nhắc đến chuyện này.

“Bởi vì anh biết, dù thế nào, anh cả đều hi vọng chị Mạnh Phàm sống tiếp.”

Chử Điềm thoáng giật mình, đột nhiên cảm thấy lòng mình chua xót vô vàn.

“Anh đó!”

Cô giận anh chỉ vì người khác không để ý đến mình, lời đến bên khóe môi lại trở thành một tiếng thở dài thật khẽ.

“Khi đó đến cuối cùng anh lại hèn nhát, lần này sẽ không đâu.”

Anh nói nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ. Chử Điềm hiểu anh không dễ dàng từ bỏ như vậy, mấp máy môi, nuốt hết tất cả lời khuyên, cô hỏi:

“Vậy anh định làm thế nào?”

“Xem lại đã” - Từ Nghi thở dài, tiếng thở dài nhanh chóng tan biến trong cơn gió rét mướt mùa đông - “Luôn có cách mà.” Sau hôm nói câu này, Từ Nghi trở về Lục Chỉ. Trước khi đi anh nói với Chử

Điềm năm nay có nghỉ đông, thời hạn là một tháng. Bất kể thế nào, sau

khi xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, đây coi như là một tin tốt.

Gần đây Chử Điềm đi làm có chút


The Soda Pop