Old school Easter eggs.
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214903

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

Cảm ơn.” Hoàng Tử Kì thật tâm cảm ơn Thư Phàm. Nhẹ nhàng khép lại cánh cửa, Hoàng Tử Kì bước đi.

Ngồi trong phòng bệnh, Thư Phàm nhỏ giọng đọc truyện cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe.

hiều tối, Vũ Gia Minh đưa Tú Linh đến một nhà hàng ăn cơm. Nhà hàng này được khai trương cách đây hơn sáu năm, gồm ba tầng, chuyên phục vụ món ăn

Trung Quốc.

Vũ Gia Minh mỗi lần đi công tác, đều đến đây ăn cơm, nên có thể coi là

khách quen của quán. Vì muốn Tú Linh được thưởng thức mỹ vị của thức ăn

ngon, nên đặc biệt đưa Tú Linh đến đây. Hắn muốn chia sẻ thế giới riêng

tư của mình với Tú Linh.

Tú Linh là người phụ nữ mà hắn chọn, là người phụ nữ sẽ đi cùng với hắn

trong suốt cuộc đời. Hắn không muốn giữa hai người có khoảng cách và bí

mật gì cần dấu giếm. Tuy không thể nói hết chuyện cá nhân riêng tư và

chuyện làm ăn của mình cho Tú Linh biết, nhưng hắn sẽ cố gắng dung hòa

cả hai thế giới lại.

Lần đầu tiên được đi ăn cơm ngoài với Vũ Gia Minh, Tú Linh khá hồi hộp.

Tối nay, Tú Linh mặc một chiếc váy hoa màu vàng nhạt, hai bím tóc thả

dài trước ngực. Trong mắt mọi người, Tú Linh lúc nào cũng giống như một

nàng công chúa nhỏ.

Vũ Gia Minh mặc quần kaki màu cánh gián, áo vét màu trắng, áo sơ mi sọc

kẻ màu xanh dương, hai nút áo gần trên cổ không cài cúc. Cách ăn mặc của hắn khá tùy tiện, nhưng không hề làm giảm đi diện mạo bề ngoại anh tuấn và đẹp trai của hắn, mà ngược lại còn khiến hắn tăng thêm vẻ gợi cảm và quyến rũ.

Vũ Gia Minh và Tú Linh chọn một chiếc bàn ở giữa quán trên lầu ba, gần

cửa sổ. Từ trên cao, cả hai có thể nhìn bao quát khung cảnh xung quanh

quán.

Tú Linh thỉnh thoảng được Vũ Gia Minh bón thức ăn. Đã quen được Vũ Gia

Minh chăm sóc và chiều chuộng, Tú Linh không còn thấy ngượng ngùng như

lúc đầu nữa.

Thực khách ngồi ăn uống trên lầu ba nhìn cảnh Vũ Gia Minh bón thức ăn và dùng khăn tay lau miệng cho Tú Linh, họ đều thầm ước ao và ghen tị. Kim đồng kết hợp với ngọc nữ đã tạo nên không khí đầm ấm và hạnh phúc cho

nhà hàng.

Tiếng xì xầm và bàn tán của họ lọt vào tai Vũ Gia Minh. Hắn không mấy

ngạc nhiên khi đi đâu cũng được mọi người chú ý. Tú Linh mải đùa nghịch

mấy con tôm trong bát, nên không biết mọi người đang để ý đến mình.

Vũ Gia Minh dùng tay bóc vỏ tôm cho Tú Linh, sau đó dùng đũa đút vào miệng Tú Linh.

Tú Linh thuần thục phối hợp há miệng, cắn lấy con tôm đút vào miệng mình.

Mấy thực khách ngồi gần bàn của hai người lại được một phen trầm trồ

khen ngợi và ngưỡng mộ. Bây giờ còn có mấy ai có thể chăm sóc và chiều

chuộng người yêu của mình như thế.

