hạ.”
Mộ Đồ Tô cả kinh, “Chỉ Nhi, nàng không cần đi cùng ta.”
“Tướng quân, ngươi đã đến tận đây, chẳng phải tới cứu ta sao? Ta đã ở bên cạnh ngươi, có lý nào ngươi lại bỏ mặc ta không để ý?” Từng chữ từng chữ Bạch Chỉ nói sắc như dao, không có chút khiếp đảm nào của nữ tử. Mộ Đồ Tô yên lặng nhìn khuôn mặt nhu nhược của Bạch Chỉ. Nhất thời cảm thán, thân mình mảnh mai như vậy sao có thể kiên định như thế? Nguyện cùng hắn đồng sinh cộng tử? Hắn biết nàng đã thay lòng, không ngờ nàng lại cùng chết với hắn.
Mộ Đồ Tô đạm cười, “Bùi Cửu là nam nhân tốt, chúc nàng cùng hắn hạnh phúc vĩnh cửu.”
Bạch Chỉ còn chưa kịp hoàn hồn, Mộ Đồ Tô đã bổ một chưởng hướng nàng. Có lẽ Mộ Đồ Tô sẽ không quên cái liếc mắt cuối cùng của Bạch Chỉ, kinh ngạc… Trong mắt kinh ngạc xen lẫn rất nhiều tình cảm, hắn nhìn nhưng không hiểu rõ, cũng không muốn hiểu rõ.
Hắn yêu nàng, cũng không nhẫn tâm để nàng chịu chết một chỗ cùng hắn. Nếu trong lòng nàng đã không có hắn, mà người kia trong lòng nàng sẽ cho nàng một cuộc sống an ổn, hắn không có quyền lợi cướp đoạt. Hắn biết rõ cưới Nam Chiếu tiểu công chúa sẽ làm nàng tổn thương, lại vẫn làm như vậy. Bởi vì từ nhỏ phụ vương không ngừng nói cho hắn, hắn sinh ra để trợ giúp tam hoàng tử. Vì tam hoàng tử mà sinh, vì tam hoàng tử mà chết, liều lĩnh. Hắn làm theo lời thề trước đây, nhất định phải cô phụ nàng.
Như thế cũng tốt.
Nàng yêu một người nam nhân khác, cùng hắn không quan hệ. Nàng sẽ không vì hắn rời đi mà khổ sở. Thế giới của nàng, cũng không có dấu vết của hắn, như thế, cũng tốt.
Bạch Chỉ mềm nhũn ngã vào trong lòng Mộ Đồ Tô, Mộ Đồ Tô đem nàng dè dặt cẩn trọng đặt trên mặt đất, dặn binh lính, “Nhớ bôi thuốc vết thương trên đùi cho nàng.” Mộ Đồ Tô nhìn cũng không thèm nhìn Bạch Chỉ liếc mắt một cái, đi ra doanh trướng.
Cung Dạ Yến đứng bên cửa sổ doanh trướng, nhìn Mộ Đồ Tô dắt một con lạc đà rời đi. Khóe miệng hắn nở rộ nụ cười giống như một đóa hoa yêu dị, kinh diễm nhưng rét lạnh. Tất cả như hắn đoán, bước phát triển tiếp theo, hắn đột nhiên cực độ chờ mong.
