t Đào Tuyết Viên, nhưng hắn cố
nén nhịn. Hắn không muốn ra tay đánh người ở đây, hơn nữa Đào Tuyết Viên là một cô gái. Dù hắn không chấp nhận lấy cô ta làm vợ, báo chí cũng đã đưa tin. Vì không muốn làm to chuyện, Vũ Gia Minh chọn cách ngấm ngầm
ra tay.
Vũ Gia Minh siết nhẹ tay Tú Linh, dắt Tú Linh đi theo mình.
Đào Tuyết Viên bộc phát tức giận, cô ta hung hăng dơ cao tay, định tát vào mặt Tú Linh.
Vũ Gia Minh nhấc gọn Tú Linh đứng sang bên cạnh, một tay nắm chặt lấy cổ tay đang hạ xuống với tốc độ điện xẹt của Đào Tuyết Viên.
Vũ Gia Minh tăng lực đạo vào cổ tay Đào Tuyết Viên, khiến cô ta xanh mặt vì đau, miệng oán hận hét ầm lên: “Buông tay ! Đồ bạc tình ! Đồ phản
bội ! Đồ ngụy quân tử….” Có bao nhiêu ngôn từ dùng để chửu rủa, cô ta
đều tuôn hết cả ra.
Vũ Gia Minh cười khẩy, hắn mỉa mai bảo Đào Tuyết Viên: “Đào tiểu thư !
Xin lựa lại lời ăn tiếng nói của mình. Cô phun ra nhiều ngôn từ thô
thiển như thế, cô không thấy xấu hổ à ? Tôi tưởng với địa vị là một tiểu thư, cô phải được giáo dục một cách đoàng hoàng chứ ? Cô có biết bây
giờ trông cô giống gì không ?” Nụ cười trên môi Vũ Gia Minh càng lúc
càng sâu, hắn cợt nhả nói tiếp: “Bây giờ trông cô giống hệt một cô ả
đanh đá cá cày. Nếu cô đang đứng ở chợ, sẽ có rất nhiều người nhầm cô
với một mụ hàng cá, hay một ả giang hồ. Tôi thấy cô nên về nhà học lại
cách cử xử và ăn nói của mình đi.”
Vũ Gia Minh một tay bóp chặt cổ tay Đào Tuyết Viên, một tay bóp cằm cô
ta, đầu hắn cúi thấp, nụ cười cợt nhả vẫn giữ trên khóe môi: “Cô có muốn chuyện của ngày hôm nay được đăng lên báo và lên Tivi không ? Tôi đảm
bảo bố cô sẽ rất thích thú khi biết được chuyện này. Cô muốn chơi với
tôi chứ gì ? Được thôi, tôi sẽ chơi với cô đến cùng. Nếu cô còn tiếp tục tìm cách hại Tú Linh thêm một lần nữa, cô đừng trách tôi ra tay độc ác
với cô. Tôi không phải là một kẻ nói suông, cũng không phải là một người tốt hoàn toàn. So với một cô ả đanh đá và chanh chua như cô, tôi giỏi
hơn cô nhiều. Nói về thủ đoạn, cô không đủ sức để đấu với tôi đâu.” Vũ
Gia Minh sau khi bóp cổ tay Đào Tuyết Viên mạnh đến nỗi cô ta gần rơi
lệ, hắn mới chịu buông tay.
“Hãy nhớ kĩ lấy lời tôi nói ngày hôm nay, tôi sẽ không nhắc lại lần thứ
hai. Lần sau, tôi sẽ dùng hành động để nói chuyện với cô, không đơn giản là mấy lời cảnh cáo này đâu.” Nói xong, Vũ Gia Minh cười nhẹ, nắm tay
dắt Tú Linh đi.