Tú Linh cũng không để Vũ Gia Minh bón thức ăn cho mình không. Gắp một miếng chả nem, Tú Linh đút vào miệng Vũ Gia Minh.

“Ồ !” Một quý ông không kìm nén được sự kinh ngạc đã kêu lên một tiếng nho nhỏ.

Vũ Gia Minh liếc mắt nhìn, miệng nhai miếng chả nướng. Hắn không thích

mấy người đàn ông ngồi trên lầu ba nhìn Tú Linh chằm chằm. Tú Linh là

của riêng một mình hắn, ai cũng đừng hòng mơ tưởng, ngay cả ngắm nhìn

cũng không được phép.

“Vũ Gia Minh !” Đào Tuyết Viên hầm hầm tức giận tiến lại gần Vũ Gia Minh và Tú Linh. Hai ngày vừa qua, cô ta không đêm nào chợp mắt. Mỗi lần

nhắm mắt để ngủ, những chuyện kinh khủng lại chầm chậm tái hiện lại

trong đầu cô ta. Cô ta hận, hận những kẻ đã đưa tin tức và hình ảnh đó

lên báo đài. Là con gái của chủ tịch Đào, cô ta không tránh khỏi bị

người khác xăm xoi và dòm ngó.

Giờ thì ai cũng biết chuyện cô ta là một người đàn bà lăng nhăng, mang

sẵn dòng máu phản bội trong người. Cô ta phải khó khăn lắm mới thuyết

phục được ông Đào tìm mọi cách ép buộc Vũ Gia Minh đồng ý kết hôn với

mình, nhưng khi chưa kịp đạt được giấc mơ của mình, chuyện đáng xẩu hổ

đó đã xảy ra.

Cô ta không biết nên trách chính mình ngu ngốc hay trách Châu Kiệt Phong đã không làm chủ được tình huống. Cô ta nhớ buổi tối hôm đó, chính cô

ta là người đã chuốc say Châu Kiệt Phong. Cô ta hối hận vì đã hẹn gặp

Châu Kiệt Phong ở quán bar, hối hận vì đã ép Châu Kiệt Phong uống rượu

say. Nếu cô ta đủ khôn ngoan và tỉnh táo, hiện giờ cô ta không cần phải

sống trong khổ sở và thương tâm thế này.

Vũ Gia Minh ngẩng đầu nhìn Đào Tuyết Viên. Hắn chán ghét không muốn gặp

cô ta, lại càng tức giận khi bị cô ta phá rối, làm mất nhã hứng thưởng

thức bữa tối với Tú Linh.

“Vũ Gia Minh !” Đào Tuyết Viên nghiến răng, mắt nổi lửa giận: “Anh dám

ngang nhiên cùng Tú Linh hẹn hò nhau ăn tối ở nhà hàng ?” Đào Tuyết Viên chỉ thẳng tay vào mặt Vũ Gia Minh, trông cô ta chẳng khác gì một ả đàn

bà đanh đá và chanh chua.

Tú Linh sợ hãi, giật mình ngước mắt nhìn Đào Tuyết Viên.

Vũ Gia Minh xa xầm mặt: “Cô muốn gì ?”

“Muốn gì ?” Đào Tuyết Viên cười nhạt: “Tôi tưởng anh phải biết rõ hơn

tôi chứ ? Hừ ! Anh tưởng rằng tôi có thể dễ dàng bỏ qua cho anh như thế

hả ? Nếu anh dám hủy hôn với tôi, tôi sẽ khiến cho anh thân tàn ma dại.” Đào Tuyết Viên cuồng ngạo tuyên bố. Cô ta vốn không phải là một kẻ dễ

chọc, lại càng không thể bỏ qua cho người dám mạo phạm đến cô ta.

“Thân tàn ma dại ?” Vũ Gia Minh cười mỉa: “Cô định dùng cách gì để khiến tôi trở thà