ngờ là Châu Kiệt
Phong lại muốn lấy Tú Linh làm vợ, hơn nữa cô ta lại không thể ngăn cản
Vũ Gia Minh đến dự tiệc chia vui với nhà họ Châu. Chẳng lẽ cô ta đã đi
sai một nước cờ rồi sao ?
Vũ Gia Minh chăm chăm nhìn Tú Linh, nhìn không chớp mắt. Tất cả mọi
người xung quanh, trong mắt hắn chỉ là phù du bọt biển,ngoài Tú Linh ra
thì không còn quan tâm đến ai nữa.
Châu Kiệt Phong mặc dù không biết mối quan hệ giữa Tú Linh và Vũ Gia
Minh trước kia là gì, nhưng hắn linh cảm nếu không giới thiệu vị trí
hiện giờ của Tú Linh cho Vũ Gia Minh biết, hắn có nguy cơ sẽ sớm mất Tú
Linh.
“Vũ Gia Minh ! Đây là Tuyết Nguyệt – vợ chưa cưới của mình.” Châu Kiệt
Phong nắm lấy tay Tú Linh, kéo Tú Linh đứng dựa sát vào người, giới
thiệu cho Vũ Gia Minh và Đào Tuyết Viên biết.
Đào Tuyết Viên hả hê, nở một nụ cười. Cô ta che dấu lòng dạ thâm hiểm và sâu độc của mình, bằng giọng nói ngọt ngào và dịu dàng: “Chúc mừng anh ! Châu Kiệt Phong !”
“Cảm ơn em.” Châu Kiệt Phong cười, đáp.
Lời nói giới thiệu của Châu Kiệt Phong chẳng khác gì tiếng sấm sét đánh
thẳng vào người Vũ Gia Minh. Hắn muốn tin rằng người con gái tên Tuyết
Nguyệt này không phải là Tú Linh. Nhưng mùi hoa cúc trên cơ thể Tú Linh, không thể nhầm lẫn được. Trên thế gian này, không phải ai cũng có được
mùi hương tự nhiên, có được ánh mắt long lanh, trong veo giống như Tú
Linh. Đúng ! Người con gái này là Tú Linh, không phải là Tuyết Nguyệt.
“Nếu cô ấy là Tú Linh, tại sao cô ấy phải đổi tên ? Tại sao chỉ trong
vòng có hơn nửa tháng, cô ấy đã trở thành vợ chưa cưới của Châu Kiệt
Phong ?”
Điều khiến Vũ Gia Minh đau khổ và tức giận nhất là Tú Linh ngoài ngơ
ngẩn nhìn hắn, thì không nói một lời, cứ như thể giữa hai người không hề có một chút quen biết, và đây là lần đầu tiên gặp gỡ.
Vũ Gia Minh nhìn Tú Linh không rời mắt, khuôn mặt hắn trắng nhợt, đôi
mắt hắn thất thần đau khổ. Người con gái mà hắn yêu, hắn trân trọng, đã
biến thành thê tử của người khác. “Ha ha ha !” Vũ Gia Minh cười cuồng
loạn trong lòng.
Thử hỏi trên đời này có điều gì khiến hắn đau khổ và thấy mình thật đáng thương như thế này không ? Hắn đã từng tin, từng hy vọng rằng Tú Linh
khác những cô gái khác, sẽ không bao giờ phản bội lại hắn, cũng không
bao giờ lấy trái tim hắn ra để trêu đùa. Nhưng hôm nay….. chẳng lẽ hắn
đã nhìn nhầm rồi sao ?
Tú Linh rơi lệ, lo sợ nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Vũ Gia Minh. Tú Linh
sờ lên trái tim mình. Đau quá ! Nỗi đau đang cứa sâu vào tim. Không !
Tú Linh không muốn nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt, không muốn nhìn thấy
ánh mắt đau khổ và oán hận của Vũ Gia Minh.
Khuôn mặt Tú Linh nhợt nhạt như tờ giấy, mồ hôi lấm tấm trên trán. Từng
giọt từng giọt nước mắt trong veo, rơi xuống gò má trắng mịn của Tú
Linh. Loạng choạng, mặt mày xây xẩm, Tú Linh rên lên một tiếng, người lả ra phía sau.
Châu Kiệt Phong hốt hoảng vội đỡ lấy Tú Linh. Bà Ngân Hoa nói to: “Mau đi gọi bác sĩ !”
Vũ Gia Minh hất tay Đào Tuyết Viên, hắn định xông lên đỡ lấy Tú Linh.
Nhưng Châu Kiệt Phong đã nhanh tay hơn. Nhìn người con gái mà mình yêu,
đang nằm lả trong vòng tay một người đàn ông khác, Vũ Gia Minh căm hận
và tức giận đến mức muốn đánh người, muốn hỏa thiêu cả biệt thự của nhà
họ Châu.
Đào Tuyết Viên bất mãn và căm tức khi thấy Vũ Gia Minh cuống cuồng lo
cho Tú Linh, mà quên mất mình. Cô ta chưa từng bị bất cứ một người đàn
ông nào đối xử một cách lạnh nhạt và thờ ơ giống như Vũ Gia Minh. Từ lúc xảy ra chuyện đó, Vũ Gia Minh tránh mặt, không muốn gặp cô ta. Nếu
không phải do cô ta mặt dày, chủ động tìm gặp Vũ Gia Minh, thì có lẽ
suốt đời, hắn cũng không thèm nhìn mặt cô ta. Nói gì đến việc, phải lấy
cô ta làm vợ.
Mọi người trong bữa tiệc loạn một đoàn. Ai cũng tò mò muốn biết lý do vì sao đột nhiên cô dâu tương lai của nhà họ Châu lại đột nhiên bị ngất
xỉu.
Vũ Gia Minh siết chặt nắm đấm, lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi. Đôi mắt hắn
trừng trừng nhìn Châu Kiệt Phong đang bế Tú Linh lên lầu hai. Hắn rất
muốn chạy theo, ngăn cản Châu Kiệt Phong và cướp lấy Tú Linh, nhưng lý
trí nói cho hắn biết, không nên hành động một cách hồ đồ như thế.
Tính cách tàn ác và thâm hiểm trong hắn bùng lên dữ dội, khóe môi hắn
nhếch lên, sát khí nổi trong ánh mắt và nụ cười nửa miệng, trông hắn lúc này chẳng khác gì tu la địa ngục. “Giỏi lắm Bạch Tú Linh ! Cô dám cả
gan phản bội lại tôi ? Nếu đã thế, cô đừng trách tôi đối xử độc ác với
cô.”
Hàn khí tỏa ra từ cơ thể Vũ Gia Minh khiến Đào Tuyết Viên đông cứng cả
người, cô ta lo sợ không dám nói gì, cũng không dám có hành động gì thất thố. Cô ta biết Vũ Gia Minh hiện giờ đang rất tức giận. Mặc dù cô ta
luôn muốn Vũ Gia Mình nhìn thấy cảnh ân ân ái ái của Tú Linh với một
người đàn ông khác, nhưng hình như cô ta đã chọn lầm người để trêu đùa
rồi. Vũ Gia Minh tuyệt đối không phải là một con người đơn giản như thế.
Bác sĩ nhanh chóng đến khám cho Tú Linh. Sau khi khám tổng quát sức khỏe của Tú Linh, ông ta đã tiêm cho tiêm cho Tú Linh một mũi và dặn dò để
cho Tú Linh được nghỉ ngơi.
Để Châu Kiệt Phong ở lại chăm sóc Tú Linh,