Nếu như hắn chết, ai là người thống khổ? Nếu như hắn không chết, ai là người thống khổ? Nhìn khuôn mặt người có tính thống khổ vặn vẹo, bỗng nhiên Cung Dạ Yến sinh ra một loại khoái cảm trả thù. Đều nếm thử đi, cái loại cảm giác so với đau lòng càng đau lòng! Hắn cười xoay người, nhìn gương mặt ngủ say trên giường. Nàng đang cau mày, giữa mi mày có nỗi ưu sầu không thể đánh tan, Cung Dạ Yến lấy tay vuốt lên nếp nhăn trên trán nàng, đôi mắt đau lòng mà lại thần thương, “A Sinh, nàng làm cho ta thống khổ cả đời, mà ta cũng không nỡ làm tổn thương nàng nửa phần. Trên đời sao có thể có nữ nhân đáng giận như nàng?” Hắn biết rõ sở dĩ cô gái này đồng ý hòa hảo cùng hắn, không phải vì hứa hẹn với Cung Thân Vương, nàng là người không bao giờ coi trọng lời hứa! Nàng vì không muốn để hai quốc giao phong chính diện, tạo thành thế chân vạc giữa ba nước, khống chế cân bằng, ủng hộ tam hoàng tử trí mới vẹn toàn. Sao hắn có thể không biết? Nhưng hắn vì có được nàng, trợ trụ vi ngược? Hắn thực không phải một thái tử đủ tư cách!
Nam Chiếu đại công chúa xoay mình, chăn trượt, bả vai lộ ra, cổ loang lổ dấu hôn, có thể thấy được mới vừa rồi hoan ái kịch liệt. Cung Dạ Yến nhìn dấu hôn này, tâm tình cực tốt, si ngốc nở nụ cười. Hắn cởi bỏ áo ngoài, chui vào chăn…
“Ân…”
“Thoải mái không?”
“Cung Dạ Yến! Đừng được nước lấn tới.”
***
Bạch Chỉ được cởi bỏ xiềng xích trên chân, được ngủ giường êm gối ngọc giống như đãi ngộ với khách quý. Nhưng đêm đó, nàng mất tích chẳng biết đi đâu. Đây là việc Cung Dạ Yến vốn không ngờ đến. Vì tránh cho kế hoạch thay đổi, hắn lựa chọn phong tỏa tin tức này.
Năm ngày sau, Bùi Cửu nắm giữ ấn soái chống cự đại quân Mạc Bắc, kỳ tích, lấy ít thắng nhiều, làm cho Mạc Bắc lui ba thành trì. Bùi Cửu khải hoàn trở về kinh, thái tử ra khỏi thành đón chào, rất được sủng ái. Khang Thuận đế phong Bùi Cửu làm đại tướng quân, thay thế Mộ Đồ Tô đang mất tích. Tặng mỹ nhân, ngàn lượng hoàng kim.
Việc vui đáng giá cao hứng, lại chưa từng làm cho Bùi Cửu đại tướng quân mở miệng cười. Đều biết tại chiến dịch này hắn mất đi thê tử mới cưới, mặc dù hoàng thượng tặng mỹ nhân đền bù, lại không đổi được một Bạch Chỉ mà hắn muốn. Hắn phái rất nhiều người tới sa mạc tìm nàng, toàn bộ đều không có tin tức.
Mỗi ngày qua đi, lòng hắn cũng càng lúc càng trầm, càng lúc càng bất an.
“Cửu gia, Thất gia lại hộc máu !” Gia bộc nhằm phía thư phòng, bẩm báo cho Bùi Cửu đang dựa vào bàn viết. Bùi Cửu lập tức buông bút trong tay, lao ra thư phòng, hướng tới chỗ ở của Bùi Thất. Bùi Thất ngồi trên giường, nhắm mắt dưỡng thần. Sắc mặt hắn tái nhợt, khóe miệng còn có vết máu chưa lau sạch. Đại phu vừa bắt mạch cho hắn, bất động thanh sắc lắc đầu, đem tay Bùi Thất thả lại trong chăn, đứng dậy rời đi.
Bùi Cửu đi theo sau đó, hai người đứng ngoài cửa, trên mặt đều ngưng trọng.
“Ta thấy Thất gia cũng chỉ còn hai ba ngày .” Đại phu có chút sầu não nói chuyện không may cho Bùi Cửu.
Bùi Cửu ngưng trọng gật đầu. Hắn sớm chuẩn bị tâm lý thật tốt. Lúc hắn