80s toys - Atari. I still have
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327655

Bình chọn: 9.00/10/765 lượt.

bỗng nhiên vung ra một nắm đấm, Bạch Chỉ cho rằng hắn muốn đánh nàng, vội vàng nhắm hai mắt, chờ đợi tử hình. Nàng chỉ cảm thấy vèo một tiếng, có gió đảo qua bên tai, thẳng đánh vào góc bàn sau lưng nàng.

Bạch Chỉ mạnh mở mắt ra, xem một bên góc bàn, trên mặt có vết rách, lại mang theo vết máu. Đem ánh mắt dời tới mu bàn tay hắn, phía trên sưng đỏ đẫm máu. Hắn dùng sức lực rất lớn đi. Ánh sáng trong mắt Bạch Chỉ phai nhạt, “Tương lai thế tử sẽ gặp được chân tình của bản thân, nàng sẽ là một công chúa thiện lương xinh đẹp. Ta chỉ là một tiểu khách qua đường trong cuộc đời thế tử, thế tử không cần như vậy.”

Mộ Đồ Tô cười, “Đúng vậy, nàng làm sao xứng đôi ta? Chẳng qua là một dâm phụ dâm đãng ở trên giường.”

Bạch Chỉ hít sâu một hơi, bình tĩnh tiếp nhận hắn châm chọc khiêu khích. Nàng nhớ tới mình, khuỷu tay vừa chạm đất định đứng dậy, lại bị cánh tay dài của Mộ Đồ Tô chụp tới, vây ở trong ngực. Bạch Chỉ muốn tránh ra, bởi vì công hiệu thuốc của A Bích, nàng không thể xuất ra khí lực. Nàng nghĩ, cho dù nàng dùng sức lực, hắn cũng sẽ không chút sứt mẻ.

Mộ Đồ Tô nói: “Nàng yêu ta một chút sẽ chết sao? Một chút cũng không được sao?”

Bạch Chỉ trang trọng mà lại nghiêm cẩn trả lời: “Đúng vậy, tướng quân. Yêu ngươi một chút sẽ chết .” Nàng nhớ tới thời khắc đó nàng từ Vọng Tô đài rơi xuống, mặt trời lặn tà dương, màu da cam phía chân trời mê hoặc mắt, lần đầu tiên phong hoa tuyệt đại hắn quên Nam Chiếu tiểu công chúa trong lòng, nghiêm cẩn vừa sợ vừa kinh ngạc như thế nhìn nàng.

Nàng yêu hắn, lấy cái chết để kết thúc. Tuyệt vọng, thống hận, không cam lòng xa xa thắng cái chết. Một đời này, nàng từng phát lời thề, sẽ không tiếp tục yêu hắn, sẽ không tiếp tục vì hắn trả giá, thậm chí một giọt lệ. Cánh tay Mộ Đồ Tô bỗng nhiên mất đi sức lực, Bạch Chỉ lặng lẽ rời khỏi ôm ấp của hắn, đứng dậy rời đi.

***

Bạch Chỉ không ngờ, lại thấy Bùi Cửu, cả người hắn uể oải. Nàng tiếp nhận hắn từ bên ngoài lều trại của Bùi tướng quân mềm nhũn nằm úp sấp, dìu hắn trở về lều trại bôi thuốc. Qúa trình bôi thuốc, Bùi Cửu luôn luôn kêu không ngừng, dường như chạm vào hắn một chút, hắn đều cảm thấy như thiên đao vạn quả.

Bạch Chỉ trêu ghẹo, “Ngươi tĩnh dưỡng cho tốt , ta cũng không muốn đứa nhỏ sinh ra không có cha.”

Bùi Cửu bất mãn nói: “Còn không bởi vì ngươi.”

Bạch Chỉ há miệng cười, “Còn không phải ngươi ra chủ ý?”

