tiếp tục ốm yếu? Nhưng điều kiện tiên quyết là nàng phải thắng.
Bạch Chỉ rõ ràng cảm giác được Bùi Cửu xem xét bàn cờ, trong lòng mừng thầm. Nàng thử chiếm được câu trả lời thuyết phục, hắn rốt cuộc có thích nàng hay không.
Trong lòng Bạch Chỉ mừng thầm, ngoài miệng lại nghiêm túc nói: “Bùi Cửu công tử, nếu như ngươi muốn cưới ta, liền nói thẳng, đừng cố ý nhường cho ta thắng, như vậy là ngươi không đúng rồi.” Bạch Chỉ vừa nói ra lời này, Bùi Cửu da mặt mỏng, tay nguyên bản muốn hạ xuống quân cờ lại thu trở về, xấu hổ cúi đầu, đem quân cờ dừng ở nơi có thể xoay chuyển càn khôn.
Quả nhiên là kỳ tài cao thủ.
Bạch Chỉ chỉ cảm thấy tủi thân nói: “Nếu như Bùi Cửu công tử không muốn cưới ta, cũng không nên đuổi tận giết tuyệt như vậy, giải quyết dứt khoát. Ngươi tâm tình vội vàng, không cần biểu đạt rõ ràng như thế.”
Tay Bùi Cửu run rẩy, cái này, hắn không biết phải hạ cờ như thế nào.
Đúng lúc này, một quan quân trẻ tuổi mặc nhung trang tay cầm bội đao đi tới, “Cửu đệ.”
Bạch Chỉ quay lại nhìn kỹ, bị khuôn mặt này, dọa đến…
“Thất ca.” Bùi Cửu đem quân trắng thả lại trong bát gỗ, đứng dậy tiếp đón.
Bùi Thất nhìn lướt qua Bạch Chỉ, sắc mặt lập tức thay đổi, hướng Bùi Cửu tức giận mắng, “Giờ còn chưa tới buổi tối đâu, đã gọi quân kỹ đến hầu hạ? Ngươi liền gấp như vậy?”
Bùi Cửu một bộ dáng thờ ơ, “Ở bên ngoài làm ra nợ phong lưu, nàng kề cận ta không bỏ, lại giả làm quân kỹ tới gần ta. Xem nàng dụng tâm lương khổ như vậy, liền thỏa mãn thỏa mãn nàng.”
Bùi Cửu lúc này, giống như thay đổi một người khác, mặc dù vẫn không ai bì nổi như trước, nhưng nét mặt nhìn nàng hơn vài phần hoa hoa công tử chế nhạo lỗ mãng. Đây là Bùi Cửu trong mắt mọi người sao? vì sao hắn phải làm bộ không chịu nổi như thế? suy sút như thế?
Hắn ở trước mặt nàng, lộ ra là thật tình?
“Lấy tiền phái nàng đi.” Bùi Thất không kiên nhẫn nhìn Bạch Chỉ trên mặt quệt đầy đất, bẩn hề hề dung mạo xấu xí.
“Này…” Bùi Cửu khó xử nhìn Bạch Chỉ. Bạch Chỉ biết ý tứ của hắn, kế tiếp, phải đi hay ở, dựa vào chính mình. Nàng cũng không muốn lẻ loi một mình rời đi nơi đây, chết ở bên ngoài hoặc là lại bị bọn buôn người bán đi, nàng không làm.
Bạch Chỉ hít sâu một hơi, quỳ trên mặt đất, quỳ đi đến dưới chân Bùi Thất, “Thất công tử, ta sinh là người của Cửu công tử, chết là người của Cửu công tử, ta yêu hắn, chết cũng không ngừng.”
