lệ, vừa khóc vì sung sướng khi biết cái thai mà Đào Tuyết
Viên đang mang không phải là của Vũ Gia Minh, vừa khóc vì hổ thẹn đã
không tin tưởng Vũ Gia Minh.
Vũ Gia Minh ngây ngốc nhìn Thư Phàm. Hắn không ngờ Thư Phàm có thể thông minh và nhạy bén như thế, chỉ bằng vài ba câu nói và bắt mạch ở cổ tay
của Đào Tuyết Viên, đã lật tẩy được mánh khóe lừa đảo của cô ta rồi.
Đào Tuyết Viên hận thù lao vào định cào xé mặt Thư Phàm. Hoàng Tuấn Kiệt sợ hãi vội ôm lấy Thư Phàm, nhấc gọn Thư Phàm đứng sang một bên, một
tay nắm chặt lấy cổ tay Đào Tuyết Viên.
“Cô Tuyết Viên ! Đề nghị cô chú ý cách cư xử của mình !” Hoàng Tuấn Kiệt trầm giọng, cảnh cáo Đào Tuyết Viên: “Cô lừa dối người khác là cô không đúng. Cô ấy chỉ nói sự thật, hơn nữa Tú Linh là em gái của cô ấy. Nếu
cô không muốn người khác không biết trừ phi cô không làm. Còn nếu không, cô không nên oán trách ai cả.” Hoàng Tuấn Kiệt xa xầm mặt nhìn Vũ Gia
Minh. Nếu Thư Phàm bị tổn thương dù chỉ là một cọng tóc, hắn sẽ tính xổ
với Vũ Gia Minh.
Vũ Gia Minh cười khổ. Hắn thấy số của mình thật xui xẻo khi quen biết
Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm. Hai người này lúc nào cũng đe dọa đánh hắn.
“Buông tay ! Đồ điên, buông tay ra !” Đào Tuyết Viên nổi điên hết đấm rồi lại đá loạn xạ vào người Hoàng Tuấn Kiệt.
“Dừng tay !” Thư Phàm quát, tay chỉ thẳng vào mặt Đào Tuyết Viên: “Ai
cho phép cô đánh anh ấy hả ? Nếu cô muốn đánh thì nên tìm Vũ Gia Minh mà đánh.”
Vũ Gia Minh trợn trắng mắt nhìn Thư Phàm. Hắn tức đến nghẹn cả họng: “Cô…cô….”
Không muốn cãi lý với Thư Phàm, cũng chán ghét không muốn có quan hệ dây dưa với Đào Tuyết Viên, Vũ Gia Minh ra lệnh cho mấy vệ sĩ đi phía sau:
“Mang cô ta ra khỏi đây. Nếu cô ta còn lại gần, trong vòng năm mét phải
tống cổ cô ta đi.”
Hai vệ sĩ lập tức nhận lệnh, họ tiến đến đứng chắn trước mặt Đào Tuyết Viên.
Mọi người xung quanh đã biết Đào Tuyết Viên là một ả đàn bà lừa dối,
thái độ của họ thay đổi 180 độ. Ban đầu họ chỉ trỏ và chê bai Vũ Gia
Minh, bây giờ họ xoay qua chỉ trỏ và chê bai cô ta.
“Vũ Gia Minh ! Tôi căm hận anh ! Tôi nhất định phải bắt anh trả giá cho
ngày hôm nay !” Đào Tuyết Viên lại gào lên, thanh âm the thé tựa như
tiếng cửa kính bị đập vỡ.
Mọi người xung quanh khinh miệt nhìn Đào Tuyết Viên. Dù có yêu một chàng trai nhiều như thế nào, cũng không nên đê hèn dùng thủ đoạn và hạ mình
như thế, huống hồ cô ta còn là một tiểu thư càng vàng lá ngọc nữa.
Không còn tâm trạng để mua sắm, bốn người rời khỏi siêu thị.
