ại. “Làm sao
anh ta có thể…” Tim đập gia tốc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên.
Mặc kệ thế nào, hiện tại cô đã muốn ở
trong phòng tắm, cô tính tắm rửa thật tốt, dập tắt lửa nóng khiến toàn
thân cô khô nóng lên.
Mở vòi hoa sen ra, cô chuẩn bị cởi quần áo, cô mới nhớ tới vừa rồi vội vàng chạy vào phòng tắm nên đã quên lấy áo quần sạch theo.
Bây giờ đi ra ngoài lỡ anh ta đang lõa thể…
Trời ạ! Cái này không biết nên như thế nào cho phải a? Ai, tiến thoái lưỡng nan!
Dúng kế này đi…Cô cứng rắn da đầu lấy
tay gõ cửa phòng tắm, ý muốn anh chú ý, sau đó nói to. “Phiền anh lấy
hành lý lại đây giùm em.”
Im lặng một lúc rốt cuộc cũng có lời đáp lại. “Chính mình đi ra lấy.”
Đáng giận! “Bây giờ em không thể ra.” Bùi Bội hổn hển hét lên.
Lại là im lặng.
Đột nhiên, cửa phòng tắm truyền đến hai tiếng gõ, làm cho cô sợ hãi lùi ra xa.
“Hành lý của em ngay tại cửa, với tay ra là có thể lấy được.”
Cô cẩn thận hé ra cánh cửa, lén lút xem bên ngoài, sau đó tay nắm chắc hành lý trên sàn nhà rồi rút lui rất
nhanh, giống như sợ anh thừa cơ bắt lấy cô.
Cho dù biết ý tưởng này thật buồn cười, nhưng ngẫm lại, tối hôm qua chỉ có anh và cô ở cùng một phòng, cô nam quả nữ, nếu như anh muốn xâm phạm cô thì tối hôm qua đã giáo
huấn cô rồi, giống như mười năm trước, không chỉ là suốt đời khó quên mà còn giống như bóng ma vĩnh viễn đi theo.
~~~o0o~~~
Khi Bùi Bội mở cửa phòng tắm, nhìn thấy Cổ Việt Trì thảnh thơi tựa trên tường cạnh phòng tắm, thì thái độ thư
thái biến thành cương ngạnh.
Vẻ mặt Cổ Việt Trì mang một chút thưởng thức đánh giá cô, cô chọn một bộ đi công tác thật nhàn nhã, tóc búi
cao, chỉnh thể phối hợp coi như khéo.
“Thật sự chúng ta có một chút tâm ý tương thông.”
Cô bình tĩnh ngắm nhìn áo quần của anh, thế nhưng anh cũng mặc một bộ áo quần vải bố nhàn nhã, trong phút chốc, cô không biết nên ca ngợi phụ họa vào hay là ảo não chính mình lại đi
nhìn anh ta mặc quần áo gì.
Cô tức giận trừng anh một cái. “Đừng
nghĩ mặt anh thiếp vàng, ai tâm ý tương thông với anh chứ? Chính là
không khéo em chọn trúng bộ này mà thôi.”
Cổ Việt Trì cụp mắt xuống giấu đi ý
cười trêu chọc cô. “Được, được, được, tùy em nói, thời gian không còn
sớm, anh nghĩ mọi người chờ dưới sảnh đã hết kiên nhẫn rồi.”
Bùi Bội giận đỏ mặt cầm cái mũ bên cạnh lên, dùng sức bước thật nhanh đến bên cửa, mở cửa ra, cô căm tức quay
đầu nhìn Cổ Việt Trì còn đang đứng bất động.
“Không phải anh nói bọn họ chờ đã hết kiên nhẫn rồi sao, giờ anh còn đứng đó làm gì?”
Cổ Việt Trì gợi lên môi cười, bước đi
đến trước mặt cô, dịu dàng ca ngợi. “Hôm nay em đẹp quá.” Dứt lời, anh
lướt qua cô ra khỏi phòng trước.
Nháy mắt toàn thân Bùi Bội cương lên một chút, hai má khô nóng, trái tim lại bắt đầu nhảy loạn nhịp.
Cảm giác cuồng loạn thế này làm cho cô cảm thấy phiền chán nhưng lại thấy vui trong lòng. Cùng nhau đứng trong thang máy đi
xuống, hô hấp trầm ổn cùng mùi nước hoa thoang thoảng tản mạn trong
không khí, thỉnh thoảng dụ dỗ cảm quan của Bùi Bội, làm cho cô không tự
chủ được dựa vào anh.
Cổ Việt Trì vươn tay nhẹ nhàng ôm bả
vai của cô, không nhìn đến ánh nhìn cảnh cáo tà nghễ của cô, như không
có việc gì mím miệng mỉm cười. “Đừng làm hư hình tượng vợ chồng ân ái.”
Đúng rồi, phải phối hợp diễn cùng anh
ta. Cô ảo não cúi đầu thu hồi tầm mắt, trong lòng lại vui vẻ nhận lấy sự che chở dịu dàng của anh. Nhiều lúc buồn vui lẫn lộn, suy nghĩ của cô
đều bị anh làm đảo lộn.
Khi cửa thang máy mở ra, Sái Ảnh và Bùi Tòng Ngạn đầu tiên là sửng sốt, kinh ngạc khi thấy hai người yên ổn ở
chung một chỗ, lập tức cười chế nhạo, mặc kệ hai người đó là cố ý hay là thật thì bọn họ phi thường vui vẻ khi gặp hình ảnh này.
Vương Dũng mặt mang mỉm cười vội vàng đứng dậy chào đón hai người. “Cổ tiên sinh, Cổ phu nhân.”
Cổ Việt Trì buông Bùi Bội ra đi tới
phía mọi người “Thực xin lỗi để mọi người chờ lâu” Anh yêu thương sờ hai má con “Ngày hôm qua con ngủ ngon không ?”
“Rất tốt ạ, chỉ có chú Sái là khổ.” Bùi Tòng Ngạn cười mỉa mai liếc Sái Ảnh một cái.
Bất đắc dĩ Sái Ảnh thở dài, hai tay đỡ
đầu. “Hiện tại thì tôi đã biết làm cha mẹ khó xử như thế nào, một buổi
tối thay tiểu quỷ này đắp chăn thì cũng đến lúc trời sáng.”
“Vất vả cho cậu.” Cổ Việt Trì áy náy cười.
“Nếu như vậy thì để Tòng Ngạn ngủ với em tối nay đi.” Coi như Bùi Bội tìm được cớ tránh né Cổ Việt Trì.
“Con không cần, con tình nguyện ngủ
cùng chú Sái, ít nhất chú ấy cũng nói rất nhiều chuyện xưa mà con chưa
từng nghe qua.” Bùi Tòng Ngạn cố ý không cho mẹ đạt được nguyện vọng.
“Con…” Đối mặt với sự đối nghịch khắp
nơi của con, khiến Bùi Bội muốn đánh một cái tát, nhưng cô lại không thể phản kích, đành thất bại rên rỉ.
Lúc này Vương Dũng đến gần. “Cổ tiên sinh, xe đã chờ ở ngoài khách sạn.”
“Được rồi, đã chậm trễ rất nhiều thời gian rồi, chúng ta lên đường.” Cổ Việt Trì gật gật đầu.
“Đợi chút.” Bộng nhiên Bùi Bội kêu
dừng, nhất thời bốn cặp mắt liền bắn thẳng về cô, làm cho cô nản lòng
cúi đầu “Em muốn uống cà phê.”
Vương Dũng bày ra bộ mặt tươi cười, ân cần hỏi. “Không thành vấn