thác nước mà lần trước Hoàng Tuấn Kiệt đã
cứu Thư Phàm.
Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt đi men theo dọc thác nước. Gần mười vệ sĩ phối hợp cùng tìm Trác Phi Dương với hai người.
Tuấn Vũ cùng người bên tập đoàn nhà họ Trác sớm đã rút lui từ lâu, hình
như bọn họ không còn tiếp tục tìm kiếm nữa, điều này đã khiến Thư Phàm
nghi ngờ.
Sau hai ngày hai đêm tìm kiếm không có kết quả, Thư Phàm rơi vào trầm
tư: “Anh Kiệt ! Anh thấy trong chuyện này có điều gì lạ không ?”
“……………” Hoàng Tuấn Kiệt âu yếm nhìn Thư Phàm. Hắn biết một khi Thư Phàm
hỏi hắn câu này, chắc chắn Thư Phàm đã phát hiện ra một điều gì đấy.
Thư Phàm không chờ Hoàng Tuấn Kiệt trả lời mình, đã nói tiếp: “Em thấy
rất lạ. Trác Phi Dương vẫn chưa tìm thấy được, tại sao Tuấn Vũ và gia
đình nhà họ Trác lại không tiếp tục tìm kiếm tiếp, mà đã bỏ đi từ hơn
một tháng trước.” Thư Phàm ngẩng đầu, nhìn vào mắt Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh có cho rằng Tuấn Vũ đang giấu chúng ta điều gì đó không ?”
Thư Phàm mỉm cười, đôi mắt rực sáng.
Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười theo Thư Phàm, nắm lấy tay Thư Phàm: “Em cho
rằng đó là điều gì ?” Hoàng Tuấn Kiệt dịu dàng ôm lấy Thư Phàm vào lòng. Nếu Trác Phi Dương vẫn còn chưa chết, và đã được Tuấn Vũ tìm thấy, Thư
Phàm sẽ không còn thương tâm nữa, có thể cùng hắn tạo dựng một gia đình
hạnh phúc được rồi.
“Nếu muốn biết câu trả lời xác thực của Tuấn Vũ, tại sao chúng ta không
quay trở về đất liền và tìm gặp Tuấn Vũ hỏi cho ra lẽ.” Hoàng Tuấn Kiệt
cười nói, lòng hắn đang reo vui, đang mãnh liệt cuộn lên như sóng trào.
Cuối cùng hắn cũng đã đạt được tâm nguyện của mình.
Thư Phàm đồng ý với lời gợi ý của Hoàng Tuấn Kiệt. Dù sao lang thang tìm tung tích Trác Phi Dương xung quanh thác nước cũng không phải là một
cách hay. Nếu Trác Phi Dương đã được tìm thấy, họ có đi tìm cũng vô ích
thôi.
Trước khi đến đây, Thư Phàm cứ đinh ninh cho rằng có thể gặp được Tuấn
Vũ hay người bên tập đoàn của nhà họ Trác, nhưng lại không thấy ai cả,
chính điều này đã khiến Thư Phàm nghi ngờ.
Thư Phàm muốn ở lại thêm một ngày nữa mới đi. Hoàng Tuấn Kiệt nôn nóng
muốn đi ngay, nhưng vì tôn trọng nguyện vọng của Thư Phàm, hắn đành nhẫn nhịn xuống.
Một ngày này, Thư Phàm tiếp tục đi dọc theo men suối, vạch từng gốc cây
mọc cạnh mép suối, tay thỉnh thoảng hái bông hoa này lại đến chiếc lá
kia.
Hoàng Tuấn Kiệt không hiểu gì cả, cũng không biết những chiếc lá và bông hoa kia có tác dụng gì. Biết Thư Phàm có khả năng nhận biết được thảo
dược, nên Hoàng Tuấn Kiệt yên tâm không sợ Thư Phàm hái phải cây có nọc
độc, mà dù có hái phải, Thư Phàm cũng biết cách giải.