“Người yêu hắn nhiều như quân đội, sang một bên mát mẻ đi.” Bùi Thất một cước đá văng ra Bạch Chỉ, Bạch Chỉ bị đá ngã xuống đất. Bùi Cửu chính định đứng dậy đỡ Bạch Chỉ, lại bị người phía sau, đoạt trước. Mộ Đồ Tô nâng Bạch Chỉ dậy, mắt chưa nhìn nàng một cái, chính là nhàn nhạt nhìn về phía Bùi Thất, “Ta nói nơi này tại sao lại tranh cãi ầm ĩ như vậy, hóa ra là Thất công tử tức giận .”
“Một cái thất tâm điên nữ nhân. Để ta mang nàng đi.” Bùi Thất dứt lời, đứng dậy tới gần Bạch Chỉ. Hắn luôn luôn là phái hành động, không thích nói nhiều lời vô nghĩa, hưởng chân truyền từ Bùi tướng quân. Trong lòng Bạch Chỉ căng thẳng, không thể nghi ngờ, Bùi Thất sẽ trực tiếp đem nàng mang ra ngoài, ném tới ngoài cửa, để binh lính đem nàng tha đi.
“Thất ca.” Bùi Cửu kịp thời gọi lại, “Nàng có.”
“…” Mọi người lặng im.
Khóe miệng Bạch Chỉ run lẩy bẩy, lần trước bởi vì “có”, xém chút hại tánh mạng, lần này bởi vì “có”, qua được cửa ải khó khăn? Quả nhiên, Bùi Thất không tiếp tục hướng nàng tới gần, mà là nhìn Bùi Cửu, bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Ngươi…”
“Cùng ta đi gặp cha.” Túm quần áo Bùi Cửu, Bùi Thất dẫn hắn đi thẳng ra ngoài cửa. Bùi Cửu ở phía sau lưng nói , “Thất ca, ta tái phát tâm bệnh, tâm ta thật đau, đau quá…” Bùi Thất ngoảnh mặt làm ngơ.
Bạch Chỉ suy nghĩ, bây giờ, còn có chuyện của nàng sao? Sao lại đem nàng quên ở một bên .
Bỗng nhiên, một đôi giày da điêu màu trắng đứng yên trước mặt nàng, Bạch Chỉ hướng lên trên xem, gặp Mộ Đồ Tô tập trung tinh thần nhìn nàng, trong mắt có sự phức tạp nàng không cách nào thấu hiểu. Bỗng nhiên hắn ngồi xổm xuống, Bạch Chỉ kinh ngạc hoảng sợ, thân mình rụt lui, lưng dựa vào góc bàn, lui không thể lui lại được nữa. Bạch Chỉ khẽ cắn môi, “Thế tử!”
Mộ Đồ Tô lại ngoài cười nhưng trong không cười nhìn nàng một cái, “Nhận ra ta?”
“Là thế tử giả bộ không quen biết ta trước.”
“Không phải như nàng mong muốn sao?”
Quả thật. Bạch Chỉ cam chịu . Ánh mắt Mộ Đồ Tô ảm đạm xuống, cười lạnh, “Bùi Cửu chính là gian phu mà nàng thà chết cũng không nguyện thú nhận? Phụ thân đứa nhỏ trong bụng nàng?”
“…” Nếu không phải Mộ Đồ Tô nhắc nhở như vậy, nàng đều đã quên có chuyện như thế. Hắn so với nàng còn để bụng “gian phu” của nàng, “nghiệt tử” của nàng?
“Dâm – phụ? Nàng ở trên giường hắn rốt cuộc có bao nhiêu dâm – đãng?” Mộ Đồ Tô phút chốc giam cầm chiếc cẳm gầy yếu của nàng, bóp đến nỗi xương ngón tay hắn trở nên trắng. Bạch Chỉ kinh ngạc nhìn một Mộ Đồ Tô luôn luôn lạnh nhạt, trong mắt lại sung huyết, bên trong đã lộ ra hận ý không cam lòng đối với nàng, còn có… đau đớn khổ sở.
Bạch Chỉ sợ hãi nhìn thấy hắn không kiểm soát được như vậy, cằm bị bóp khiến nước mắt nàng mơ hồ ứa ra. Mộ Đồ Tô