Dưới con mắt quan sát của mọi người xung quanh, ai cũng cho rằng Vũ Gia
Minh đang mềm mỏng tìm cách trấn an và giảng hòa với Đào Tuyết Viên. Họ
nghĩ Vũ Gia Minh là một chính nhân quân tử, mà có biết đâu những lời nói của hắn sắc bén chẳng khác gì lưỡi dao mỏng, đang cứa sâu vào lòng Đào
Tuyết Viên.
Thân hình Đào Tuyết Viên rung lắc dữ dội, hai đầu gối chụm vào với nhau, sắc mặt của cô ta tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ra đầm đìa. Cô ta không hề biết Vũ Gia Minh lại đáng sợ và tuyệt tình như thế. Theo ấn tượng của
cô ta, Vũ Gia Minh là một chàng trai ôn hòa, hay cười. Nhưng đến hôm nay cô ta mới biết, tất cả chỉ là vỏ bọc bên ngoài của Vũ Gia Minh mà thôi. Hắn là một tên ác ma trá hình.
Từ lúc được Hoàng Tuấn Kiệt cứu về, Thư Phàm đã gọi điện về Việt nam được
ba lần. Hai lần gọi cho gia đình, một lần gọi cho ông Phong – quản gia
của Hoàng Tuấn Kiệt.
Tám giờ tối, không có việc gì để làm, buồn lòng Thư Phàm đi dạo trên
hành lang bệnh viện cho khuây khỏa. Con chim hải âu đậu trên vai Thư
Phàm, đầu nọ cọ cọ vào má Thư Phàm.
Thư Phàm và con chim hải âu đã trở thành một đôi bạn thân. Tuy con chim
hải âu không thể trả lời Thư Phàm, bù lại nó có thể nghe hiểu những gì
mà Thư Phàm nói. Thư Phàm rất vui vì có thể tìm được một con chim hải âu thông minh để nuôi.
Thư Phàm không biết con chim hải âu sẽ làm bạn với mình bao lâu, nhưng
Thư Phàm vẫn vui vẻ trò chuyện cùng nó, cho nó ăn và chia sẻ với nó, tâm sự hỗn loạn trong lòng mình.
Trước cửa phòng bệnh của Hoàng Tuấn Kiệt lúc nào cũng có hai vệ sĩ canh
gác. Họ có nhiệm vụ bảo vệ sự an toàn cho Hoàng Tuấn Kiệt. Bác sĩ và y
tá ra vào đều phải trình thẻ và là những người mà giám đốc bệnh viện chỉ định. Chữa trị bệnh tình cho Hoàng Tuấn Kiệt gồm có ba bác sĩ. Nhiệm vụ chăm sóc hắn đã có Thư Phàm lo, nên không cần thuê y tá. Ngoài ra Thư
Phàm còn là một bác sĩ giỏi, xét về chuyên môn Thư Phàm không thua kém
gì ba bác sĩ kia.
Một bác sĩ trong trang phục áo blouse trắng, đeo ống nghe trước ngực,
tay cầm một cuốn sổ bệnh án bước đến gần cửa phòng bệnh của Hoàng Tuấn
Kiệt.
Hai vệ sĩ đưa tay ngăn cản không cho phép người đàn ông hơn 30 tuổi bước vào phòng.
“Tôi là bác sĩ mới được chỉ định điều trị cho Hoàng Tuấn Kiệt.” Người
đàn ông trẻ tự xưng là bác sĩ điều trị cho Hoàng Tuấn Kiệt chìa thẻ đang đeo trước ngực cho hai người vệ sĩ xem.
“Tôi không nghe giám đốc bệnh viện nói gì về việc này cả.” Một trong hai người vệ sĩ nói: “Tôi rất tiếc không thể cho bác sĩ vào, cho đến khi
tôi chính thức được giám đốc bệnh viện thông báo về việc điều chỉnh lại
nhân sự.”
Hai người vệ sĩ cẩn thận như thế cũng đúng. Tính mạng của Hoàng Tuấn
Kiệt đang tron