Đi gần đến cuối hạ lưu của thác nước, đột nhiên Thư Phàm và Hoàng Tuấn
Kiệt nghe thấy tiếng cành cây gãy, tiếng nói chuyện thì thầm.
Con chim hải âu đậu trên vai Thư Phàm bay vút đi. Đôi mắt sắc bén của nó quan sát cảnh vật bên dưới từ trên cao.
Một lúc sau, nó quay lại đậu trên vai Thư Phàm, miệng nó liên tục phát ra những âm thanh kì lạ.
Nuôi dưỡng con chim hải âu hơn ba tháng, Thư Phàm đã phần nào hiểu được ngôn ngữ của nó, hiểu được ánh mắt của nó khi nhìn mình.
Thư Phàm vội nắm chặt lấy tay Hoàng Tuấn Kiệt, ngữ khí khẩn trương và sợ hãi: “Anh Kiệt ! Cách chúng ta mấy dặm có người lạ mặt.”
Hoàng Tuấn Kiệt cảnh giác nhìn xung quanh, gật đầu bảo Thư Phàm: “Anh biết. Chúng ta quay trở về lều thôi.”
“Những người này hình như rất quen thuộc với em.” Thư Phàm trầm giọng
nói, đôi mắt ánh lên những tia nhìn căm phẫn và hận thù: “Em muốn họ
phải trả giá cho những gì mà họ đã gây ra cho em và Trác Phi Dương.”
Hoàng Tuấn Kiệt cúi đầu nhìn Thư Phàm. Hắn đọc được sự phẫn nộ và tức
giận trong đáy mắt Thư Phàm. Hắn hiểu vì sao Thư Phàm lại kích động như
thế.
“Nếu muốn bắt chúng phải trả giá, trước tiên chúng ta phải chuẩn bị kĩ
càng trước. Anh không muốn em xảy ra chuyện gì.” Hoàng Tuấn Kiệt rất sợ, sợ mất đi Thư Phàm thêm một lần nữa. Phải khó khăn lắm, hắn mới giải
quyết được mọi chuyện ổn thỏa. Hắn không muốn cả hai lại dấn thân vào
nguy hiểm, dẫn đến mất đi tính mạng.
“Anh yên tâm, em không ngu ngốc nữa đâu. Em hứa lần này sẽ không liều
lĩnh giống như trước nữa.” Thư Phàm mỉm cười, trấn an Hoàng Tuấn Kiệt.
Hoàng Tuấn Kiệt hài lòng vì Thư Phàm đã chịu nghe lời hắn.
“Đi thôi.” Hoàng Tuấn Kiệt nắm tay Thư Phàm dắt đi. Hắn phất tay ra hiệu cho gần 10 vệ sĩ đang đứng xung quanh lại gần hắn và Thư Phàm.
“Có một nhóm người đang đến gần chúng ta.” Hoàng Tuấn Kiệt lạnh lùng bảo nhóm vệ sĩ đi theo bảo vệ hắn và Thư Phàm: “Tôi muốn các cậu tìm cách
bắt sống bọn chúng, không được để cho bọn chúng chạy thoát.”
Gần 10 vệ sĩ nhận lệnh của Hoàng Tuấn Kiệt, đã tìm một vị trí thích hợp, tất cả bọn họ đều đứng núp sau một tảng đá, hay một gốc cây to gần đấy.
Hoàng Tuấn Kiệt cùng Thư Phàm đứng núp sau một tảng đá khá to gần mép
suối. Thư Phàm có cảm giác mình là một chiến sĩ đang mai phục chờ quân
địch đến để giết chết.
Nhìn thái độ cao hứng và kích động của Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt bất đắc dĩ thở dài. Hắn lắc đầu chịu thua tính cách không sợ chết và liều lĩnh
của Thư Phàm. Một cô