y, chỉ khiến Trữ Khanh tức giận hơn thôi. Anh muốn khiến cho
chuyện không thể vãn hồi nữa sao?”
Khương Nghị nghe Phùng Sở Sở nói vậy, bấy giờ mới buông tay, có điều
trong mắt vẫn đầy tức giận, dáng dấp như muốn ăn thịt người.
Nguyễn Trữ Khanh có chút bất an, nhìn Phùng Sở Sở nhíu mày một cái.
Phùng Sở Sở hiểu ý cô, vỗ vỗ vai cô, an ủi, “Cậu đi trước đi, để mình
khuyên anh ấy, chỗ này giao cho mình đi.”
Nguyễn Trữ Khanh nghe vậy, mới an tâm, ra khỏi cửa, về nhà. Phùng Sở
Sở và Khương Nghị ngồi xuống sofa, bắt đầu một cuộc nói chuyện kỳ quái.
Hai người, đều có liên quan đến Nguyễn Trữ Khanh, một là bạn bè, một
là bạn trai. Giờ người trong cuộc không có ở đây, hai người lại ngồi tụm lại, muốn đem chuyện của đương sự tử tế bà
n một phen.
Phùng Sở Sở nhìn dáng dấp cơn giận chưa tiêu của Khương Nghị, liền
đứng dậy rót cho anh ta chén nước, đặt trước mặt anh ta, nói: “Anh uống
chén nước đi, ầm ĩ cả nửa ngày như vậy chắc cũng mệt rồi.”
Khương Nghị có chút ngượng ngập, trước mặt người ngoài mà bị xấu mặt
như vậy, mặt anh ta vốn mỏng, nói ra, thực sự có chút không chịu được.
Uống nửa cốc nước, ngập ngừng một chút, Khương Nghị mới mở miệng nói;
“Sở Sở, Trữ Khanh có phải đã xảy ra chuyện gì không, tại sao cô ấy đột
nhiên lại thành ra thế này? Trước kia dù cô ấy cũng từng nhắc đến chuyện chia tay, nhưng chỉ cần tôi đi cầu xin cô ấy, cô ấy tuyệt đối sẽ không
mặt nặng mày nhẹ như thế với tôi. Cô nói xem, có phải cô ấy…” Khương
Nghị nói đến đây, chợt ngậm miệng, không biết nên nói tiếp thế nào.
“Lời này của anh là có ý gì?” Phùng Sở Sở cũng nghe ra được chút ý tứ của anh ta, nhưng lại không muốn vạch ra, cho dù có khó nghe hơn nữa,
cô cũng muốn nghe Khương Nghị chính miệng nói ra.
Khương Nghị ngượng ngùng vò đầu, lắp bắp nói: “Tôi đang nghĩ, có phải cô ấy… có phải cô ấy có người khác rồi đúng không?”
Phùng Sở Sở nghe vậy, không khỏi nở nụ cười: “Nguyễn Trữ Khanh, nói ra,
năm ấy ở trường chúng tôi dù không trêu hoa ghẹo nguyệt như Từ Tịch
Tịch, nhưng người thích cô ấy cũng không ít. Bốn năm đại học, tôi chưa
từng thấy người theo đuổi của cô ấy ngớt bao giờ. Nhưng cô ấy chưa từng
yêu đương, giống như bề ngoài của cô ấy, là một cô gái hiền thục bảo
thủ. Cho đến khi tốt nghiệp đại học rồi gặp anh.”
“Tôi biết, tôi biết Nguyễn Trữ Khanh không phải cô gái tùy tiện như
vậy, chẳng qua là, chẳng qua là lần này thực sự có vài điểm khiến tôi
khó hiểu.” Khương Nghị tự biết nói sai, vội vàng giải thích.
“Tôi làm bạn với Trữ Khanh bao nhiêu năm như vậy, cô ấy muốn bắt cá
hai tay hay tìm một người đàn ông tốt hơn, đều có cơ hội. Có điều, cô ấy là một người an phận, chẳng thích động não bao giờ. Tôi chỉ có thể nói, tình cảm của hai người không thể đi đến cùng, không phải là do cô ấy có vấn đề, mấu chốt là nằm ở phía anh.”
“Tôi?” Khương Nghị chỉ mình, khó hiểu nói, “Vừa nãy Trữ Khanh cũng nói, là lỗi của tôi, nhưng mà, rốt cuộc tôi sai ở đâu chứ?”
“Anh thực sự không biết sao?” Phùng Sở Sở nghiêng đầu, cười híp mắt hỏi.
Khương Nghị bị nụ cười của cô khiến cho hơi lạnh cả người, đó không
phải là nụ cười mang theo thiện ý: “Nói thật, tôi vẫn cảm thấy, mặc dù
mình chẳng phải là một người đàn ông xuất sắc gì cho cam, nhưng đối với
Trữ Khanh, tôi không hề thẹn với lòng. Không sai, cô ấy rất đẹp, cũng
rất ưu tú, nhưng tôi cũng đâu làm gì sai với cô ấy. Chưa từng khiến cô
ấy phải chịu ấm ức gì, cô ấy muốn gì tôi đều đáp ứng, cưng chiều như
công chúa. Như vậy, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?”
“Phụ nữ, đôi khi không cần những thứ này. Hoặc nên nói là, chỉ có vậy thôi thì chưa đủ.”
“Vậy rốt cuộc tôi đã thiếu sót gì, cô nói cho tôi biết đi, cho dù có
chết, cũng phải để tôi được chết rõ ràng chứ.” Khương Nghị nóng vội hỏi
dồn.
Phùng Sở Sở than thở, lắc đầu nói: “Thực ra thì Khương Nghị này, anh
là người tốt, nhưng đối với Trữ Khanh mà nói, anh không phải là đối
tượng kết hôn lý tưởng. Bởi vì, anh chưa đủ yêu cô ấy, anh không yêu cô
ấy một trăm phần trăm.”
“Tôi còn chưa đủ yêu cô ấy sao? Tôi đã bằng lòng cầu hôn cô ấy, vậy sao có thể nói là tôi không đủ yêu cô ấy chứ?”
“Được rồi, vậy tôi hỏi anh, nếu như Trữ Khanh và chị anh cùng rơi
xuống sông, anh sẽ cứu ai?” Phùng Sở Sở biết, đây là một câu hỏi rất
quen thuộc, hầu như tất cả mọi phụ nữ đều đã hỏi câu này. Rất lâu sau
cũng không được đáp án chính xác, nhưng cô vẫn muốn hỏi Khương Nghị, cô
muốn nói cho anh ta biết suy nghĩ thực sự trong lòng mình.
Quả nhiên, Khương Nghị bị vấn đề này gây khó dễ, anh ta khó xử nhìn
Phùng Sở Sở, nói: “Thế này, rất khó chọn. Sao phụ nữ các cô hay thích
hỏi mấy câu như thế này vậy?”
Phùng Sở Sở nhìn bộ dạng này của anh ta, không nhịn được bật cười:
“Tôi nghĩ, phần lớn những người phụ nữ khi hỏi vấn đề này, đều đặt mình
và mẹ của bạn trai trên cùng một đường thẳng. Mà tôi cũng tin là, phần
lớn những người đàn ông trên cõi đời này, nếu gặp phải câu hỏi như vừa
nãy của tôi, sẽ không chút do dự buông tha cho chị gái mà chọn bạn gái.
Cho dù có chút trái lương tâm, bọn họ cũng sẽ chọn như vậy. Muốn lựa
chọn giữa mẹ và
