XtGem Forum catalog
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215033

Bình chọn: 8.5.00/10/1503 lượt.

chuyện cho hắn nghe.

Ngoài Tú Linh và Vũ Gia Minh đến thăm Hoàng Tuấn Kiệt, còn có ông Gia Huy và ông Hoàng.

Trác Phi Tuyết thỉnh thoảng cũng bế con gái đến thăm hắn. Dần dần Thư Phàm trở thành bạn tốt của Trác Phi Tuyết.

Ban đầu, cả hai có nhiều khúc mắc và hiểu lầm, nhưng khi hiểu lầm đã được làm sáng tỏ, giữa họ không còn khoảng cách nữa.

Mặc dù Trác Phi Tuyết vẫn không nói cho Tú Linh biết cha ruột của đứa bé là ai, nhưng bằng vào con mắt quan sát và khả năng tư duy nhạy bén của

mình, Thư Phàm đã đoán ra được. Vì tôn trọng quyền lựa chọn của Trác Phi Tuyết, nên Thư Phàm giữ im lặng, không nói gì. Chỉ cần đứa bé không

phải là con gái của Hoàng Tuấn Kiệt và hắn không làm chuyện gì có lỗi

với mình, Thư Phàm sẽ bao dung tất cả.

Phải chăm sóc Hoàng Tuấn Kiệt nên Thư Phàm không thể bay đến đảo tìm

kiếm tung tích của Trác Phi Dương. Ngày nào Thư Phàm cũng ngóng trông

tin tức của Tuấn Vũ, cầu mong có thể sớm tìm được Trác Phi Dương, cầu

mong hắn không chết và bình an trở về. Thư Phàm biết khả năng này là

không thể xảy ra, nhưng không thể kìm nén được lòng mình.

……………………………

Sáng nay, theo thường lệ Tú Linh cùng Vũ Gia Minh đến thăm Hoàng Tuấn

Kiệt. Ngồi một lúc, do có việc gấp, Vũ Gia Minh lập tức phải đi ngay.

“Tú Linh ! Em có muốn đi cùng anh không ?” Vũ Gia Minh không yên tâm để Tú Linh ở lại bệnh viện, nên muốn mang Tú Linh đi cùng.

“Không, em muốn ở lại đây với chị gái.” Tú Linh chớp mắt nhìn Vũ Gia

Minh. Mặc dù không muốn rời xa hắn, nhưng Tú Linh không nỡ để chị gái ở

bệnh viện một mình.

“Em đi theo cậu ấy đi. Chị còn nhiều việc phải làm, nên không thể chiếu

cố em được đâu.” Bắt gặp ánh mắt gắt gao của Vũ Gia Minh nhìn Tú Linh,

Thư Phàm bĩu môi đẩy Tú Linh đi. Thư Phàm dù không mấy hài lòng với ông

em rể tương lai này, nhưng Thư Phàm phải công nhận một điều là không ai

yêu và chiều chuộng Tú Linh nhiều bằng Vũ Gia Minh. Em gái đã tìm được

hạnh phúc và tình yêu của mình, phận làm chị nên chúc mừng cho nó.

“Chị hai !” Tú Linh bất mãn khi bị Thư Phàm coi là một đứa trẻ: “Em

không có làm phiền chị. Em ở đây chỉ muốn chị được vui thôi mà.”

Thư Phàm xoa đầu em gái: “Chị biết, nhưng ở đây không tốt cho người có

sức khỏe yếu như em.” Thư Phàm không quên nói móc Vũ Gia Minh: “Hơn nữa, nếu chị giữ em ở đây sẽ có người bất mãn, không được vui.”

Vũ Gia Minh căm tức, trừng mắt nhìn Thư Phàm.

Tú Linh đỏ bừng mặt, ngượng ngùng cúi đầu, mũi giày đế mềm di di xuống nền gạch.

Thư Phàm bật cười nhìn cử chỉ thẹn thùng của em gái. Cũng may, Tú Linh

đã đủ tuổi để kết hôn. Nếu không, Vũ Gia Minh đừng hòng mà cướp Tú Linh

đi.

Nghĩ đến đây Thư Phàm lại bực mình. Tất cả đều tại tên chết này. Nếu hắn không vô lý bắt cóc và mang Tú Linh sang đây, thì mọi chuyện đâu đến

nông nỗi này.

Thư Phàm xa xầm mặt, sắn cao tay áo, chuẩn bị đánh Vũ Gia Minh một trận.

Tú Linh thấy Thư Phàm có dấu hiệu nổi điên muốn đánh người, đã vội vội vàng vàng lôi Vũ Gia Minh chạy đi.

Vũ Gia Minh khoái trá cười thầm khi được Tú Linh bảo vệ. Hắn vừa bước

nhanh theo Tú Linh ra khỏi phòng, vừa vênh mặt thách thức Thư Phàm.

Thư Phàm ngao ngán thở dài: “Người ta nói con gái là ngoại nhân, thật

không sai một chút nào. Bây giờ trong lòng nó chỉ có một mình Vũ Gia

Minh, đâu thèm quan tâm đến người chị gái này nữa.” Tuy miệng than thở

như thế, nhưng trong lòng Thư Phàm lại rất vui. Nếu đổi lại là Thư Phàm, Thư Phàm cũng sẽ lôi Hoàng Tuấn Kiệt chạy đi như thế.

Thư Phàm đi ra khép cửa lại, sau đó quay về chỗ ngồi quen thuộc cạnh mép giường.

Cầm cuốn sách, Thư Phàm bắt đầu đọc truyện cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe.

Hoàng Tuấn Kiệt không thể cử động được tay chân và mở được mắt, nhưng

giác quan của hắn vẫn còn. Hắn có thể nghe được giọng nói của Thư Phàm.

Mỗi lần Thư Phàm đọc truyện cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe, nhịp tim trên máy đều tăng lên.

…………………..

Thư Phàm đọc được hơn 10 trang sách, cánh cửa phòng bệnh mở ra, một người đàn ông trẻ bước vào.

Nghe thấy tiếng giày khua nhẹ trên nền gạch men, Thư Phàm ngước mắt nhìn.

Nhận ra người đàn ông trẻ này là ai, Thư Phàm không lên tiếng nói gì, tiếp tục cúi đầu nhìn trang sách cầm trên tay.

Hoàng Tử Kì cau mày nhìn Thư Phàm. Hắn không hài lòng khi Thư Phàm lờ đi sự có mặt của hắn.

“Tình hình của anh ấy thế nào rồi ?” Biết chờ Thư Phàm chú ý đến mình là vô ích, Hoàng Tử Kì bất đắc dĩ lên tiếng hỏi.

“Vẫn thế.” Thư Phàm bực bội khi bị người khác cắt ngang mất nhã hứng đọc sách cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe. Thấy Hoàng Tuấn Kiệt được nhiều người

đến thăm, Thư Phàm rất vui. Nhưng lại không thể vui nổi, khi người em

trai cùng cha khác mẹ này xuất hiện.

“Cô không thích tôi ?” Hoàng Tử Kì có thể hiểu được cảm giác của Thư Phàm dành cho mình qua giọng nói không mấy thiện cảm.

“Tại sao tôi phải thích anh ?” Thư Phàm chán ghét, trả lời Hoàng Tử Kì.

Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, Thư Phàm đã thấy ghét Hoàng Tử Kì. Sau khi biết được sự thật kia, Thư Phàm lại càng chán ghét hắn nhiều hơn. Thư

Phàm rất ghét những kẻ ném đá sau lưng, ghét những kẻ có gan làm mà

không có gan nhận tội, lại bắt ng