pacman, rainbows, and roller s
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213512

Bình chọn: 8.5.00/10/1351 lượt.

dưng trở thành tỉ phú. Còn Thư Phàm lại chẳng để những

thứ đó vào mắt, thứ duy nhất mà Thư Phàm có hứng thú là làm việc ở bệnh

viện, nghiên cứu thuốc và chữa bệnh cho mọi người.

Thư Phàm chạy nhanh vào phòng tắm phía đối diện, đánh răng rửa mặt chải

đầu chỉ trong vòng có mấy phút, tốc độ còn nhanh hơn cả điện xẹt. Hôm

nay không vướng bận gì, em gái đã được Hoàng Tuấn Kiệt cho người bảo vệ, nên Thư Phàm có thể yên tâm đi làm được rồi.

………………..

Hoàng Tuấn Kiệt đã dậy được một lúc, đang ngồi uống cà phê trên ghế sô pha trong phòng khách.

Ông quản gia đang lúi húi chuẩn bị bữa cơm sáng cho Hoàng Tuấn Kiệt và hai chị em Thư Phàm ăn.

Tú Linh sau khi làm vệ sinh buổi sáng, đã chạy nhanh ra phòng khách.

“Chào anh !” Gặp Hoàng Tuấn Kiệt, Tú Linh dừng cước bộ, lịch sự chào hỏi.

“Chào em !” Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười, chào lại Tú Linh.

Không có chuyện gì để nói với Hoàng Tuấn Kiệt, Tú Linh rảo bước vào nhà bếp.

Tú Linh có thói quen dậy sớm nấu cơm sáng, ăn no xong mới đi học. Tuy

đang sống trong nhà Hoàng Tuấn Kiệt, không cần phải làm công việc nhà,

nhưng thói quen khó bỏ.

“Chào chú !” Thấy ông quản gia đang xào đảo thức ăn, Tú Linh nhanh nhảu bước lại gần.

Ông quản gia quay lại nhìn Tú Linh, cười hỏi: “Cháu đã dậy rồi đấy à ?”

“Vâng !” Tú Linh lễ phép đáp, mắt nhìn ông quản gia nấu thức ăn, “Chú có cần cháu giúp việc gì không ạ ?”

“Cháu giúp chú dọn chén bát lên bàn vậy.” Biết tính Tú Linh là một cô

gái chăm chỉ, đảm đang, thích làm công việc nhà, nên ông quản gia dễ

tính phân phó công việc cho Tú Linh.

“Dạ.” Tú Linh cười tươi, kiễng chân mở cửa kệ tủ đựng chén bát.

Thư Phàm mặc quần áo gọn gàng, tóc buộc túm đằng sau gáy, tay cầm túi xách, từ phòng ngủ đi ra phòng khách.

Đang đọc báo, Hoàng Tuấn Kiệt ngước mắt nhìn Thư Phàm từ đầu xuống chân.

“Cô định đi đâu mà sớm thế ?”

“Tôi đi làm.” Thư Phàm hăm hở, khí thế hào hùng muốn nhanh chóng được bay ngay đến bệnh viện để làm việc.

Hoàng Tuấn Kiệt lắc đầu chịu thua tính cách có một không hai của Thư Phàm.

“Trước khi cô đi làm, cũng phải ăn cơm sáng đã chứ ?”

“Không cần, tôi không cảm thấy đói.” Thư Phàm xăm xăm đi ra hướng cửa,

hoàn toàn không thèm quan tâm đến khuôn mặt không vui của Hoàng Tuấn

Kiệt.

“Thư Phàm !” Hoàng Tuấn Kiệt gọi to, “Nếu cô muốn đi làm, thì hãy cơm

sáng rồi mới được đi. Còn nếu không, cô ngoan ngoãn ở nhà hết ngày hôm

nay đi.”

