XtGem Forum catalog
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215003

Bình chọn: 7.5.00/10/1500 lượt.

ười khác phải lãnh hậu quả thay mình.

Giọng nói khinh thường của Thư Phàm đã chọc giận Hoàng Tử Kì: “Cô nên

cẩn thận ăn nói một chút, đừng quá đáng quá. Tôi đến đây để thăm Hoàng

Tuấn Kiệt, tôi không đến để gây sự với cô.”

“……………..” Thư Phàm giữ im lặng, không thèm nói gì thêm nữa.

Hoàng Tử Kì chán nản. Hắn đến đây để thăm Hoàng Tuấn Kiệt là thật, nhưng đồng thời hắn cũng có chuyện cần thương lượng với Thư Phàm. Nếu Thư

Phàm không nói gì, làm sao hắn dám mở miệng nhờ vả.

Thư Phàm chăm chú đọc sách, bỏ mặc Hoàng Tử Kì đứng giữa phòng bệnh.

Đứng một lúc lâu, không thể chịu đựng hơn được nữa, Hoàng Tử Kì lên

tiếng phá vỡ sự im lặng giữa hai người: “Thư Phàm ! Tôi có chuyện cần

thương lượng với cô.” Bình thường, hắn sẽ không chịu hạ mình như thế,

nhưng đã đi vào ngõ cụt rồi, hắn không thể không khiêm nhường.

Thư Phàm đặt cuốn sách trên mặt bàn gỗ kê gần giường bệnh của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Anh có chuyện cần thương lượng với tôi ?” Thư Phàm xoay người, nhìn thẳng vào mắt Hoàng Tử Kì.

Hoàng Tử Kì gật đầu. Hắn bị Thư Phàm nhìn đến phát ngượng.

“Chuyện anh muốn nói là chuyện gì ?” Thư Phàm nhếch mép, cười lạnh trong lòng. Hoàng Tử Kì dù vẫn chưa nói là chuyện gì, Thư Phàm vẫn có thể

đoán được. Đôi khi thông minh và nhạy bén quá cũng mang đến nhiều phiến

toái và rắc rối không đáng có.

“Chúng ta có thể đi đâu đó nói chuyện được không ?” Hoàng Tử Kì hạ quyết tâm, một khi đã phải nhờ vả đến Thư Phàm rồi, thì cũng nên nói thật mọi chuyện cho Thư Phàm biết.

“Có chuyện gì thì anh cứ nói thẳng ra ở đây luôn đi.” Thư Phàm cự tuyệt, không muốn đi ra ngoài cùng Hoàng Tử Kì. Đối với Thư Phàm tính mạng của Hoàng Tuấn Kiệt quan trọng hơn mấy việc cá nhân riêng tư của Hoàng Tử

Kì, hơn nữa hắn còn là người mà Thư Phàm căm ghét nhất.

“Cô….” Hoàng Tử Kì nghiến răng. Hắn rất muốn bộc phát tức giận, và mắng

Thư Phàm một trận. Nhưng nhớ đến việc mình phải nhờ vả Thư Phàm, cuối

cùng hắn đành phải nén nhịn xuống.

“Nói nhanh đi ! Tôi không có nhiều thời gian.” Thư Phàm không kiên nhẫn

giục Hoàng Tử Kì. Phải nhìn thấy hắn thêm một lúc nữa, Thư Phàm sợ mình

sẽ nổi điên lên, cầm chổi đánh đuổi hắn ra khỏi đây.

Hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh, Hoàng Tử Kì lựa lời hỏi Thư Phàm: “Cô biết gì về Trác Phi Tuyết ?”

“Một chút.” Thư Phàm cộc lốc đáp.

Hoàng Tử Kì cố nén giận, bỏ qua thái độ thô lỗ của Thư Phàm. Hắn hỏi

tiếp: “Cô có bao giờ nghe cô ấy nhắc gì đến đứa con gái hơn hai tuổi

không ?”

