c yên tĩnh một thời gian. Cầu xin anh đừng đến tìm em.” Tú
Linh thu dọn hành lí, cương quyết rời khỏi nhà.
Vũ Gia Minh cuống lên, rối rít nịnh nọt Tú Linh: “Tú Linh à ! Em đừng
giận anh nữa có được không ? Anh đã biết sai rồi, từ lần sau anh sẽ
không làm như thế nữa.” Mặc dù ngoài miệng hắn nói thế, nhưng trong đầu
lại nghĩ thầm, hừ muốn anh bỏ qua cho bọn ho ư ? Không bao giờ !
Tú Linh càng thương hại cho bọn họ, càng khiến Vũ Gia Minh muốn trả thù họ hơn.
Tú Linh gỡ tay Vũ Gia Minh đang nắm chặt lấy quai túi hành lý: “Anh Minh ! Hãy để em đi đi ! Em thật sự rất cần khoảng thời gian riêng tư để suy nghĩ lại mọi chuyện. Ở bên cạnh anh khiến em không thể chịu đựng được
cảm giác thống khổ trong lòng mình. Xin anh hãy hiểu cho em, em không
muốn ai bị thương tổn vì em cả, nhưng hết lần này đến lần khác, em khiến những người mà em yêu thương gặp nạn, gặp phải những chuyện không may.” Tú Linh vừa nói vừa khóc, nước mắt lắn dài xuống gò má nhợt nhạt.
Ánh nắng ban chiều phủ xuống gương mặt đầm đìa nước mắt của Tú Linh. Gấu váy máu trắng bay bay, mái tóc dài đến ngang eo được buộc gọn sau gáy
thỉnh thoảng có những sợi tóc bay lên cao, Tú Linh lúc này thật thê
thương và buồn bã.
Vũ Gia Minh bất lực nhìn Tú Linh. Nhìn người con gái mình yêu phải
thương tâm rơi lệ, lòng hắn đau đớn như bị kim đâm. Hắn ngàn vạn lần
không muốn Tú Linh phải khóc, phải rơi lệ vì một người đàn ông khác,
nhưng hắn không làm được, hắn không thể bá đạo, cũng không thể dùng sức
mạnh để ngăn cấm Tú Linh.
Tú Linh là một cô gái thiện lương, dễ xúc động và hay khóc. Hắn yêu Tú
Linh cũng chính vì những đức tính này. Tú Linh đang mang thai đứa con
của hắn, hắn làm sao có thể to tiếng mắng Tú Linh, dùng bạo lực nhốt Tú Linh ở trong nhà. Hắn sợ Tú Linh sẽ khóc đến héo mòn, sẽ tự hành hạ và
dày vò chính mình.
“Tú Linh ! Anh….” Vũ Gia Minh thở dài, bối rối luồn tay vào khóc. Hắn
khổ sở không biết dùng từ ngữ nào để khiến Tú Linh siêu lòng không đòi
bỏ đi nữa.
Tú Linh nắm lấy tay Vũ Gia Minh. Cố nén nỗi đau vào trong, Tú Linh mỉm
cười, dịu dàng nói: “Anh Minh ! Anh yên tâm, em không đi lâu đâu, chỉ
một tuần thôi. Em muốn đến sống cùng chị gái và Tuấn Kiệt. Em và chị Thư Phàm đã lâu ngày không gặp nhau rồi, hai nữa chị ấy đang dưỡng bệnh,
nên em muốn ở bên cạnh chăm sóc cho chị ấy, coi như là để cảm ơn chị ấy đã cứu mạng em.”
Vũ Gia Minh còn muốn nói một câu gì đấy, nhưng đã bị Tú Linh ngăn lại:
“Anh Minh ! Em xin anh !” Nước mắt lại lăn dài trên gò má trắng mịn của
Tú Linh. Tú Linh trông thật mỏng mang yếu đuối, tựa như một cảnh liễu
đang bị gió mưa vùi dập.
Vũ Gia Minh ôm siết lấy Tú Linh vào lòng. Hắn không muốn rời xa Tú Linh
một chút nào. Có đôi khi Tú Linh còn mạnh mẽ và dũng cảm hơn dáng vẻ
mỏng manh yếu đuối bề ngoài. Giọng nói tuy dịu dàng, nhưng ánh mắt lại
quật cường, không muốn thỏa hiệp.
Cuối cùng Vũ Gia Minh đành phải lái xe đưa Tú Linh đến căn hộ của Hoàng
Tuấn Kiệt. Trên đường đến nhà Hoàng Tuấn Kiệt, Tú Linh im lặng, mắt nhìn ra bên đường. Vũ Gia Minh rầu rĩ không vui, mắt đăm đăm nhìn Tú Linh
không rời.
Thư Phàm vốn căm ghét và không ưa gì Vũ Gia Minh. Qua chuyện em gái và
mình xuýt mất mạng trong ngày cưới, Thư Phàm càng căm hận Vũ Gia Minh
nhiều hơn. Nay thấy em gái tay xách hành lý, vùi đầu vào ngực mình mà
khóc, Thư Phàm đau xót vỗ nhẹ vào lưng Tú Linh, một mặt nghiến răng
nghiến lợi muốn ăn tươi nuốt sống Vũ Gia Minh.
Để cho hai chị em Thư Phàm an ủi nhau trong phòng riêng, Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt đi dạo trong vườn.
“Cô ấy đã biết được sự thật ?” Hoàng Tuấn Kiệt cười hỏi Vũ Gia Minh.
Trong lòng hắn không ngừng cười thầm và vui sướng khi người khác gặp
họa, đặc biệt người đó lại là Vũ Gia Minh.
“Hoàng Tuấn Kiệt ! Đừng tưởng tôi không biết trong đầu cậu đang nghĩ
gì.” Vũ Gia Minh căm tức hét lên. Hắn hận Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm,
tại sao cả hai không hiểu cho nỗi khổ của hắn, tại sao cả hai luôn cười
nhạo và luôn chống đối hắn ?
Hoàng Tuấn Kiệt cố gắng che dấu tâm tư gian trá của mình bằng cách vo tay thành nắm đấm, cho lên miệng, khẽ ho “khụ” một tiếng.
Vũ Gia Minh khinh thường nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Bớt giả vờ đi ! Muốn
cười nhạo tôi thì cứ cười đi, rồi cũng có ngày cậu phải chịu đựng giống
như tôi cho mà xem. Thư Phàm mạnh mẽ và hiếu động như thế, cô ấy làm sao có thể ngồi im một chỗ. Sợ rằng mai sau, cậu phải sẽ phải chịu cảnh ngủ một mình dài dài. Ha ha ! ” Vũ Gia Minh khoái trá cười to. Hắn hài lòng vì có thể nâng cao được uy thế của mình, cảm giác tìm được người đồng
liêu không tệ một chút nào.
“Im mồm !” Hoàng Tuấn Kiệt bực bội quát. Hắn vừa xấu hổ, vừa thấy không
cam lòng. Nhưng gì Vũ Gia Minh nói không phải hoàn toàn sai sự thật. Thư Phàm là một cô gái hỉ nộ vô thường, hay làm việc tùy hứng. Nếu tâm
trạng Thư Phàm vui vẻ, hắn mới có cơ hội thân mật với Thư Phàm. Còn nếu
không, Hoàng Tuấn Kiệt thở hắt ra một hơi. Xem ra ngày tháng chinh phục
cô vợ chưa cưới còn gặp phải rất nhiều gian truân, phải tốn nhiều tâm tư mới thuần hóa được một con mèo nhỏ đầy món