Trước khi quay trở về Việt nam, Thư Phàm quyết định phải trở lại đảo hoang
tìm tung tích của Trác Phi Dương. Đã hơn ba tháng rồi, Thư Phàm vẫn chưa nhận được tin tức của hắn, cũng không thấy Tuấn Vũ nói gì. Thư Phàm đã
gọi điện rất nhiều lần cho Tuấn Vũ để hỏi về Trác Phi Dương, nhưng lần
nào gọi cũng nhận được một câu trả lời là vẫn chưa tìm thấy hắn. Chẳng
lẽ hắn thật sự đã chết rồi ? Chẳng lẽ không còn cơ hội nào cho hắn ?
Thư Phàm rất đau khổ và buồn rầu. Có được tình yêu của Hoàng Tuấn Kiệt
khiến Thư Phàm rất vui và hạnh phúc, hơn nữa hiện giờ người đứng trong
bóng tôi thuê sát thủ giết chết hắn đã bị bắt, đã bị tòa án phán xét xử
tội. Thư Phàm không còn phải sống trong nơm nớp lo sợ nữa. Nhưng hạnh
phúc của Thư Phàm vẫn chưa thể trọng vẹn được.
Trác Phi Dương là người đàn ông Thư Phàm vừa biết ơn, vừa ngưỡng mộ. Thư Phàm đã coi Trác Phi Dương là anh trai kết nghĩa của mình, cũng đã nhận Trác Phi Tuyết làm em gái nuôi. Hiện giờ Trác Phi Tuyết và Hoàng Tử Kì
đã trở thành một đôi, cả hai đã là người một nhà.
Hoàng Tuấn Kiệt cùng Thư Phàm bay đến đảo hoang.
Hoàng Tuấn Kiệt không yên tâm để cho Thư Phàm đi, nhưng thấy Thư Phàm kiên quyết quá, hắn đành phải nhượng bộ.
Hoàng Tuấn Kiệt vì sợ trong rừng vẫn còn nhiều tên sát thủ lẩn trốn,
chưa bị cảnh sát Hồng Kông bắt, đã mang theo gần 10 vệ sĩ được trang bị
đầy đủ súng ống, đi theo mình và Thư Phàm.
Thư Phàm không phản đối, đã ngầm đồng ý để Hoàng Tuấn Kiệt làm thế. Thư
Phàm không muốn mang mạng sống của mình và Hoàng Tuấn Kiệt ra để đùa
giỡn. Đã từng vào sinh ra tử nhiều lần, Thư Phàm càng biết trân trọng
hơn sinh mạng của mình và Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm không bao giờ muốn
trải qua cảm giác đó thêm một lần nữa. Thư Phàm rất sợ, sợ một ngày sẽ
phải đối mặt với cái chết của Hoàng Tuấn Kiệt, sợ hắn khi đi ra ngoài sẽ bị bọn sát thủ giết chết.
Thư Phàm biết mình ngu ngốc và hơi mạo hiểm khi cùng Hoàng Tuấn Kiệt
quay trở lại đảo hoang tìm Trác Phi Dương, nhưng ơn nghĩa của Trác Phi
Dương, Thư Phàm không thể nào quên, cũng không thể làm một con rùa rụt
cổ, nhát chết. Trác Phi Dương đã hy sinh cả tính mạng để bảo vệ Thư
Phàm, Thư Phàm làm sao có thể vô tư sống vui vẻ trong khi hắn sống chết
chưa rõ, vẫn chưa tìm được thân xác của hắn. Chỉ đến khi nào tìm được
thân xác của hắn, Thư Phàm mới tin rằng hắn đã chết, còn nếu không, Thư
Phàm vẫn tin rằng hắn vẫn còn đang sống trên đời, chỉ là vẫn chưa thể
tìm được hắn mà thôi.
Mang theo niềm tin và hy vọng của mình, Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt đi
sâu vào rừng, trở lại khu vực