oài lớp áo sơ mi mỏng và lớp áo vét bên ngoài của mình.
“Không có việc gì !” Hoàng Tuấn Kiệt nở một nụ cười yếu ớt, sắc mặt ngày càng tái, mất máu nhiều khiến hắn xây xẩm: “Vết thương cũ của tôi lại
tái phát do lúc nãy tôi sơ ý đập vào.”
“Cậu…cậu bị chảy máu nhiều như thế, nên đến bệnh viện để bác sĩ khám và
băng bó lại cho cậu.” Người trung niên tuy không còn sợ hãi giống như
trước, nhưng vẫn chưa thoát khỏi kinh hoàng: “Có cần tôi gọi xe cứu
thương cho cậu không ?”
“Không cần đâu. Vết thương tuy chảy máu nhưng sẽ nhanh chóng dừng lại
thôi.” Hoàng Tuấn Kiệt vội từ chối thiện ý của người đàn ông trung niên. Nhớ đến mục đích chính của mình khi tìm đến đây, Hoàng Tuấn Kiệt lịch
sự nói: “Ông có thể cho tôi mượn máy phát thanh một chút được chứ ?”
“Được…được !” Người đàn ông trung niên gật đầu như giã tỏi, mắt vẫn chằm chằm nhìn góc áo loang lổ máu của Hoàng Tuấn Kiệt.
Hoàng Tuấn Kiệt bất chấp tình trạng sức khỏe suy kiệt của mình, hắn tiến nhanh lại gần bàn phát thanh, thành thạo bấm nút trên máy phát, kéo ghế ngồi xuống.
“Bạch Thư Phàm ! Tôi là Hoàng Tuấn Kiệt đây ! Hiện giờ tôi đang ở phòng
phát thanh của sân bay. Nếu cô nghe được tin này, phiền cô đến phòng
phát thanh của sân bay ngay lập tức.”
Hoàng Tuấn Kiệt nói liên tục đến hơn chục lần, nói đến khàn cả gịọng, nói đến khi không thể nói được nữa, hắn mới dừng lại.
Hắn nôn nóng, lo sợ chờ Thư Phàm đến hơn một tiếng, cũng không thấy Thư
Phàm đến. Gọi điện, nhắn tin cho Thư Phàm, cũng không thấy Thư phàm bắt
máy, và gửi lại tin nhắn cho hắn. Mỗi lần gọi điện cho Thư Phàm, lúc nào tổng đài cũng thông báo điện thoại di động của Thư Phàm đang tạm khóa,
nên không thể liên lạc được.
Hoàng Tuấn Kiệt càng chờ, càng thấy Thư Phàm mất hút. Vết thương trên
bụng hắn, càng lúc càng chảy ra nhiều máu. Tinh thần hỗn loạn, kiệt sức, cộng thêm mất máu quá nhiều, dù bình thường có là một người đàn ông
khỏe mạnh đi chăng nữa, cũng không tránh khỏi ngất xỉu tại chỗ.
Người đàn ông trung niên sợ đến mức hét lên một tiếng, người run lập cập, tay run run bấm số gọi xe cứu thương.
Tiếng hét của người đàn ông trung niên đã gây sự chú ý của bốn người vệ
sĩ ở Hồng Kông và hai người vệ sĩ ở Việt nam. Họ sợ hãi vội phá cửa, phi thân vào phòng, kinh hoàng nhìn Hoàng Tuấn Kiệt nằm ngất xỉu trên nền
gạch men lạnh lẽo của tổng đài phát thanh, áo sơ mi loang lổ máu màu đỏ
tươi.
“Mau mang cậu chủ đến bệnh viện !” Một người trong số họ trầm giọng quát, hối thúc năm người còn lại.
Năm người kia, người cởi áo tạm buộc vết thương trên bụng Hoàng Tuấn
Kiệt, người cõng Hoàng Tuấn Kiệt, người mở cửa, họ ngay lập tức mang
Hoàng Tuấn Kiệt đi, trước con mắt mở to và kinh hoàng của người đàn ông
trung niên.
Người đàn ông trung niên cho rằng bọn họ là xã hội đen, còn Hoàng Tuấn Kiệt là ông chủ của họ.
Cảnh năm người đàn ông vóc dáng cao lớn, mặc vét đen đi bao lấy một
người đàn ông cũng ăn mặc giống năm người kia đang cõng một người đàn
ông ngất xỉu trên lưng vào giữa, khiến cho hành khách trên sân ga nháo
nhào cả lên. Họ vừa tò mò, vừa hiếu kì nhìn bọn họ, thậm chí có người
còn không ngăn được tiếng hét phấn khích của mình. Tất cả bọn họ cũng
suy nghĩ giống như người đàn ông trung niên kia, đều cho rằng họ là một
băng nhóm xã hội đen nào đó.
Ngoài cổng sân bay, có bốn chiếc xe ô tô chờ sẵn.
Ông Hoàng cùng năm người vệ sĩ đứng chắn trước mặt sáu người vệ sĩ.
“Phiền các cậu giao cậu chủ lại cho chúng tôi !” Ông Hoàng lo sợ nhìn
Hoàng Tuấn Kiệt đang mềm nhũn nằm ngất xỉu trên lưng một người vệ sĩ có
khuôn mặt xương xương, miệng ôn hòa khuyên giải.
“Xin lỗi ! Chúng tôi không thể giao cậu chủ cho ông được. Nhiệm vụ của
chúng tôi là đảm bảo an toàn cho cậu ấy.” Một người vệ sĩ lên tiếng trả
lời.
“Cậu chủ hiện giờ đang mất máu, chúng tôi cần đưa cậu ấy đến bệnh viện gấp. Phiền ông nhường đường cho chúng tôi.”
Ông Hoàng định lên tiếng nói câu gì đó, nhưng thấy tình hình sức khỏe
của Hoàng Tuấn Kiệt không ổn, nên đành phải nhân nhượng: “Thôi được rồi ! Các cậu mang cậu ấy đi đi !”
Sáu người vệ sĩ kia nhanh chóng tiến đến bốn chiếc xe ô tô màu xám đen.
Một người trong số họ mở cánh cửa xe ô tô đầu tiên, giúp người vệ sĩ có
khuôn mặt xương xương cẩn thận đỡ Hoàng Tuấn Kiệt ngồi trên ghế xe.
“Đi thôi !” Người vệ sĩ có khuôn mặt xương xương phất tay, ra lệnh cho năm người còn lại.
Năm người kia đồng loạt lên xe ô tô, nhanh chóng lái xe đi. Chỉ trong
vòng chưa đầy một phút, bốn chiếc xe đã biến mất vào bóng đêm.
“Đi thôi !” Ngay sau khi bốn chiếc xe ô tô đi ra đường quốc lộ, ông
Hoàng vội ra lệnh cho năm người vệ sĩ: “Bám theo bốn chiếc xe ô tô kia ! Tôi muốn biết họ định đưa cậu chủ đến bệnh viện nào !”
“Vâng, thưa ông !”
Bốn chiếc xe đồng màu với bốn chiếc xe vừa mới rời khỏi cổng sân bay,
nối đuôi nhau đi trên đường quốc lộ, bám theo hình bóng mờ mờ ảo ảo của
bốn chiếc xe màu xám đắng trước.
Người đàn ông mặc áo giả da, cũng trèo ngay lên một chiếc xe tắc xi,
lạnh lùng cao giọng, quát người tài xế: “Mau bám theo bốn chiếc xe kia
!”
Người tài xế bị
