ờng.
Hình bóng Thư Phàm lại xuất hiện trong tâm trí Hoàng Tuấn Kiệt. Đặt tờ
văn kiện xuống bàn, thò tay vào túi quần, lấy điện thoại di động, Hoàng
Tuấn Kiệt chăm chú nhìn bức ảnh chụp bán thân Thư Phàm trên màn hình
điện thoại.
Hắn rất nhớ Thư Phàm, nhớ nhiều đến nỗi, có nhiều khi hắn muốn điên lên. Hắn đã bỏ mặc tình trạng sức khỏe suy kiệt của mình, hơn nửa tháng nay
hắn lao đầu vào làm việc để tìm quên, đồng thời hắn lái xe đi tìm Thư
Phàm khắp nơi. Sân bay quốc tế Hồng Kông hầu như ngày nào hắn cũng đến.
Nơi đó đã dần trở nên quen thuộc với hắn. Vẫn biết rằng, hiện nay tính
mạng của mình giống như một sợi chỉ treo trên mành chuông, nhưng hắn
không quan tâm. Mất đi Thư Phàm, thì một mình sống trên đời này phỏng
còn có ích gì nữa.
Vuốt tóc, đôi mắt đục ngàu, Hoàng Tuấn Kiệt run run vuốt nhẹ khuôn mặt
say ngủ của Thư Phàm, lòng không ngừng thì thầm gọi tên: “Thư Phàm ! Thư Phàm !”
Đột nhiên chuông điện thoại reo vang, khiến Hoàng Tuấn Kiệt giật nảy
người. Mắt mờ mịt nhìn tên người đang gọi cho mình trên màn hình.
Mắt Hoàng Tuấn Kiệt mở to, người đông cứng, hơi thở ngưng đọng khi biết người đang gọi cho mình là Thư Phàm.
“Không thể nào !” Hoàng Tuấn Kiệt bịt chặt miệng, muốn hét ầm lên. Hắn
có nên tin đây là sự thật không ? Thư Phàm đã mất tích hơn nửa tháng
rồi, tại sao hôm nay mới gọi cho hắn, được hay….?
Hoàng Tuấn Kiệt không muốn suy nghĩ nhiều nữa. Chỉ cần người đang gọi
cho hắn là Thư Phàm, thì dù đây có là một cái bẫy, hoặc đây là một điều
do hắn tưởng tượng ra, hắn cũng muốn nắm bắt lấy.
“Alo ! Thư Phàm ! Có phải là em không ?” Quá quýnh quáng, Hoàng Tuấn Kiệt đã thay đổi cách xưng hô lúc nào không biết.
“………….” Đầu dây bên kia im lặng. Một lúc sau mới lên tiếng trả lời: “Anh muốn gặp lại Bạch Thư Phàm chứ ?”
Hoàng Tuấn Kiệt kinh ngạc, lồng ngực gần như nổ tung. Hắn đã dự đoán
được trong việc này nhất định không đơn giản như thế, không ngờ đây là
sự thật.
“Anh là ai ?” Hoàng Tuấn Kiệt trầm giọng, hỏi. Hắn muốn xác định kẻ thù
đứng trong bóng tối gây ra tất cả mọi chuyện này là ai ? Dám bắt cóc Thư Phàm ? Hừ ! Nếu để hắn mà phát hiện ra được, hắn sẽ khiến kẻ đó sống
không bằng chết. Chưa có lúc nào, Hoàng Tuấn Kiệt lại thấy căm phẫn
nhiều như thế.
“Anh không cần biết tôi là ai. Chỉ cần trả lời tôi câu hỏi: ‘Có muốn gặp lại Bạch Thư Phàm không ?’” Giọng người đàn ông lạ mặt ồm ồm vang trong máy điện thoại di động.
“Nói đi ! Cô ấy hiện giờ đang ở đâu ?” Hoàng Tuấn Kiệt tinh thần căng
thẳng, mọi giác quan trong cơ thể đều làm việc hết công suất. Tai hắn
đang cố lắng nghe âm thanh vọng ra từ máy điện thoại di động.