“Thời điểm khẩn cấp ta cũng chỉ nghĩ ra một chiêu như vậy. Thập muội của ta thích con thái phó, cha ta chết sống không đồng ý, thập muội liền kéo người trong lòng bỏ trốn năm tháng, năm tháng sau trở về ưỡn bụng mang thai đối với cha ta, cha ta xót xa đem Thập muội gả đi. Ta vốn định bào chế phương pháp tương tự, ai tưởng ta còn chưa kịp kiêu ngạo, cha ta đã tức giận văng ra, đem ta đánh một trận, biến thành ta xót xa bị ngươi nâng trở lại. Nam nữ khác nhau, sao lại lớn như vậy?” Bùi Cửu vừa cắn răng chịu đựng đau, vừa thương cảm nói.

Bạch Chỉ nói: ” Lần sau ngươi hỏi con thái phó, hắn bị cha hắn đánh như thế nào ? Ta nghĩ ngươi sẽ cân bằng một chút.”

“Dâm – phụ…” Bùi Cửu bỗng nhiên bình tĩnh cổ họng, hô Bạch Chỉ một tiếng.

“Tiếp tục chơi cờ.”

“…”

“Còn chưa phân ra thắng bại.”

“Tốt.”

Bạch Chỉ cho rằng Bùi Cửu sẽ cố ý bại bởi nàng, không ngờ, hắn từng bước ép sát, không chút nào thoái nhượng, rốt cục nàng kỹ không bằng nhân , kém một chiêu, bại bởi Bùi Cửu. Bạch Chỉ có chút uể oải, “Hóa ra Cửu công tử vô tình với Bạch Chỉ. Bạch Chỉ nhận thua .”

Bùi Cửu bật cười, “Gỗ mục quả nhiên không thể đẽo.”

Bạch Chỉ ngẩn ra, giương mắt tò mò nhìn hắn.

“Buổi tối có yến hội chúc mừng, cha ta bảo ta mang ngươi đi. Ngươi đi đem mặt rửa một chút. Xem… Mặt bẩn đã chết.” Hắn dùng tay định giúp nàng lau lau. Tay treo ở giữa không trung, cũng không tiếp tục hành động. Bạch Chỉ thấy hắn đang suy xét muốn giúp nàng lau mặt hay không, tay vươn ra nắm lấy tay hắn, đem tay hắn hướng trên mặt nàng sờ.

Mặt Bùi Cửu đỏ thẫm.

“A, Cửu công tử lại đỏ mặt? Thẹn thùng như vậy? Chưa từng sờ qua mặt nữ nhân?” Bạch Chỉ cố ý đem tay hắn hướng trên mặt bản thân sờ soạng thêm hai phát.

Bùi Cửu nghiến răng nghiến lợi toát ra hai chữ, “Dâm – phụ!”

“Gian phu!” Bạch Chỉ cãi lại.

Bùi Cửu lấy mắt trừng nàng.

Ở bên ngoài lều trại, đứng Bùi Thất cùng sắc mặt không tốt lắm Mộ Đồ Tô. Bọn họ xuyên thấu qua màn trướng bị gió thổi bay nhìn thấy tình cảnh bên trong. Bùi Thất nhìn thấy mu bàn tay Mộ Đồ Tô xanh tím, lại nhìn lại Bùi Cửu ở trong lều liếc mắt đưa tình, cả người bị Bùi tướng quân đánh cho đầy mình thương tích, tức giận nói: “Tiểu tử này, ngươi cố ý đưa kim sang dược bí chế cho hắn, hắn lại làm ra bực này việc, gần đây ta thấy tiểu tử này gầy rất nhiều, khẳng định là bị con hồ ly tinh này hút khô rồi.”

Mộ Đồ Tô càng nắm chặt kim sang dược trong tay.

Bạch Chỉ không tính là tiểu thư khuê các, nhiều lắm là một thiên kim nhà nghèo phô trương. . . . Nàng chưa bao giờ tham dự qua yến hội lớn, lớn nhất là yến hội mừng Bạch Uyên thăng quan, mời hàng xóm đến ăn một bữa cơm, xem như xong việc.

Lúc này dạ yến, tựa h