Thư Phàm giễu cợt nhìn Hoàng Tử Kì: “Có gì thì anh cứ nói thẳng, đừng vòng vo Tam Quốc mãi.”

Hoàng Tử Kì thấy nói chuyện với Thư Phàm phải là người có sức chịu đựng

phi thường, mới chịu nổi một người có tính cách giống như Thư Phàm.

“Coi như tôi chưa từng nói gì.” Hoàng Tử Kì bỗng dưng không còn hứng thú nhờ vả Thư Phàm nữa. Từ trước đến nay, hắn vẫn là một lãng tử thích

trêu hoa nghẹo nguyệt. Hắn chưa bao giờ coi trọng ái tình, cũng không

muốn dính lấy một cô gái cả đời.

Nhìn Hoàng Tuấn Kiệt nằm mê man trên giường, băng quấn khắp thân thể,

dây cắm đầy người, Hoàng Tử Kì thở dài. Kì thực, hắn không hề căm ghét

Hoàng Tuấn Kiệt, hắn chỉ ghen tị với tài năng và cách làm người của

Hoàng Tuấn Kiệt thôi.

Hơn mười tuổi, hắn mới biết mình còn có một người anh trai trên đời. Lần đầu tiên gặp Hoàng Tuấn Kiệt, Hoàng Tử Kì thực thích người anh trai

cùng cha khác mẹ này. Lớn lên một chút, hắn mới hiểu khoảng cách giữa

mình và Hoàng Tuấn Kiệt quá lớn, lớn đến mức không có thứ gì có thể bù

đắp được.

Hoàng Tử Kì biết nguyên nhân vì sao mẹ Hoàng Tuấn Kiệt chết, vì sao hắn

phải sống trong trại trẻ mồ côi mất mấy năm. Nếu đem ra so sánh với

Hoàng Tuấn Kiệt, Hoàng Tử Kì thấy mình may mắn hơn Hoàng Tuấn Kiệt

nhiều, ít ra hắn còn được sống trong nhung lụa và giàu sang. Tuy rằng

không được cha mẹ thương yêu, nhưng hắn không phải sống trong khổ sở và

cô độc giống như Hoàng Tuấn Kiệt.

Đọc được ánh mắt chua xót và phiền loạn của Hoàng Tử Kì khi nhìn Hoàng

Tuấn Kiệt, Thư Phàm tự dưng thấy thương cảm cho cả hắn và Hoàng Tuấn

Kiệt. Hai người bọn họ vốn không có quyền lựa chọn cha mẹ cho mình, cũng không muốn mình sinh ra và lớn lên trong một gia đình lúc nào cũng đấu

đá lẫn nhau.

Dần dần Thư Phàm không còn ghét Hoàng Tử Kì như ban đầu nữa. Mỗi người

khi làm sai đều nên có một cơ hội để sửa chữa sai lầm của mình.

Hoàng Tử Kì chầm chậm bước ra cửa.

Thư Phàm nhàn nhạt nói với theo: “Chẳng phải anh có chuyện muốn tôi giúp là gì ?”

Hoàng Tử Kì không dừng bước, tay nắm lấy núm khóa cửa: “Đúng là tôi có

chuyện muốn nhờ cô thật. Nhưng bây giờ tôi không cần nữa.”

“Cô ấy đã có quyết định của riêng mình. Mặc dù hiện giờ cô ấy khó mà

chấp nhận anh, nhưng chỉ cần anh cho cô ấy thấy thành ý của mình, cô ấy

sẽ siêu lòng.” Thư Phàm cười, với tay cầm lấy cuốn sách đặt trên mặt bàn gỗ.

Hoàng Tử Kì giật mình, quay lại nhìn Thư Phàm.

Mất một lúc lâu, Hoàng Tử Kì mới lấy lại được tinh thần. Nhìn Thư Phàm

chăm chú đọc cuốn sách trên tay, trên môi Hoàng Tử Kì nở một nụ cười.

Thư Phàm đã gợi ý cho hắn. Hắn đã biết mình cần phải làm gì.