giận trên mặt anh lại không ai giám chọc vào. Trên đường đến sân bay,
trong xe bao phủ một tầng áp suất cực kỳ thấp, Bùi Tòng Ngạn cùng Sái
Ảnh thông minh ngậm chặt miệng không nói một câu, bọn họ cũng không muốn chọc đến tâm bão.
Đến sân bay, Sái Ảnh cùng Bùi Tòng Ngạn thức thời cách Bùi Bội thật xa, đương nhiên quăng Bùi Bội cho Cổ Việt Trì phụ trách.
Bùi Bội tức giận cúi đầu trầm mặc.
Cổ Việt Trì đem hộ chiếu của mọi người giao cho Sái Ảnh. “Giao cho cậu đi làm thủ tục.”
Sái Ảnh tiếp nhận hộ chiếu, có thể tránh đi tâm bão này thì tự nhiên không nói hai lời. “Được.”
Bùi Tòng Ngạn thấy thế thì tạ ơn trời
đã cho cơ hội an toàn tạm thời, cố ý lộ ra bộ dáng đáng thương giữ chặt
góc áo Sái Ảnh. “Cháu đi cùng với chú.”
“Được, chúng ta cùng đi.” Đương nhiên Sái Ảnh biết suy nghĩ của Bùi Tòng Ngạn.
Sái Ảnh cùng Bùi Tòng Ngạn kéo hành lý đến quầy tiếp tân hàng không làm thủ tục.
Cho đến giờ phút này, biểu tình trên mặt Bùi Bội mới có chút thay đổi, giương mắt hoài nghi. “Anh đặt vé máy bay?”
Nhưng là ngày hôm qua cô rõ ràng thấy anh ta chuẩn bị máy bay tư nhân nha?
Cổ Việt Trì nhẹ nhàng cười yếu ớt. “Lúc này chúng ta đi đại lục, không phải Cao Hùng, không bay chẳng lẽ ngồi ngồi?”
“Nhưng là ngày hôm qua…”
Thì ra cô ấy phát hiện anh bí mật chuẩn bị máy bay tư nhân.
Bên môi Cổ Việt Trì lộ ra chút cười quỷ dị, ngón giữa nhẹ nhàng đè lại môi cô. “Biết rồi thì đừng nói nhiều.”
Không cần nói nhiều, là ý tứ gì?
Bùi Bội nghi hoặc khó hiểu nhìn Cổ Việt Trì. “Em không hiểu, rõ ràng anh…”
Khuôn mặt tuấn nhã của Cổ Việt Trì hiện nụ cười yếu ớt, đôi mắt ôn nhu ẩn chứa bí mật, một cái chớp mắt cũng
không đổi nhìn cô. “Chính là chuẩn bị để ngăn ngừa vạn nhất, bí mật này
tốt nhất nên giấu ở đáy lòng, em biết, anh biết là được rồi.”
Bùi Bội không tin. “Sái Ảnh cũng không biết?”
Anh lắc đầu mỉm cười.
Cô kinh ngạc sẵng giọng. “Có cần thiết phải bí mật như vậy không?”
“Đây là cần thiết.” Trên mặt vẫn không thay đổi ý cười quỷ dị yếu ớt.
Đây là cần thiết? Đây là ý tứ gì? Rốt cuộc Cổ Việt Trì đang tính toán cái gì nha?
Bùi Bội đoán không ra dụng ý của anh ta. Từ Đài Loan đến đại lục thì phải ở Hong Kong chuyển máy bay, khi mọi người đến Liêu Ninh thì trời cũng đã tối muộn.
Ra khỏi trạm hải quan ở sân bay, Bùi Bội nhịn không được vặn vẹo thắt lưng. “Rốt cuộc đến nơi.”
Bùi Tòng Ngạn nhìn chung quanh trong
chốc lát. “Vẫn là bộ dáng của một người già, một chút không thay đổi.”
Khá khen cho khẩu khí của ông cụ non.
Cổ Việt Trì không nói chỉ hé miệng mỉm cười.
