vì đã bốc hỏa. “Thực xin lỗi, mẹ nhất thời không tìm thấy đồ của mẹ…cho
nên trước hết lấy bút này làm bàn chải dùng đỡ, con cũng biết mặt màng
này rất dễ xử lý, nói gì thì trên đó mẹ cũng cho thêm nhiều dược liệu
quý…”
Cô thao thao bất tuyệt.
Vì muốn bảo vệ màng nhĩ của mình nên
Bùi Tòng Ngạn phi thường biết điều sử dụng lúm đồng tiền đáng yêu nói
với mẹ. “Thực xin lỗi, là con hiểu lầm mẹ, mẹ chớ quên, mặt của mẹ mới
chính là tài nguyên quý hiếm.”
“A!” Bùi Bội hét lên một tiếng hai tay bưng mặt. “Trăm ngàn lần không được nhắc đến.”
Bùi Tòng Ngạn buồn cười nhìn động tác của mẹ, đây là mẹ của hắn.
Đột nhiên ngoài cửa vang lên một hồi chuông.
Bùi Tòng Ngạn ra vẻ kinh ngạc trêu đùa mẹ. “Có thể là kẻ thù đến tìm mẹ hay không?”
Bùi Bội cắn răng, buồn bực trừng con. “Thằng nhóc…”
Bùi Tòng Ngạn lập tức chỉ mặt của cô. “Cẩn thận có nếp nhăn.”
Không thể tức giận, không thể tức giận, chỉ cần một biểu tình nho nhỏ là mặt cô lại hiện nếp nhăn, xem bí quyết giữ gìn sắc đẹp thì cô không thể kiếm củi ba năm đốt một giờ a.
Ngón tay Bùi Bội chỉ ra cửa.
Bùi Tòng Ngạn cười cười. “Con biết, để con đi nhìn xem ai nhấn chuông.” Thằng bé chạy đến cửa chính.
Vì tránh đi một số người tới nhờ buôn
bán hoặc là người tới gây phiền toái, trong đó thường xuyên tới nhất là
người ở cơ quan bảo hộ, thỉnh thoảng tới cưỡng chế mẹ đưa hắn đi học.
Với chỉ số thông minh của hắn, cùng với mấy năm qua theo mẹ chạy ngược chạy xuôi cũng tích lũy được trí tuệ và
tri thức, kiến thức của hắn đã sớm vượt xa chương trình học bình thường
rồi. Dù sao mẹ của hắn cũng không chấp nhận loại giáo dục hà khắc ở
trường học.
Bùi Tòng Ngạn đứng trước cửa, còn cố ý
đè thấp giọng nói. “Nếu là tìm Bùi Bội và Bùi Tòng Ngạn thì hai người
đó không có ở đây.” Nói như vậy là tiễn được người không nên tới.
Nhưng lại nghe được một giọng nói như bị suyễn. “Cái thằng nhóc này, là chú, mở cửa!”
Âm thanh rống giận này làm cho Bùi Tòng Ngạn buồn cười, yên tâm mở cửa. “Sớm nói là chú Sái đi thì con cũng đỡ phải vất vả.”
Sái Ảnh không có cách với thằng bé này
chỉ vỗ vỗ nhẹ đầu hắn. “Tiểu quỷ.” Anh ta nghiêng người vào trong phòng
hỏi. “Mẹ con đâu?”
Bùi Tòng Ngạn chỉ tay về phía sau còn học bộ dạng thở dài của người lớn. “Đang chăm sóc sắc đẹp.”
“Ngô.” Sái Ảnh tựa hồ hiểu ý tứ của thằng bé.
Đột nhiên một người đàn ông cao lớn phía sau Sái Ảnh xuất hiện làm cho Bùi Tòng Ngạn buồn bực liếc anh ta một cái.
“Chú Sái, người ở phía sau…là bạn của chú sao?”
Bùi Bội từng cảnh cáo nó và Sái Ảnh,
không cho phép mang người lạ vào nhà. Người kia là ai mà làm cho chú Sái dẫn vào nhà, vi phạm vào cấm kị của mẹ.
