đến ? Nó không muốn sống khả giả chắc ?” Dưới ánh mắt
hình viên đạn của Vũ Gia Minh, cậu em trai le lưỡi rụt cổ.
Mẹ kế của Vũ Gia Minh nhìn Tú Linh, bà ta lạnh nhạt hỏi: “Cậu định kết hôn với cô ta thật ?”
“………………” Vũ Gia Minh cười nhạt, không đáp. Đối với bà mẹ kế này, hắn
không mấy khi nói chuyện cùng. Một khi hắn đã không thích, thì dù có cạy răng, hắn cũng không thèm nói một câu.
Bà Kim Thủy – tên mẹ kế hắn nổi giận quát Vũ Gia Minh: “Cậu có biết vì
cậu mà gia đình chúng ta bị chủ tịch Đào hủy bỏ hợp đồng làm ăn không ?
Ông ta là một nhân vật lợi hại như thế nào, không phải là cậu không
biết, đắc tội với ông ta, sẽ không có kết quả tốt.”
Vũ Gia Minh giễu cợt nhìn Bà Kim Thủy, hắn nhếch mép hỏi: “Bà muốn tôi
kết hôn với Đào Tuyết Viên, kết hôn để làm giàu cho gia đình ?” Vũ Gia
Minh cười mỉa: “Nếu bà muốn, tại sao không gả con gái cho con trai nhà
họ Triệu ?”
Em gái Vũ Gia Minh tái mặt, lặng câm nhìn Vũ Gia Minh.
Trong hai đứa em, đứa nào cũng sợ Vũ Gia Minh. Có thể nói hắn là nhân
vật lợi hại, không một ai dám chọc. Nói về thủ đoạn và cách làm người
tàn độc, thì hắn là nhân vật thứ nhất. Chỉ cần gây ra một bất lợi nhỏ
cho hắn, kẻ đó sẽ bị lãnh hậu quả gấp mười lần.
“Mày đừng ăn nói hàm hồ. Gả con Kim Phượng cho tên công tử họ Triệu đấy
để nhanh chết sớm à ?” Bà Kim Thủy nghiến răng nghiến lợi, hận không thể bóp cổ chết Vũ Gia Minh.
Tất cả công việc làm ăn trong gia đình đều do một tay Vũ Gia Minh quản
lý. Bằng vào tài năng của mình, hắn đã từng bước đưa tập đoàn nhà họ Vũ
vươn rộng ra bên ngoài. Ông Vũ Lâm – cha hắn tuy cũng có khả năng quản
lý, nhưng không thể giỏi bằng hắn được.
Bà Kim Thủy sinh được một cô con gái đầu lòng, thằng con trai thứ hai
mới chỉ có hơn 10 tuổi, nên không thể gánh vác công việc làm ăn của gia
đình, cũng không thể giúp được gì cho ông Vũ Lâm.
Kim Phượng không có niềm đam mê kinh doanh, một lòng đi theo nghề thiết kế thời trang, tính cách hướng nội, ít nói.
Vũ Linh – em trai Vũ Gia Minh là một chàng trai hoạt bát, mau mồm mau
miệng, tốt bụng và dễ thương, khác hẳn tính cách thâm trầm và ác liệt
của Vũ Gia Minh.
Sự thành bại của gia đình nhà họ Vũ hoàn toàn phụ thuộc vào Vũ Gia Minh. Hắn chính là rường cột của gia đình.
Bà Kim Thủy mặc dù là một người đàn bà có dã tâm, nhưng không làm gì
được. Con gái không quan tâm đến công việc kinh doanh của gia đình, con
trai răm rắp nghe lời Vũ Gia Minh, thử hỏi bà còn làm gì được nữa. Có
chăng, thỉnh thoảng bà còn biết dựa vào ông Vũ Lâm.
“Con nên suy nghĩ kĩ lại đi.” Ông Vũ Lâm bây giờ mới lên tiếng: “Nếu con hủy hôn với Đào Tuyết Viên sẽ gây ra nhiều sóng gió, hiện giờ mối quan
hệ làm ăn với nhà họ Đào đang tốt đẹp, đừng gây thù chuốc oán với ông
ta.”
“Nếu bố muốn, bố có thể bảo Đào Tuyết Viên chờ Vũ Linh mấy năm nữa, lúc
đó cả hai gia đình sẽ kết làm thông gia.” Vũ Gia Minh khiêu khích nhìn
ông Vũ Lâm: “Còn tôi không bao giờ có chuyện sẽ lấy Đào Tuyết Viên làm
vợ. Người tôi yêu là Tú Linh, và chỉ có cô ấy mới là người phụ nữ mà tôi chọn.”
“Mày nên suy xét lại lựa chọn của mày đi.” Ông Vũ Lâm lạnh giọng bảo Vũ
Gia Minh: “Nếu không quyền thừa kế sẽ không đến lượt của mày đâu.”
Vũ Gia Minh cười sằng sặc, hắn coi đây là chuyện khôi hài nhất thiên hạ.
Tú Linh càng lúc càng run, đầu cúi càng lúc càng thấp.
“Câm mồm !” Ông Vũ Lâm gầm lên: “Mày đừng quá cuồng ngạo ! Đừng tưởng
mấy năm vừa qua tao giao công việc làm ăn của gia đình cho mày, thì mày
có thể muốn làm gì thì làm. Biết điều thì mày hãy chia tay với con bé
này ngay lập tức đi, sau đó đến nhà chủ tịch Đào xin lỗi và lấy Đào
Tuyết Viên làm vợ.”
“Ông bắt tôi phải lấy Đào Tuyết Viên trong khi cô ta lên giường ngủ với
một người đàn ông khác ?” Vũ Gia Minh cay đắng chất vấn ông Vũ Lâm. Hắn
tưởng sau bao nhiêu năm hắn cố gắng làm việc vì gia đình nhà họ Vũ, bố
hắn không còn coi hắn là một công cụ để kiếm tiền và làm giàu nữa, nhưng thật không ngờ, trong mắt của ông Vũ Lâm, ngoài người đàn bà tên Kim
Thủy kia thì không còn coi một đứa con ngoài giá thú như hắn là gì nữa.
“Mày đã nhận được câu trả lời của tao rồi.” Ông Vũ Lâm lạnh nhạt trả lời Vũ Gia Minh. Ông ta chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của Vũ Gia Minh. Ông nhận nuôi hắn khi hắn gần 20 tuổi, cũng chỉ muốn đào tạo một kẻ làm
thuê cho gia đình. Vũ Gia Minh mang lại nhiều giá trị lợi dụng cho ông
ta.
“…………………..” Vũ Gia Minh cười nhạt, đôi mắt hắn lạnh băng. Nụ cười trên môi hắn dần dần héo tàn, cuối cùng thì mất hẳn.
Nếu nói rằng, hắn không chua xót là nói dối. Ai sinh ra mà chẳng mong
muốn được cha mẹ mình thương yêu và chăm sóc. Hắn bất hạnh khi phải mồ
côi mẹ từ sớm, bất hạnh khi có một người cha tuyệt tình và vô trách
nhiệm. Nhưng bù lại, từ nay trở về sau hắn đã có Tú Linh bên cạnh mình.
Siết chặt lấy tay Tú Linh, Vũ Gia Minh nói: “Nếu thế, tôi cũng không còn gì để nói với ông nữa. Ông có chấp nhận cho tôi lấy Tú Linh hay không,
đối với tôi không hề quan trọng. Tôi mang Tú Linh về đây không phải cầu
mong ông đồng ý cho phép tôi lấy cô ấy, tôi mang cô ấy về đây vì tôi