g giai đoạn nguy kịch. Tuy hắn không thể bị giết chết bằng súng, nhưng chỉ cần tiêm cho hắn một liều thuốc độc, hay dùng gối bịt
chặt mũi hắn, cũng đủ để giết chết hắn.
Hoàng Tuấn Kiệt đã trở thành một phế nhân, ngay cả một đứa trẻ con cũng
có thể giết chết được hắn. Bệnh viện là nơi ra vào hỗn tạp của nhiều
người, bọn sát thủ có thể trà trộn, giả dạng là bác sĩ và y tá để hại
Hoàng Tuấn Kiệt.
Người bác sĩ trẻ không còn cách nào khác, đành phải xoay người bước đi.
Một lát sau, anh ta quay lại cùng với một người đàn ông hơn 50 tuổi.
Hai người vệ sĩ từng gặp giám đốc bệnh viện, nên vẫn còn nhớ khuôn mặt của ông ta.
“Lẽ ra ba bác sĩ được chỉ định điều trị cho cậu Hoàng Tuấn Kiệt sẽ tiếp
chữa trị cho cậu ấy đến khi khỏi hắn mới thôi, nhưng vì một trong số họ
bị tai nạn giao thông vào tối hôm qua, nên tôi chỉ định người khác thay
thế.” Giám đốc bệnh viện giải thích cho hai vệ sĩ hiểu: “Hai cậu yên
tâm, bác sĩ Hùng là một bác sĩ giỏi của bệnh viện, cậu ta có thể đảm
nhận được vị trí của bác sĩ Lý.” Giám đốc bệnh viện cười, nói tiếp:
“Việc thay đổi nhân sự này tôi đã gọi điện thông báo trước cho ông Gia
Huy rồi.”
Có được sự đảm bảo của giám đốc bệnh viện, và nhận được cuộc gọi của ông Gia Huy, cuối cùng hai vệ sĩ có thể yên tâm để cho bác sĩ mới vào khám
và chữa bệnh cho Hoàng Tuấn Kiệt.
Giám đốc bệnh viện vừa đi khỏi, Thư Phàm đi dạo trở về.
Hai vệ sĩ gật đầu chào Thư Phàm.
Thư Phàm mỉm cười, chào lại.
Mở cửa phòng bệnh, Thư Phàm bước vào trong. Thấy trong phòng có một bác
sĩ đang chăm chú nhìn Hoàng Tuấn Kiệt nằm bất động trên giường, Thư Phàm tiến lại gần.
Người đàn ông đứng quay lưng lại với Thư Phàm, khiến Thư Phàm không nhìn được khuôn mặt anh ta. Thư Phàm chỉ nhìn được bóng lưng, và vóc dáng
cao lớn của anh ta.
Người đàn ông quá tập trung vào suy nghĩ đến nỗi không nghe thấy tiếng bước chân của Thư Phàm.
“Xin chào !” Thư Phàm tưởng đây là một trong số ba người bác sĩ đến khám và chữa bệnh cho Hoàng Tuấn Kiệt, đã lên tiếng chào hỏi.
Thư Phàm không nghe thấy anh ta nói gì. Vì tò mò và hiếu kì, Thư Phàm
đứng đối diện với người đàn ông trẻ. Trong ánh sáng của bóng đèn điện,
Thư Phàm có thể phần nào nhìn rõ được đường nét trên khuôn mặt anh ta.
Anh ta có khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt mờ đục, mái tóc màu
đen hơi rối, hình như anh ta đang mải suy nghĩ một vấn đề gì đấy nên
dáng vẻ ưu tư và hơi hoảng loạn.
Thư Phàm nhận ra người đàn ông này không phải là một trong số ba bác sĩ
thường xuyên đến khám và chữa bệnh cho Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm nghi
hoặc nhìn thật kĩ anh ta.
“Anh là…..?” Thư Phàm muốn xác minh thân phận thật sự của anh ta. Thư
Phàm biết nếu không có nhận được sự cho phép của hai vệ sĩ, người đàn
ông này không thể bước vào phòng, mà nếu có thể vào, trừ phi anh ta nhận được sự tín nhiệm của họ.
Người đàn ông lạ mặt lúc này mới giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Thư Phàm. Phát hiện sự có mặt bất thình lình của Thư Phàm trong phòng, khiến anh
ta trấn động không ít.
“Cô là gì của bệnh nhân ?” Mất mấy giây kinh ngạc và sững sờ, anh ta gắng gượng giữ điềm tĩnh, hỏi ngược trở lại Thư Phàm.
“Tôi là vợ chưa cưới của anh ấy.” Thư Phàm cau mày. Tuy đây là lần đầu
tiên gặp mặt, nhưng Thư Phàm không mấy thiện cảm với người đàn ông lạ
mặt này. Thư Phàm linh cảm sự xuất hiện của anh ta ở đây không hề đơn
giản.
“Tôi là bác sĩ mới được giám đốc bệnh viện chỉ định thay thế bác sĩ Lý,
tiếp tục khám và chữa bệnh cho Hoàng Tuấn Kiệt.” Người đàn ông lạ mặt
đơn giản nói cho Thư Phàm biết thân phận của mình.
“Ba bác sĩ kia đâu ? Tôi thấy họ làm việc rất tốt kia mà.” Thư Phàm thắc mắc hỏi người đàn ông lạ mặt, nghi hoặc dành cho anh ta càng lúc càng
lớn.
“Bác sĩ Lý bị tai nạn giao thông vào tối hôm qua.” Người đàn ông lạ mặt
lảng tránh ánh mắt nhìn xăm xoi của Thư Phàm. Anh ta không mấy tự nhiên
khi bị đôi mắt sắc bén của Thư Phàm chiếu thẳng vào người.
“Bị tai nạn giao thông vào tối hôm qua ?” Thư Phàm vuốt cằm, rơi vào
trầm tư. “Sao lại trùng hợp như thế ? Hoàng Tuấn Kiệt mới bị tai nạn
giao thông cách đây hơn một tuần. Bác sĩ điều trị cho hắn bị tai nạn
giao thông vào tối hôm qua, rồi đến sự xuất hiện của người đàn ông lạ
mặt này.” Thư Phàm càng ngẫm nghĩ, càng thấy trong chuyện này có điều gì đó không ổn. Thư Phàm không tin đây chỉ là ngẫu nhiên. Tất cả đều có
liên quan đến nhau, là một mắt xích liên hoàn.
Mặc dù nghi ngờ người đàn ông lạ mặt này không có ý tốt, nhưng Thư Phàm
tự nhủ với lòng là phải kiên nhẫn, không được đánh động cho kẻ thù biết. Thư Phàm muốn quan sát nhất cử nhất động của anh ta, đặc biệt phải chú ý hơn nữa đến sự an toàn của Hoàng Tuấn Kiệt.
Thư Phàm đứng một bên xem người đàn ông lạ mặt khám bệnh cho Hoàng Tuấn
Kiệt. Đến lúc anh ta tiêm thuốc cho Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm cẩn thận
nhìn tên từng loại thuốc, cố gắng ghi nhớ vào đầu, thậm chí Thư Phàm còn len lén giấu một ít để thử nghiệm.
Chờ người đàn ông lạ mặt rời khỏi phòng bệnh, Thư Phàm khép cửa lại.
Ngồi xuống chiếc ghế, gần cạnh chiếc bàn gỗ, Thư Phàm đặt một ít thuốc g
