Tú Linh nhắm mắt lại. Để cho hai dòng lệ trên má lặng lẽ rơi, trên môi
Tú Linh nở một nụ cười. Dù Vũ Gia Minh không nói gì, nhưng Tú Linh vẫn
có thể cảm nhận được tình cảm sâu đậm mà hắn dành cho mình. Đã có được
tình yêu của hắn rồi, Tú Linh không còn sợ gì nữa.
Đi xe ô tô mất hơn 20 phút, Tú Linh và Vũ Gia Minh đến biệt thự của nhà họ Vũ.
Biệt thự trông giống như một trang viên. Khu vườn xum xuê cây trái và
hoa cỏ. Điều đặc biệt là trang viên của nhà họ Vũ không giống như những
biệt thự của những gia đình danh gia vọng tộc khác. Đến đây cho Tú Linh
cảm giác như đang ở trong trang trại của gia đình mình.
Trợ lý Tân lái xe vào garage để xe.
Chờ Trợ lý Tân mở cửa xe, Vũ Gia Minh bước xuống.
Tú Linh trèo qua ghế xe của Vũ Gia Minh để xuống.
Vũ Gia Minh bật cười. Hắn thấy cô vợ tương lai của mình thật trẻ con và
đáng yêu. Mặc dù đã hơn 20 tuổi, nhưng tính cách của Tú Linh vẫn dễ
thương như một đứa con nít hơn 10 tuổi. Vũ Gia Minh thích thế, thích Tú
Linh vẫn mãi hồn nhiên, mãi vẫn là một đứa trẻ để cho hắn được cưng
chiều và thương yêu.
Vũ Gia Minh nắm tay Tú Linh, cùng hắn sánh đôi đi vào trong tiền sảnh.
Tú Linh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Nỗi bất an trong lòng Tú Linh càng lúc càng tăng, chân run run bước theo Vũ Gia Minh.
“Trưa nay em muốn ăn gì ?” Vũ Gia Minh cười hỏi. Hắn cố ý đánh lạc hướng suy nghĩ của Tú Linh. Hắn không muốn Tú Linh lo lắng đâu đâu. Với một
kẻ không coi trọng gia đình như hắn mà nói, việc bố mẹ hắn có hài lòng
và có chấp nhận hay không, sớm đã bị hắn quăng sang một bên từ lâu rồi.
Tú Linh ngơ ngác nhìn Vũ Gia Minh. Đang mải suy nghĩ về vấn đề kia, tự
dưng bị Vũ Gia Minh hỏi một câu không có liên quan gì đến chuyện gặp mặt bố mẹ hắn, khiến nhất thời Tú Linh lâm vào u mê, không thích ứng kịp.
Vũ Gia Minh cười thành tiếng. Hắn rất vui khi thành công chuyển được sự chú ý của Tú Linh.
Tú Linh phồng mồm, vừa giận vừa thẹn dơ nắm tay nhỏ, đấm nhẹ vào lưng hắn: “Anh lại trêu em ?”
“Anh đâu có trêu em, mà là anh hỏi thật.” Vũ Gia Minh vô tội nói: “Trưa nay em muốn ăn gì ?”
“Em không muốn ăn gì cả.” Tú Linh bẽn lẽn mỉm cười. Tú Linh hiểu được
dụng ý của hắn, cảm giác ngọt ngào và ấm áp đang lan tỏa toàn thân.
“Trưa nay chúng ta đi ăn bít tết nướng được không ? Anh nghe nói có một
quán ăn khá nổi tiếng chuyên phục vụ món bít tết nướng.” Vũ Gia Minh
khơi gợi lòng tò mò và hiếu kí trong Tú Linh.
“Thật không ?” Hai mắt Tú Linh phát sáng, chiếc miệng nhỏ nhắn cong lên. Nhìn Tú Linh bây giờ giống hệt một con cún con đang cụp tai và vẫy đuôi khi được chủ nhân dụ dỗ bằng đồ ăn.
Vũ Gia Minh không nhịn được cười nữa, hắn bật cười to. Cô vợ tương lai
của hắn không phải quá dễ thương, mà là siêu cấp dễ thương. Kiểu này,
hắn làm sao có thể từ bỏ được.
Tú Linh kháng nghị, lại dơ cao nắm đấm nhỏ.
Vừa đi vừa cười đùa, chẳng mấy chốc Tú Linh và Vũ Gia Minh vào đến phòng khách của nhà họ Vũ.
Bốn người trong gia đình hắn đều đã ngồi đông đủ trên ghế sô pha. Vũ Gia Minh có hai đứa em, một đứa em trai hơn 10 tuổi, và một đứa em gái hơn
20 tuổi.
Tú Linh thu lại nụ cười khi trông thấy bốn người đang ngồi trên ghế sô
pha. Tay Tú Linh bất giác siết chặt lấy tay Vũ Gia Minh, Tú Linh đang sợ hãi, không được tự nhiên khi bị bốn đôi mắt chiêm ngưỡng từ đầu xuống
chân.
Tú Linh ấp úng, cúi đầu chào bố mẹ và hai đứa em của Vũ Gia Minh.
Hai đứa em của Vũ Gia Minh đều tò mò và hiếu kì muốn biết dáng vẻ bề
ngoài của Tú Linh trông như thế nào mà có thể khiến một kẻ lăng nhăng và không chung thủy trong tình yêu như Vũ Gia Minh bất chấp tất cả để cưới bằng được, thậm chí ngay cả con gái rượu của chủ tịch Đào cũng không
lọt được vào mắt xanh.
Tú Linh theo ấn tượng của họ là một cô gái có sắc đẹp động lòng người,
vóc dáng nhỏ nhắn dễ thương. Nhìn theo chiều hướng nào cũng chỉ là một
con nhóc mặt búng ra sữa, chưa trưởng thành. Tuy rằng khả ái, có thể
khiến người khác yêu mến ngay từ buổi đầu gặp gỡ, nhưng một cô gái như
thế này thì giúp gì được cho sự nghiệp của Vũ Gia Minh ?
Vũ Gia Minh kéo Tú Linh ngồi xuống bên cạnh mình.
Đã đánh giá sơ qua về ngoại hình của Tú Linh, bố mẹ Vũ Gia Minh thu hồi
tầm mắt, riêng hai đứa em của Vũ Gia Minh vẫn hiếu kì nhìn Tú Linh không chớp.
Tú Linh bị bọn họ nhìn đến gai cả người. Tú Linh ngồi cứng ngắc trên ghế sô pha, ngay cả động cũng không dám động.
Vũ Gia Minh buồn cười nhìn Tú Linh. Từ lúc đặt chân vào phòng khách nhà
họ Vũ, hắn vẫn chưa lên tiếng nói gì, ngay cả chào bố mẹ hắn một câu
cũng không có.
“Chị tên là gì ? Năm nay bao nhiêu tuổi ? Chị bằng tuổi em đúng không ?” Cậu em trai của Vũ Gia Minh tìm cách làm quen với Tú Linh. Hình như cậu ta bắt đầu thích Tú Linh.
Tú Linh chớp mắt nhìn em trai Vũ Gia Minh, không mấy tự nhiên đáp: “Chị là Tú Linh, hơn…hơn 20 tuổi.”
Giọng nói trong trẻo, cử chỉ ngượng ngùng của Tú Linh khiến cậu em trai
Vũ Gia Minh đỏ mặt. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu ta gặp được một
cô gái dễ thương như Tú Linh.
Vũ Gia Minh trừng mắt cảnh cáo nhìn thằng em trai. “Hừ ! Tú Linh mà nó
cũng dám mơ tưởng