Thư Phàm tức giận quay phắt lại, tay chỉ thẳng vào mặt Hoàng Tuấn Kiệt,

“Tên chết tiệt kia ! Tôi đã nhân nhượng cho anh lắm rồi, anh lại còn

không biết điều. Mấy ngày vừa qua, tôi bị anh nhốt như tù nhân, khiến

tôi không đi đâu được, nghỉ làm ở bệnh viện cũng không xin phép. Bây giờ sao anh còn dám ngăn cấm tôi ?”

Tiếng cãi cọ của hai người, gây sự chú ý của Tú Linh và ông quản gia.

“Chú Phong ! Chị cháu và anh Kiệt lại cãi nhau về vấn đề gì thế ?” Đặt đĩa thức ăn xuống bàn, Tú Linh tò mò hỏi ông quản gia.

“Cháu đừng để ý.” Ông quản gia thấu hiểu, bảo Tú Linh, “Họ là một đôi

oan gia, một ngày mà không cãi nhau mấy lần thì họ không chịu được.”

Tú Linh bật cười: “Xem ra chú rất hiểu chị cháu và anh Kiệt.”

Ông quản gia cười không đáp, tay tiếp tục đổ thức ăn ra đĩa.

Tú Linh biết tính nóng nảy của chị gái mình, nên cũng không chạy ra xem

cảnh hai người mắt to trừng mắt nhỏ, mặt đỏ bừng vì cãi nhau.

Hoàng Tuấn Kiệt tức điên người, càng đối đáp với Thư Phàm lại càng chuốc thêm bực mình vào người. Để kết thúc cuộc chiến, Hoàng Tuấn Kiệt tiến

nhanh đến chỗ Thư Phàm đang đứng, tay nắm lấy tay Thư Phàm, rồi lôi vào

bếp theo mình.

“Buông tay !” Thư Phàm cố gắng hất bàn tay cứng như gọng kìm ra khỏi bàn tay trái, chân vừa đi vừa đá vào bắp chân Hoàng Tuấn Kiệt.

“Cô muốn tôi đánh cô không ?” Hoàng Tuấn Kiệt trầm giọng quát Thư Phàm, mắt bốc hỏa.

“Có giỏi thì anh đánh đi ?” Thư Phàm không sợ chết, đã thách thức hỏa

khí đang dần vượt quá sức chịu đựng trong người Hoàng Tuấn Kiệt.

“Cô…” Hoàng Tuấn Kiệt dơ tay lên rồi lại hạ xuống. Thật lòng, hắn rất

muốn đánh Thư Phàm một trận, muốn dạy cho Thư Phàm một bài học, nhưng

chỉ cần nghĩ Thư Phàm sẽ bị đánh đau vì mình, hắn lại không có dũng khí

ra tay đánh người.

“Sao thế, sao anh không đánh đi ?” Thư Phàm chống hai tay vào hông, vênh mặt lên nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, dáng vẻ đầy khiêu khích, không biết sợ

là gì.

“Chị Hai !” Tú Linh vội chạy lại bấu lấy cánh tay Thư Phàm, “Chị đừng

làm quá lên có được không ? Anh Kiệt bảo chị ăn cơm sáng, cũng chỉ vì

muốn tốt cho sức khỏe của chị thôi.”

Tú Linh nhìn Hoàng Tuấn Kiệt bằng ánh mắt xin lỗi: “Anh Kiệt mong anh bỏ qua cho chị gái em. Tính chị em từ trước đến nay vẫn nóng như lửa.”

“Anh biết, em không cần phải cảm thấy áy náy với anh. Không có chuyện gì đâu.”

Hoàng Tuấn Kiệt cố nén giận, trừng mắt nhìn Thư Phàm: “Còn không mau đi vào ăn cơm đi !”

Thư Phàm căm tức, đùng đùng đi vào trong nhà bếp.

Tú Linh len lén, liếc mắt nhìn khuôn mặt vì giận đã trở nên xám xịt của Hoàng Tuấn Kiệt.

Tú Linh thấy chị gái thật không biết điều. Hoàng Tuấn Kiệt là người tốt, tuy rằng Thư Phàm vì cứu Hoàng Tuấn Kiệ