Đột nhiên một người đàn ông vẻ mặt như quỷ, tóc húi cua xa lạ đi đến chỗ Cổ Việt Trì. “Cổ tiên sinh.”
Sái Ảnh, Bùi Tòng Ngạn cùng Bùi Bội không khỏi giật mình ngây ngốc một chút.
Cổ Việt Trì mím miệng cười khẽ. “Tất cả đã chuẩn bị tốt rồi sao?”
“Đúng vậy, xe đang đợi ở bên ngoài.” Người đàn ông tóc húi cua cung kính nói.
Cổ Việt Trì nhìn ba người đang ngây
ngốc sau lưng không khỏi tươi cười, có lẽ là do cá tính, tươi cười như
vậy lại xuất hiện tự tin ngạo nghễ. “Mọi người lại đây, anh giới thiệu
vị bằng hữu này.”
Bằng hữu?
Sái ảnh nắm chặt hành lý đi tới, Bùi Tòng Ngạn thì nắm chặt tay mẹ, ba người cùng nhau đi đến hướng Cổ Việt Trì.
“Nhà khảo cổ học ở Trầm Dương, Vương Dũng.” Vẻ mặt Cổ Việ Trì cẩn thận tỉ mỉ giới thiệu.
“Xin chào, tôi là Sái Ảnh, là Cổ tiên sinh…”
“Trợ lý.” Cổ Việt Trì không chút hoang mang tiếp lời.
Một chút kinh ngạc hiện nhanh trên
khuôn mặt Sái Ảnh, mặc dù không biết dụng ý của Cổ Việt Trì, nhưng là
anh ta vẫn vui vẻ phối hợp. “Đúng vậy, tôi là trợ lý của Cổ tiên sinh.”
“Sau này có chuyện gì thì cứ trực tiếp tìm Sái Ảnh.” Cổ Việt Trì trực tiếp phân công nhiệm vụ cho Sái Ảnh.
“Đúng vậy, sau này có việc gì thì cứ gặp tôi.” Sái Ảnh phối hợp vô cùng tốt.
Vương Dũng tươi cười bắt tay Sái Ảnh.
“Được, sau này có việc gì tôi sẽ tìm đại ca.” Sau đó anh ta nhìn thấy Cổ Việt Trì đứng cùng Bùi Bội mà ở giữa là Bùi Tòng Ngạn nên lập tức trên
mặt anh ta hiện lên chút kinh ngạc.
Một tay Cổ Việt Trì ôm bả vai Bùi Bội, một tay đặt trên vai Bùi Tòng Ngạn. “Đây là phu nhân của…”
Bùi Bội ngạc nhiên mở to hai mắt, nhưng trên vai lại có một lực ấn xuống ám chỉ cô.
Bùi Bội hiểu dụng ý của anh, cho dù
lòng không muốn nhưng cũng không thể mất mặt, đành phải cứng đầu mỉm
cười gật đầu. “Xin chào.”
“Cổ phu nhân, xin chào.” Vương Dũng thu hồi mỉm cười, cúi đầu xem xét người đứng giữa hai người lớn. “Không cần phải nói, cháu nhất định là con Cổ tiên sinh.”
Đối với đứa con thông minh này thì Cổ
Việt Trì không cần ám chỉ, cũng không cần giấu giếm thân phận, bởi vì nó vốn chính là con Cổ Việt Trì.
“Xin chào, cháu gọi là Tòng Ngạn.” Vì
không để ba mẹ cãi nhau trước mặt mọi người, nên nó thông minh không nói ra họ, cũng miễn cho Vương Dương nghi ngờ lung tung.
Vương Dũng ngẩng đầu, mặt mang nụ cười nhìn thẳng Cổ Việt Trì. “Trước tiên tôi đưa mọi người đến khách sạn nghỉ ngơi.”
Cổ Việt Trì vui vẻ gật đầu. “Đi.”
Đoàn người Cổ Việt Trì ngủ lại tại một khách sạn thuộc hàng quốc tế.
Vương Dũng theo lời của Cổ Việt Trì đặt hai phòng kh
