Chỉ, Bạch Chỉ cố ý làm ra bộ dáng dưa vẹo táo nứt, mắt chọi gà, lỗ mũi to, nhếch miệng. Nam nhân sợ tới mức đặt mông ngồi dưới đất, “Này cũng gọi là hàng hóa?”
A Bích nhíu mày, dùng lực lớn xoa mặt Bạch Chỉ, “Khả năng sợ tới mức mặt rút gân. Mặt hàng này rất được .”
“Kia, năm mươi hai đi.”
Nữ mập mạp vốn định đem Bạch Chỉ bán giá tiền thật cao, có chút khó chịu, “Hàng này ít nhất một trăm năm mươi hai.”
“Cứ như vậy…” Nam nhân chỉ vào Bạch Chỉ đang chọi gà mắt lỗ mũi to nhếch miệng. .
“Đã nói, mặt nàng rút gân. Qua một đoạn thời gian thì tốt rồi.”
A Bích làm người, nam nhân vẫn là tín nhiệm , có điều vị trước mắt này nhìn thế nào cũng không giống hàng thượng đẳng, lại xem A Bích bộ dáng chắc chắn, nếu lại kiên trì, khẳng định to chuyện. Thượng quan nhiều ngày chưa lâm hạnh, lại thích sắc đẹp, không phải mỹ nữ không cần. Nếu để bọn này chạy, đừng nói đến chuyện kiếm bạc, ngay cả tánh mạng hắn cũng đều khó giữ. Hắn tạm thời tin một lần, “Được rồi, một trăm năm mươi hai thì một trăm năm mươi hai đi.”
Lần này thì mặt Bạch Chỉ thực rút gân. Nàng như vậy cũng có thể được một trăm năm mươi hai? Sao không cao nữa đi, đến hai trăm linh năm cho đã?
Bất đắc dĩ, Bạch Chỉ cùng mọi người đi vào. Trên đường, rất nhiều binh lính nhìn các nàng giống như dị thú quý hiếm. Bạch Chỉ cúi đầu, tận lực đè thấp, sợ bị người thấy nàng đã khôi phục thái độ dung mạo bình thường. Vào buồng, nam nhân nói, “Các ngươi nghỉ ngơi trước đi, đây chính là cơ hội cho các ngươi bay lên đầu cành làm phượng hoàng, trong lều trại phía bên kia…” Hắn chỉ chỉ một cái lều trại sau lưng hắn, “Đều là thiếu tướng, chủ nhân có mang phẩm quan, hầu hạ cho tốt, nói không chừng đánh giặc trở về có thể làm tiểu thiếp thị tẩm. Bằng không, hừ hừ, không phải gia không nhắc nhở các ngươi, các ngươi dù là hàng thượng đẳng cũng sẽ lưu lạc thành hàng hóa cấp thấp, chỉ có thể bị luân.”
Nam nhân chắp tay sau lưng hát dân ca rời đi. Trong đó một nữ tử mặc hoàng sam tức giận đá văng ra cây cỏ linh lăng bên chân, “Ai hiếm lạ hầu hạ đám háo sắc phôi tử kia.”
Còn lại mọi người vẫn đang khóc như trước. Bạch Chỉ ôm tất ngồi ở trong góc, trong tay nắm một nắm đất, bôi ở trên mặt. Tiểu xử nữ áo lục ở bên cạnh nàng nghẹn ngào hỏi: “Mặt ngươi rút gân đã tốt chưa?”
“A, ừ.” Bạch Chỉ phát hiện nữ tử áo lục kia luôn luôn chú ý nàng, hỏi: “Có chuyện gì?”
Áo lục nữ tử nói: “Ngươi luôn không khóc.”
“Khóc có thể chạy sao?” Bạch Chỉ hỏi lại.
Áo lục nữ tử lắc đầu. Bạch Chỉ nhân tiện nói: “Nếu khóc vô dụng, vậy khóc làm gì? Còn không bằng ngẫm lại làm thế nào để chạy đi.”
Vị hoàng sam nữ tử kia đùa cợt cười nói: “Trốn? Nằm mơ sao? Đây là quân daonh ngự lâm quân, chắp cánh cũng khó thoát khỏi. Mặc dù chạy thoát ra ngoài, Phía đông là sông lớn, tây có cánh đồng hoang vu, bắc là vách núi, phía nam càng là doanh địa quân địch, chạy trốn cách nào?”
Bạch Chỉ tò mò hỏi: “Tại sao ngươi bị bắt ?”
“Ta tự động đưa lên cửa . Cố ý làm cho mụ béo kia bắt lấy.”
“…” Bạch Chỉ há to miệng, tỏ vẻ bị kinh hách , vài người còn lại đều như thế.
“Các ngươi không biết tác chiến lần này, có con trai độc nhất của Cung Thân Vương – Mộ Đồ Tô tham dự sao? Có biết Mộ Đồ Tô không?”
Có chút người gật đầu, lại có chút lắc đầu. Áo lục nữ tử ở bên cạnh Bạch Chỉ mặc dù lắc đầu, nhưng trong mắt tràn ngập tò mò. Hoàng sam nữ tử cười nhạt, “Một đám quê mùa không có kiến thức, ta thấy cũng chỉ có ta mới có thể hầu hạ Mộ tướng quân.”
Trong đó một vị phụ nhân có biết Mộ Đồ Tô nói: “Ta thấy ngươi là si tâm vọng tưởng, ai không biết, Mộ tướng quân không thích nữ sắc, ta thấy ngươi không đạt được mục đích, còn vọng tưởng .”
Hoàng sam nữ tử mặc trang phục thiếu nữ, nhất định là xử nữ.
Chỉ nghe hoàng sam nữ tử nói: “Lão nương là Hoa Đào tại Di Hồng lâu chốn kinh thành, đến nay chưa từng thấy nam tử nào không thích nữ sắc, Mộ tướng quân gặp lão nương cũng không nín được phải tụt quần.” Xem ra nàng là có chuẩn bị mà đến, vị trí địa lý quen thuộc, khẳng định đối với Mộ Đồ Tô rất hiểu biết.
Nhưng mà lại hiểu biết cũng không bằng Bạch Chỉ hiểu biết hắn. Mộ Đồ Tô cho tới bây giờ sẽ không không nín được phải tụt quần, mà chỉ cần là người hắn không thích, cởi sạch quần áo ở trước mặt hắn, hắn cũng sẽ mặt không đổi sắc. Mà hoàng sam nữ tử này hiển nhiên sẽ không là người mà hắn thích.
Hắn chỉ biết thích một người, không phải nàng không thể. Nam Chiếu công chúa, có một đôi mắt trong vắt mà lại sáng ngời, không thua gì tình yêu của nàng đối Mộ Đồ Tô.
Những nữ tử khác nghe nói trước kia Hoa Đào làm “ngành nghề đặc thù ” , đều xoay mặt không hề để ý. Áo lục nữ tử cũng lui lui thân mình nói với Bạch Chỉ: “Chớ để ý người như thế, mất phong độ.” Bạch Chỉ gật đầu, nữ tử thanh lâu gọi là Hoa Đào này, quả thật bệnh không rõ.
Đến buổi tối, Bạch Chỉ không ngủ được, mở to mắt thấy doanh địa đèn đuốc sáng trưng. Nàng nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra làm thế nào thoát đi nơi này. Hoa Đào nói cực kỳ đúng, vị trí địa lý tại đây, trốn phương hướng nào, đều là cửu tử nhất sinh
