Duck hunt
Bảo Bối Lên Nhầm Giường

Bảo Bối Lên Nhầm Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323105

Bình chọn: 8.00/10/310 lượt.

nhà.

“Oa, khí lực của ba ba thật không phải vừa nha!” Bùi Tòng Ngạn bội phục nhẹ giọng kêu lên.

Sái Ảnh ở trên đỉnh đầu thằng bé cũng

nhỏ giọng cảnh cáo. “Cháu đừng khinh thường ba ba của cháu, trăm ngàn

lần đừng để bề ngoài nho nhã lừa gạt.”

“Chính xác.” Nó hoàn toàn tán thành lời nói của Sái Ảnh.

Trong phòng một trận cãi nhau nay im

lặng không nghe một chút âm thanh, tình thế phát triển quái dị làm hai

người tò mò, vội vàng rón rén đến núp gần cửa nhìn xem.

Chỉ thấy Bùi Bội hai tay ôm lấy cổ của

Cổ Việt Trì, còn hai tay Cổ Việt Trì thì gắt gao ôm chặt vòng eo Bùi

Bội, đặc sắc nhất là môi của hai người đang dây dưa triền miên rất nóng

bỏng…

“Oa.”

Lập tức bàn tay to của Sái Ảnh che lại

tầm mắt của Bùi Tòng Ngạn, nên Bùi Tòng Ngạn chỉ nghe được giọng nói

cảnh cáo. “Hình ảnh hạn chế độ tuổi, trẻ nhỏ không nên xem.” Anh ta đi

lên phía trước xem, trong mắt lộ ra ý cười.

~~~o0o~~~

Vì thu xếp công việc trước khi đi Liêu Ninh nên Cổ Việt Trì phải làm việc đến tận đêm khuya mới được nghỉ ngơi.

Bùi Bội theo sát quan sát từng cử chỉ hành động của anh, phát hiện anh là người đàn ông cẩn thận đáng để người khác an tâm.

Mắt thấy sắp đến ngày khởi hành nên

thừa dịp lúc anh ngủ say hết sức, Bùi Bội liền vụng trộm lẻn vào phòng

của anh để thẩm duyệt lại tư liệu còn đặt trên bàn.

Thế này cô mới phát hiện, anh trừ bỏ có sưu tập một số tư liệu có liên quan đến miếu nữ thần ra, thì mọi chuyện liên quan đến chuyến đi tới Liêu Ninh đều được anh sắp xếp ổn cả, càng

làm cho cô khiếp sợ hơn là anh còn chuẩn bị một máy bay tư nhân.

Cư nhiên anh có máy bay riêng?

Hai tay Bùi Bội đặt trên tài liệu, hít

một hơi thật sâu, không khỏi để tay lên ngực tự hỏi, cô chống đối lại là một người đàn ông như thế nào?

Đột nhiên, bên cạnh xuất hiện thêm một người, đôi tay mạnh mẽ ôm lấy cô, hơi thở ấm áp phả vào gáy cô.

“Trễ như vậy còn không nghỉ ngơi, vụng trộm vào đây làm gì?”

Cô cứ nghĩ là thần không biết quỷ không hay, rốt cuộc vẫn bị phát hiện, mặc kệ, không liên quan, tùy cơ ứng biến đi.

Bùi Bội xoay người đối mặt với anh,

trong phòng u ám, chỉ thấy đôi mắt đen kia rực rỡ ánh hào quang, tình

hình này với một đêm mười năm trước đây…

Trong nháy mắt, chuyện xưa nhớ lại như sóng triều đánh úp lại.

Cô nhớ rõ ràng một đêm kia cùng hiện

tại giống nhau, trong phòng tối thui không thấy rõ gương mặt của anh,

bên hông bị một đôi tay rắn chắc như kìm kẹp, kế tiếp nhớ lại làm cho

hai má cô nóng bừng lên.

“Tôi…” Cô băn khoăn đem hai tay che

trước ngực, phòng ngừa chuyện đêm kia lại xảy ra một lần nữa. Mà khi tay cô đụng vào da thịt ấm áp của anh, làm cô kinh ngạc phát hiện nửa thân

trên của anh trần trụi, khiến cho cô vừa thẹn vừa sợ vội vàng rút tay

về.

Trong bóng đêm không nhìn được vẻ mặt

bối rối của cô, nhưng khi nghe cô hít một hơi kinh ngạc rồi nhanh chóng

rút tay về, trong lúc vô tình như vậy lại kích thích anh.

“Sợ cái gì?”

“Tôi, tôi, tôi…” Bùi Bội kề sát trước

lồng ngực rộng lớn của anh, dường như áp lực của anh đã hút hết không

khí của cô. Cô khó chịu vặn vẹo eo nhỏ, nhưng vô hình đã tăng thêm ma

sát làm cho độ ấm cơ thể tăng lên mấy độ.

“Đừng lộn xộn nữa.” Cổ Việt Trì gầm

nhẹ, huyệt ở hai bên thái dương đập nhanh hơn, khát vọng mãnh liệt ở

ngực sôi trào, vừa thống khổ vừa phấn khởi.

Chính cô đang dính trước ngực anh nhưng lại gây cho anh nhiều tra tấn như vậy.

Bảo bối trong lòng nghe lời đứng im bất động, ấm áp run run áp trước ngực anh, chậm rãi áp xuống phía dưới “Tôi không nhúc nhích.”

Cô không biết cô đã gây cho anh loại

tra tấn nào đâu, thế này so với bất động càng khó chịu hơn, anh nín thở

sắp muốn phá tan xương sườn mà ra. Cầu trời phù hộ trái tim của anh sẽ

không bị bệnh.

Hoài nghi cùng khát vọng giống một tầng sương mù bao phủ lấy suy nghĩ của anh, anh thử thoát khỏi hoang mang

này, thử thăm dò xem cô có giống anh hay không.

“Bùi Bội…” Giọng anh khàn khàn trầm thấp.

“A?”

Tựa hồ Cổ Việt Trì nhìn thấy sâu trong đôi mắt cô là khốn quẫn, nhưng chớp động lại có chút lửa tình dục.

Nhưng lửa tình này nháy mắt đã biến

mất, thay vào đó là cảm xúc bị nhốt cùng giãy dụa, phảng phất không thể

tin vừa rồi mình đã làm cái gì, nhưng lại hiểu được mình làm cái gì mà

vạn phần sợ hãi.

Bùi Bội nhanh chóng giãy thoát ra, cũng gắt gao nắm hai tay trừng anh. “Tôi chỉ nhất thời tò mò anh làm cái gì, cũng không có ý tứ gì khác.”

Cô không dám dẫm lên vết xe đổ, một lần là đủ rồi.

“Bùi Bội.” Anh khẽ vuốt hai má của cô.

Líc này đây cô tự nhiên khai ra. “Thật sự là tôi chỉ vào nhìn xem thôi.”

“Thật sự là tò mò thứ gì đó trên bàn thôi sao? Bùi Bội, đừng…”

Tay anh nhẹ vén tóc của cô, nhưng cô lại nhanh bắt lấy cổ tay anh rồi dùng lực bỏ ra.

“Không, chúng ta không thể lại một lần nữa, tôi không cần.”

Hay là cô cảm giác được áp lực thống khổ của anh ta?

Ánh mắt anh sắc bén nhìn cô. “Em nói dối, trong lòng em và thân thể của em hiểu được.”

“Im miệng!” Bùi Bội hổn hển nói.

Buồn bực của cô càng chứng minh cho phỏng đoán của anh.

“Phủ nhận?”

Tay Cổ Việt Trì bắt lấy tay cô nhưng lại thả ra.