Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217135

Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.

bà Ngân Hoa quay lại với khách khứa dưới lầu.

“Cô ấy không sao chứ ?” Một mệnh phụ phu nhân hơn 50 tuổi, hỏi.

“Con bé không sao. Bác sĩ nói nó chỉ hơi bị choáng đầu thôi.” Bà Ngân

Hoa cười, đáp. Dù trong lòng bà đang lo lắng không yên, nhưng ngoài mặt

bà vẫn giả vẻ vui vẻ, và tỏ ra không có việc gì.

Vũ Gia Minh khôi phục lại dáng vẻ băng lãnh hàng ngày. Nếu hắn không

phải là một con sói đội lốt một con cừu, thì trên đời này không có một

kẻ nào có nhiều mặt nạ giống như hắn.

Vũ Gia Minh mỉm cười, nói chuyện với bà Ngân Hoa và mọi người đi dự

tiệc. Thỉnh thoảng, hắn giả vờ hỏi về Tú Linh và Châu Kiệt Phong. Bà

Ngân Hoa đang cao hứng vì sắp có con dâu, nên không đề phòng gì hắn, đã

nói cho hắn nghe những gì mà bà biết.

Đứng ở bên cạnh Đào Tuyết Viên âm thầm vuốt mồ hôi lạnh. Cô ta càng ngày càng lo lắng, càng bồn chồn trong dạ. Mỗi lúc nhìn thấy khuôn mặt không tỏ ra vui buồn, và tức giận của Vũ Gia Minh, cô ta thấy khoảng cách

giữa mình và Vũ Gia Minh càng lúc càng xa. Nếu Vũ Gia Minh phát hiện ra

được, việc Tú Linh mất trí nhớ là do cô ta gián tiếp gây ra, thì…. cô ta không dám tưởng tượng ra hậu quả nữa.

Hơn mười giờ đêm, Vũ Gia Minh cáo từ ra về. Bà Ngân Hoa muốn giữ hắn lại thêm một lúc nữa, nhưng nghĩ hắn còn nhiều việc phải làm, nên vui vẻ

cho người tiễn hắn ra tận cổng.

Trên đường về nhà, Vũ Gia Minh nhắm mắt dưỡng thần, không lên tiếng nói

một câu. Ngồi bên cạnh, Đào Tuyết Viên mấy lần mở miệng, định nói một

câu gì đó. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt phủ một lớp băng dày của Vũ Gia Minh, lại không dám nói gì cả.

Đến nhà họ Đào, Trợ lý Tân mở cửa cho Đào Tuyết Viên. Vũ Gia Minh vẫn

ngồi im trên xe, cố dặn nở một nụ cười, lạnh nhạt bảo Đào Tuyết Viên:

“Chúc em ngủ ngon.”

“Anh Minh !” Đào Tuyết Viên muốn ôm hôn Vũ Gia Minh, nhưng trước mặt Trợ lý Tân, hơn nữa Vũ Gia Minh vẫn ngồi im trên xe, không chịu xuống tiễn

cô ta, cô ta lại thôi.

“Đi thôi !” Không để Đào Tuyết Viên có cơ hội nói lần thứ hai, Vũ Gia Minh lạnh lùng ra lệnh.

“Vâng, thưa cậu chủ.” Trợ lý Tân vội lái xe đi. Hơn nửa tháng nay, Trợ

lý Tân như đang sống trong đống lửa. Làm bất cứ việc gì cũng khép nép lo sợ, chỉ sợ nếu chẳng may làm sai sót bất cứ chuyện gì, Vũ Gia Minh sẽ

không tha cho mình. Tội khiến cô Tú Linh mất tích hơn nửa tháng nay đã

nặng lắm rồi, Trợ lý Tân không còn dám làm sai bất cứ chuyện gì nữa.

“Cậu có biết vợ chưa cưới của Châu Kiệt Phong là ai không ?” Vũ Gia Minh nhắm mắt, lơ đãng hỏi Trợ lý Tân.