“Chú đây là…” Sái Ảnh đang muốn giải thích.
Ngay lúc đó Cổ Việt Trì đã lướt qua Sái Ảnh tới đứng trước mặt Bùi Tòng Ngạn, cúi đầu nhìn chăm chú thằng bé.
Anh phát hiện thằng bé tuy còn nhỏ tuổi nhưng ánh mắt lại không giống
với đứa trẻ bình thường.
Cổ Việt Trì vươn tay biểu đạt thiện ý. “Chào cháu, chú là Cổ Việt Trì.”
Ánh mắt sắc bén của Bùi Tòng Ngạn chậm
rãi nhìn Cổ Việt Trì từ trên xuống dưới, người này thật cao lớn, cả
người phát ra khí thế bức người, bề ngoài thoạt nhìn hào hoa phong nhã
nhưng lại không có lực sát thương, đặc biệt người này có một đôi mắt rất lạnh lùng.
Bùi Tòng Ngạn vươn tay cầm tay anh. “Chào chú, cháu là Bùi Tòng Ngạn.”
Cổ Việt Trì nắm bàn tay nhỏ bé của Bùi
Tòng Ngạn nhưng tâm có một chút xao động, tuy rằng chỉ ngắn ngủi hai
giây, lại có thể làm cho anh giật mình. Anh cố gắng tươi cười với Bùi
Tòng Ngạn. “Xin chào.”
Lúc này Sái Ảnh tiến lên nói với Bùi Tòng Ngạn. “Chú Cổ có việc muốn mẹ cháu giúp đỡ.”
“Giúp đỡ?” Chữ này thấy tò mò quá, Bùi Tòng Ngạn híp mắt nhìn Sái Ảnh. “Phải đi ra khỏi nhà sao?”
“Ân, lần này sẽ đi Liêu Ninh.” Sái Ảnh gọn gàng dứt khoát nói cho Bùi Tòng Ngạn, lại vụng trộm xem biến hóa trên mặt thằng bé.
“Đại lục Liêu Ninh?” Đầu tiên là Bùi
Tòng Ngạn kinh hô, nhưng ngay sau đó lập tức khinh thường nói. “Trầm
Dương vẫn là Phủ Thuận?”
Biểu tình trên mặt Bùi Tòng Ngạn làm Cổ Việt Trì giật mình, thằng bé đã đi qua địa phương này.
“Là Ngưu Hà Lương.”
“Cái gì? Ngưu Hà Lương!”Bùi Tòng Ngạn hét lên như quỷ kêu.
Cổ Việt Trì mắt to nhìn biểu tình khoa trương trên mặt Bùi Tòng Ngạn. “Cháu đã đi qua?”
Bùi Tòng Ngạn không dám lắc đầu xua tay. “Chim không đuổi, gà không sinh sản ở địa phương.”
Trước khi tới đây, Sái Ảnh đã nói qua
muốn bàn việc với Bùi Bội trước hết phải lấy lòng Bùi Tòng Ngạn, hiện
tại theo như thái độ của thằng bé thì Cổ Việt Trì đã gặp chướng ngại thứ nhất.
“Chú muốn mời mẹ cháu đi…Cháu phản đối mẹ đi với chú sao?” Cổ Việt Trì thật cẩn thận hỏi Bùi Tòng Ngạn.
Bùi Tòng Ngạn không cần suy nghĩ trả lời ngay. “Không phản đối.”
Cổ Việt trì nghĩ không dễ dàng vượt qua như vậy, ở trong lòng Sái Ảnh nói quá về sự nhàm chán bài xích, đã nói
chỉ là nói thôi! Một đứa trẻ thì có thể nào quản được chuyện của người
lớn chứ?”
“Thật tốt quá, cảm ơn cháu.” Cổ Việt Trì vui vẻ sờ đầu Bùi Tòng Ngạn.
Sái Ảnh không thể tin xem xét Bùi Tòng Ngạn hỏi. “Cháu thật sự đồng ý cho mẹ cháu đi Liê