giữa nhà, chân dính chặt vào tấm thảm.
Phải mất hơn gần một phút, đại não hắn mới phân tích được tình hiện tại, mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Thư Phàm thật sự bị bọn xấu bắt nhốt. Bọn chúng đã sử dụng điện thoại
của Thư Phàm để gọi điện cho mình và yêu cầu mình đến bến cảng, nếu
không tính mạng của Thư Phàm sẽ kết thúc.”
Hoàng Tuấn Kiệt vứt điện thoại trên bàn, cầm chìa khóa ô tô, giắt khẩu
súng ngắn vào đai lưng, không kịp báo hiệu cho vệ sĩ, hắn lao ra khỏi
nhà.
Đi thang máy xuống tầng trệt lấy xe ô tô màu xám, hắn phóng như bay trên đường, tốc độ vượt qua mức quy định. Bình thường, hắn sẽ không lái xe
bạt mạng thế này, nhưng Thư Phàm đang chờ hắn đến cứu, hắn đâu còn tâm
trí để ý đến chuyện khác.
Chưa đầy mười phút sau, Hoàng Tuấn Kiệt đã lái xe đến bến cảng. Đến nơi
rồi, hắn mới thấy chuyện này có gì đó không ổn. Thứ nhất, giọng nói của
cô gái trong điện thoại chưa chắc đã là của Thư Phàm. Thứ hai, hắn không hiểu lý do vì sao, bắt cóc Thư Phàm đã lâu như vậy rồi, tại sao chúng
không gọi điện cho hắn ngay lập tức, để uy hiếp hắn, mà đến hôm nay mới
gọi ?
Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng thấy không ổn. Hắn linh cảm đây là một
cái bẫy do bọn sát thủ dựng lên, để thủ tiêu hắn. Tuy hắn hối hận đã hấp tấp vội vàng, phóng xe như bay đến đây, mà không suy nghĩ gì. Nhưng vào lúc này, có hối hận cũng đã muộn và biết đâu người con gái đó chính là
Thư Phàm thì sao. Hắn không muốn phải sống trong ăn năn hối hận và dằn
vặt như trong hơn nửa tháng vừa qua nữa. Thà rằng, hắn nhầm nhưng mà xác định được người đó không phải là Thư Phàm, còn hơn, hắn nhát gan không
đến và Thư Phàm gặp nạn.
Siết chặt vô lăng tay lái, hít một hơi thật sâu, thở ra, Hoàng Tuấn Kiệt mở cửa xe ô tô.
Một họng súng đen ngòm đặt chuẩn xác vào thái dương Hoàng Tuấn Kiệt. Hai tay Hoàng Tuấn Kiệt dơ lên cao. Đã đến tận đây rồi, hắn phải tùy cơ
ứng biến.
“Anh đến một mình ?” Người đàn ông lạ mặt đeo kính mát màu đen, mặt áo
choàng màu xám dài đến ngang bắp chân, lạnh lùng hỏi. Nhìn ông ta giống
như ma quỷ chuẩn bị lấy mạng người khác.
“Tôi đến một mình.” Hoàng Tuấn Kiệt bình tĩnh trả lời: “Thư Phàm đâu ?”
“Đi vào trong kia.” Người đàn ông lạ mặt thúc họng súng vào mạng sườn Hoàng Tuấn Kiệt, hàm ý bảo hắn bước đi.
Hoàng Tuấn Kiệt chậm rãi bước, bước chân vững trãi, cơ thể hoàn toàn thả lỏng. Là một người từng vào sinh ra tử, đã từng đối diện với cái chết
không biết bao nhiêu lần, hắn đã tự rèn luyện cho mình một ý chí sắt đá, và tinh thần thép.
Bất ngờ, Hoàng Tuấn Kiệt bị đánh mạnh vào đầu từ phía sau. Hắn choáng
váng, lảo đảo, ngã phịch xuống mặt sàn gỗ lạnh giá của bến cảng.
Trong bóng tối, người đàn ông thứ hai bước ra. Cả hai nhanh chóng khiêng cơ thể mềm nhũn của Hoàng Tuấn Kiệt đi. Bọn họ nhốt Hoàng Tuấn Kiệt vào một chiếc thùng gỗ, chỉ chừa một lỗ thủng nhỏ để thở.
Nửa mơ nửa tỉnh, Hoàng Tuấn Kiệt nghe thấy tiếng ca nô kêu phành phạch,
tiếng nước khua dưới gầm cầu. Mới thanh tỉnh được một chút, Hoàng Tuấn
Kiệt lại ngất đi.
Hai người đàn ông lạ mặt lái ca nô đi, càng lúc càng xa. Đến khi thành phố bị bỏ lại phía sau, chiếc ca nô lướt ra hướng biển.
Ra giữa biển, xác định không có một bóng người, thần không hay quỷ không biết, hai người đàn ông ném thùng gỗ xuống biển. Họ độc ác muốn Hoàng
Tuấn Kiệt nếm trải cảm giác chết từ từ, chết vì không có không khí để
thở, chết vì ngạt nước biển, và làm mồi cho cá.
Chiếc thùng gỗ dập dềnh trôi trên mặt biển. Từng đợt sóng đánh vào thành thùng gỗ, các thớ gỗ ngấm nước dần dần, lỗ thủng nhỏ trên đỉnh thùng gỗ bị đảo lộn xuống phía dưới, nước dần dần tràn vào trong. Hoàng Tuấn
Kiệt vẫn mê man bất tỉnh, hoàn toàn không biết mình đang bị nhốt trong
một chiếc thùng gỗ, đang dập dềnh trôi giữa biển, và không biết cái
chết đang đến gần.
Chiếc thuyền gỗ trôi dập dềnh trên mặt biển, càng trôi càng xa, nước tràn vào trong thùng gỗ càng lúc càng nhiều. Sóng biển nhấp nhô khiến chiếc
thùng gỗ lộn lên lộn xuống, lộn từ đầu xuống đỉnh, lại lộn vòng ngược
trở lại. Hoàng Tuấn Kiệt thân thể va đập mạnh vào thùng gỗ, những tiếng
“bộp bộp”, “rào rào” không ngừng vang lên. Đầu Hoàng Tuấn Kiệt đập bôm
bốp vào thành gỗ. Những cục u nho nhỏ đã nổi lên khắp người.
Khi nước biển tràn vào đến gần già nửa thùng gỗ, Hoàng Tuấn Kiệt do sặc
nước đã tỉnh lại. Từ trong mơ hồ, thần trí nửa tỉnh nửa mơ, chớp chớp
mắt mấy cái, Hoàng Tuấn Kiệt giật mình, tay sờ soạn xung quanh thùng gỗ. Phải mất một lúc, Hoàng Tuấn Kiệt mới xác định được hoàn cảnh ngàn cân
treo sợi tóc của mình.
Sau khi đã xác định được, mình bị bọn sát thủ lừa đến bến cảng, đánh bất tỉnh nhân sự, nhét vào thùng gỗ, rồi đem ném xuống biển, Hoàng Tuấn
Kiệt nhếch mép cười nhạt. Số phận của hắn luôn không may mắn như thế.
Tuy nhiên, hắn không lấy thế làm buồn hay chán nản. Đối với hắn, chết
thì có là gì.
Luồn tay vào trong thắt lưng, Hoàng Tuấn Kiệt kiểm tra xem khẩu súng
ngắn giắt vào đai lưng có còn không ? Thấy tay trống không, Hoàng Tuấn
Kiệt thở dài ngán ngẩm. Có thể trong lúc bất tỉnh nhân sự, bọn sát thủ