“Thưa cậu chủ !” Trợ lý Tân giọng run run, lục tìm khăn tay trong túi áo.

“Trả lời đi !” Giọng Vũ Gia Minh lạnh đến cực điểm. Đang nhắm mắt, đột

nhiên hắn mở mắt, nhìn trừng trừng Trợ lý Tân qua gương xe.

Ánh mắt mang theo sát khí của Vũ Gia Minh, khiến trái tim nhỏ bé của Trợ lý Tân xuýt nhảy ra khỏi lồng ngực, mồ hôi lạnh tuôn ra đầm đìa, tay

lái loạng choạng.

“Cho người theo dõi nhất cử nhất động của nhà họ Châu, đặc biệt là Châu

Kiệt Phong với Tú Linh. Tôi muốn biết nguyên nhân vì sao Tú Linh bỗng

dưng trở thành vợ chưa cưới của Châu Kiệt Phong.” Vũ Gia Minh rít giọng, dáng vẻ tựa ác ma đã mất đi sự kiểm soát.

“Vâng, vâng, vâng.” Trợ lý Tân vì quá sợ hãi, đã gật đầu như giã tỏi, nói liên tiếp, chỉ thiếu nước trở thành kẻ nói lắp.

“Trong vòng một ngày, phải điều tra xong cho tôi. Nếu không, hừ….” Vũ

Gia Minh nhếch mép, mắt mãnh liệt chiếu thẳng vào gáy Trợ lý Tân.

Trợ lý Tân co đầu, rụt cổ, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cảm tưởng như có một lưỡi dao mỏng, sắc bén đang kể vào cổ họng mỏng manh của

mình.

Hơn 10 giờ đêm, Hoàng Tuấn Kiệt vẫn còn miệt mài làm việc trong văn phòng.

Tuy rằng trụ sở chính đặt tại Việt nam, nhưng công việc làm ăn của gia

đình vẫn diễn ra chủ yếu ở Hồng Kông. Ông Trương Gia Huy – bố hắn là một người gốc Việt, chuyển sang sinh sống ở Hồng Kông cách đây hơn ba mươi

năm. Việc ông chuyển đi, liên quan mật thiết đến cái chết của mẹ hắn. Vì điều này, hắn đã hận ông Gia Huy hơn mười năm nay.

Khi còn bé, hắn không hiểu rõ công việc làm ăn của ông Gia Huy, nhưng

khi lớn lên, tiếp nhận công việc làm ăn của gia đình, hắn đã hiểu rõ

toàn bộ. Công việc làm ăn của gia đình không trong sạch như Hoàng Tuấn

Kiệt đã từng lầm tưởng. Ông Gia Huy chẳng những liên quan đến xã hội

đen, mà còn làm nhiều việc bỉ ổi hơn thế. Chính vì điều này, mẹ hắn mới

bị chết oan, và bây giờ đến lượt hắn bị cuốn vào vòng vây hận thù của

gia đình.

Hoàng Tuấn Kiệt không sợ chết, chưa bao giờ sợ. Hắn không coi cái chết

vào đâu, cũng không để tâm đến. Đối với hắn, sống hay chết, bất quá cũng chỉ là một trò đùa. Có nhiều khi hắn tự hỏi bản thân mình, lý do vì sao hắn lại tích cực, chăm chỉ làm việc như thế. Hắn kiếm ra nhiều tiền để

làm gì, muốn đưa tập đoàn của gia đình phát triển lớn mạnh để làm gì,

trong khi hắn không có tâm chiếm giữ, cũng không thích sở hữu nhiều của

cải, thậm chí hắn còn coi của cải vật chất là gánh nặng ? Phải chăng hắn đang mong chờ một điều gì đó ?

Đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa tìm được con đường phải đi cho mình. Hắn vẫn đang đứng giữa ngã ba đư


XtGem Forum catalog