“Nếu muốn gặp lại Bạch Thư Phàm, thì ngay bây giờ một mình lái xe đến
bến cảng. Còn nếu không, hãy chuẩn bị nhận xác đi.” Người đàn ông lạ
mặt, ngữ khí trầm lạnh, đe dọa và cảnh cáo Hoàng Tuấn Kiệt.
“Tôi muốn nghe được giọng nói của cô ấy. Nếu các người không để tôi nói
chuyện với cô ấy, thì tôi sẽ không đến.” Hoàng Tuấn Kiệt mặc dù nôn nóng muốn được gặp Thư Phàm, nhưng để đề phòng mình bị lũ sát thủ lừa dối,
hắn đành phải cắn răng, cố nhẫn nhịn.
“Được thôi ! Chờ một chút !” Hoàng Tuấn Kiệt nghe thấy tiếng máy điện
thoại dè dè, tiếp theo hắn loáng thoáng nghe được giọng hai người đàn
ông đang trao đổi với nhau.
Gần một phút sau, người đàn ông lạ mặt bảo Hoàng Tuấn Kiệt: “Có gì thì
mày nói nhanh lên. Đừng nhiều lời !” Hắn ta chuyển máy cho một người có
hơi thở hồng hộc ở bên cạnh.
Hoàng Tuấn Kiệt chăm chú lắng nghe, tất cả các thớ cơ trong cơ thể hắn
đều căng cứng như sắp đứt. Hắn đã nôn nóng đến cực điểm, cuối cùng hắn
cũng có thể nói chuyện với Thư Phàm.
Chỉ cần nghĩ đến việc, cho đến hiện giờ Thư Phàm vẫn còn bình an vô sự,
Hoàng Tuấn Kiệt chưa bao giờ thấy hạnh phúc và sung sướng như thế. Hắn
phát thệ với lòng là bằng mọi giá hắn phải cứu thoát được Thư Phàm khỏi
giam cầm của bọn người xấu.
“Nói đi !” Người đàn ông lạ mặt quát người đang nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh.
Hoàng Tuấn Kiệt nghe được tiếng nức nở của một người phụ nữ. Tiếp theo, cô gái run giọng nói: “Hoàng...Hoàng Tuấn Kiệt !”
Hoàng Tuấn Kiệt cau mày, khuôn mặt trầm xuống. Tiếng loa lè dè trong máy điện thoại khiến hắn không nghe rõ được giọng của cô gái. Nghe thấy
tiếng khóc đứt quãng, nức nở của cô ta, lòng Hoàng Tuấn Kiệt đau đớn tựa kim đâm. Hắn ngàn vạn lần không muốn Thư Phàm phải chịu bất cứ thương
tổn gì.
“Thư Phàm !” Hoàng Tuấn Kiệt khàn giọng, kích động đứng bật dậy: “Em không sao chứ ? Họ có làm gì em không ?”
“Hoàng…Hoàng Tuấn Kiệt ! Đừng…đừng đến đây.” Tiếng chuông điện thoại bị
ngắt quãng, người đàn ông lạ mặt thô lỗ cướp điện thoại di động trên tay cô gái. Hoàng Tuấn Kiệt nghe tiếng “Bốp !” rõ mồn một trong ống nghe.
“Thư Phàm đã bị đánh !” Hoàng Tuấn Kiệt siết chặt tay, mắt nổi lửa. Lòng thù hận và căm ghét trong hắn càng lúc càng sâu.
“Mày đã nghe rõ rồi đấy ! Hiện giờ mạng sống của con bé này hoàn toàn
phụ thuộc vào mày. Mày đến hay không là tùy mày, bọn tao không ép.” Nói
xong, người đàn ông lạ mặt thô bạo cúp máy.
Hoàng Tuấn Kiệt đứng đông cứng