vợ, có lẽ có chút khó khăn, nhưng nếu là chị và người
yêu thì phần lớn sẽ không cảm thấy khó khăn như anh.”
“Tại sao? Chị gái có thể dễ dàng bị buông tha như vậy sao?” Khương Nghị
có chút lẫn lộn, trong lòng anh ta, từ trước tới giờ, chị gái vẫn luôn
là một sự tồn tại rất đặc biệt, một sự tồn tại có thể khiến cho anh ta
an tâm.
“Đúng vậy, chị gái có thể dễ dàng bị buông tha như vậy đấy.” Phùng Sở Sở gật đầu một cái, gằn từng chữ.” Đàn ông trên đời này, cuối cùng đều
phải sống trọn đời với vợ mình, chỉ có vợ mới làm bạn với anh ta đến
già, đến khi chết. Mà chị gái thì sao, cho dù là lớn lên từ nhỏ cùng với nhau, cuối cùng cũng sẽ có ngày lập gia đình, rồi sẽ có một người đàn
ông khác xuất hiện, coi cô ấy như vật báu, coi cô ấy là người yêu thương nhất trên thế gian này. Khương Nghị, nhân vật của anh bị sai vị trí hết rồi, anh phải là người đàn ông sẽ che chở cho Trữ Khanh kia, chứ không
phải là người đàn ông sẽ che chở cho chị gái mình, chị của anh, rồi sẽ
có anh rể anh đến che chở, không cần anh phải nhúng tay, anh hiểu không
hả?”
Khương Nghị đã hoàn toàn không còn tức giận, anh ta nghe Phùng Sở Sở
nói, những lời này, từ nhỏ đến lớn chưa có ai nói với anh ta bao giờ, mà anh ta cũng chưa từng nghĩ đến. Ý nghĩ buông tha cho chị gái, tại sao
lại khiến cho anh ta thấy kỳ quái như vậy?
Chương 7: Nhảy lầu cũng điên cuồng
- Trước khi nhảy lầu nhất định phải tìm hiểu kỹ, nhảy xuống chưa chắc đã có thuốc uống. -
Phùng Sở Sở nhìn dáng vẻ của Khương Nghị, dường như có chút tỉnh tỉnh mê mê, đành phải nói cho rạch ròi: “Nói cho cùng, chính là Trữ Khanh nó cảm thấy anh quá lệ thuộc vào chị gái anh, không giống với dáng vẻ một
người em trai bình thường nên có. Nó không thể chịu được việc phải chia
sẻ anh với chị gái anh, nói vậy anh đã hiểu chưa?”
Khương Nghị lắc đầu, lại nhanh chóng gật đầu một cái: “Vậy nếu sau này
tôi không nghe lời chị gái nữa, có phải Trữ Khanh sẽ đồng ý kết hôn với
tôi?”
Phùng Sở Sở hữu tâm vô lực, lắc đầu nói: “Tôi nghĩ không thể, sự lệ
thuộc của anh vào chị gái không phải mới ngày một ngày hai, cũng chẳng
thể nói bỏ là bỏ. Tuổi của Trữ Khanh cũng chẳng còn ít, cô ấy không thể
chờ anh mãi được, chờ đến khi anh từ bỏ chị gái mình mới thôi. Tôi nghĩ, anh vẫn nên chấp nhận hiện thực, chia tay với nó đi. Như vậy đều tốt
cho cả hai.”
Khương Nghị vừa nghe thấy hai chữ “Chia tay” liền như bị kích thích
cực độ, đột nhiên bắn người lên, chỉ vào mũi Phùng Sở Sở mắng: “Nói qua
nói lại, căn bản cô chẳng hề muốn giúp tôi, cô vẫn theo phe Nguyễn Trữ
Khanh, muốn ép tôi chia tay với cô ấy chứ gì. Tôi cho cô hay, hôm nay
tôi sẽ chết cho các người xem, tôi muốn cho các người hối hận cả đời!”
Chuyện phát triển đến mức này, rất ngoài dự kiến của Phùng Sở Sở.
Không ngờ Khương Nghị còn ngây thơ hơn cô tưởng, lại còn định tự sát
nữa. Cô đứng dậy muốn ngăn cản anh ta, hiềm nỗi cử động vẫn chậm hơn đàn ông, Khương Nghị đẩy cô ra, vọt tới cửa sổ, mở cánh cửa thủy tinh ra,
cả người trèo qua cửa, mắt thấy sắp nhảy xuống.
“Đừng như thế.” Phùng Sở Sở cả kinh kêu to lên.
Khương Nghị quay đầu lại nhìn cô một cái, mặt đầy thê lương, gần như
sắp khóc thành tiếng: “Cô hãy nói với Nguyễn Trữ Khanh, Khương Nghị tôi
vì cô ấy mà chết, chỉ cần cô ấy có thể nhớ tôi cả đời, tôi đã mãn nguyện lắm rồi.”
Hiện giờ Phùng Sở Sở cứng đờ cả người, một câu cũng không phun ra
được, ngẩn ra tại chỗ, ngay cả hít thở cũng cảm thấy rất khó khăn.
Khương Nghị thấy cô không trả lời, lại nói tiếp: “Cô sao thế, cô mau
đồng ý với tôi. Chỉ cần cô đồng ý, tôi sẽ chẳng còn vướng bận gì, có thể yên tâm nhảy xuống.”
“Tôi sẽ không đồng ý với anh đâu.” Phùng Sở Sở cuối cùng cũng kịp
phản ứng lại, hét lớn, “Anh mau xuống đi, anh mà chết như thế thì mọi
chuyện coi như chấm dứt. Cùng lắm thì, cùng lắm thì tôi giúp anh khuyên
Trữ Khanh quay lại.”
Trên gương mặt Khương Nghị tràn ngập vẻ tuyệt vọng, nức nở nói: “Vô
ích thôi, cho dù Trữ Khanh giờ phút này có chịu trở lại bên tôi, nhưng
sau này cô ấy vẫn sẽ chia tay với tôi. Tôi không thể nào nhìn cô ấy lấy
một người đàn ông khác được, cho nên, tôi chết đi thì tốt hơn. Chết là
coi như hết.”
“Không được, cái gì gọi là chết thì coi như hết, sao anh lại có thể
ích kỷ như vậy, ném tất cả mọi chuyện cho người khác, mình thì nói đi là đi chứ?” Phùng Sở Sở không ngừng nói chuyện với Khương Nghị, muốn phân
tán sự chú ý của anh ta, hy vọng có người đi qua khu nhà, thấy hành vi
của Khương Nghị, kịp thời báo cảnh sát.
Khương Nghị cười khổ gật đầu một cái, nói với Phùng Sở Sở: “Đúng vậy, tôi là một kẻ ích kỷ, hơn nữa, tôi còn là một thằng nhát gan, tôi không thể chịu nổi nỗi đau khi mất đi Trữ Khanh, cho nên tôi chỉ có thể đi
trước một bước?”
“Anh đến chết còn không sợ thì còn sợ gì nữa chứ? Trên đời này có rất nhiều cô gái tốt hơn Trữ Khanh, sao anh lại muốn chết một cách mất lý
trí như vậy?”
“Đối với tôi mà nói, Trữ Khanh chính là người tốt nhất. Không chiếm được thứ tốt nhất, tôi thà rằng không cần gì cả.” Khương Nghị nói xong, liền không để ý đến Phùng Sở Sở, xoay ng