sờ một bên: “Đi dọn dẹp một chút.”
“Tiểu thư, người cũng đi?”
Bạch Chỉ dừng lại một chút, cũng không biết bản thân có nên đi hay không. Thu Thiền thấy nàng do dự, cho dù tùy tiện cũng biết băn khoăn của nàng, giải thích nghi hoặc: “Ta đưa đi cũng được, ngươi ở nơi này đi.”
Bạch Chỉ định gật đầu, ngoài cửa bỗng nhiên có thanh âm Bùi Cửu, “Nơi này nàng cũng không thể ở được.”
Bạch Chỉ quay đầu nhìn hắn, lại thu được một tờ hưu thư. Bạch Chỉ ngẩn ra, còn chưa mở miệng, Bùi Cửu nhân tiện nói: “Hưu thê có bảy điều, nàng cũng biết nàng phạm điều thứ mấy?”
“Không biết.”
“Bất trung.”
“…” Bạch Chỉ cắn chặt răng nhìn hắn chằm chằm, Bùi Cửu lại thẳng thắn vô tư nhìn nàng, khinh thường, không hề có chút không nỡ. Trong mắt Bạch Chỉ chứa đầy nước mắt, đoạt lấy hưu thư, cố nén nước mắt tràn mi mà ra, nói với Thu Thiền: “Thu Thiền, chúng ta đi thôi.”
Thu Thiền nhìn Bùi Cửu thật sâu, yên lặng gật đầu.
Bạch Chỉ rời đi Bùi phủ, tâm tình cực kì trầm trọng, dọc theo đường đi luôn trầm mặc không nói, Thu Thiền vỗ bờ vai nàng, không có lời an ủi. Bởi vì lúc đó nàng nhìn thấy trong cặp mắt kia của Bùi Cửu cũng đã sớm chứa đầy nước mắt. Nàng không biết, điều này có ý nghĩa gì.
Nàng chỉ biết, tướng công phân phó cho nàng, mang Mộ Đồ Tô trở về Tô thành. Trong đoạn thời gian đi theo, đem một bao thuốc bột hạ vào trong nước trà, cho Bạch Chỉ uống. Nàng không biết vì sao tướng công chắc chắn Bạch Chỉ sẽ cùng trở về như vậy, cũng không biết tướng công cho nàng bao thuốc bột này rốt cuộc là cái gì.
Nhưng nàng tin tưởng tướng công nàng.
Thu Thiền làm theo, từ đây Bạch Chỉ hôn mê bất tỉnh. Ở trong khoảng thời gian Bạch Chỉ hôn mê, phong vân biến đổi, nghiêng trời lệch đất.
Mộ Đồ Tô tỉnh lại ở Tô thành, trong hơi thở ngửi được mùi đàn hương nhàn nhạt, hắn mê mang mở mắt ra, đã thấy Thu Thiền mỉm cười với hắn, “Dự đoán được hôm nay ngươi có thể tỉnh.”
Mộ Đồ Tô giật mình, không phản bác, cũng không đồng ý, mà hỏi: “Đây là thế nào?”
“Tô thành, Mộ tướng quân.”
“Tô thành?” Mộ Đồ Tô thì thầm tự nói, như là nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên vội vàng xao động, “Ta nhớ ta cùng Chỉ Nhi thoát đi đại quân Mạc Bắc, tiến vào hoang mạc, sao có thể đến Tô thành ở phía nam? Chỉ Nhi đâu?”
“Tính tính ngày, lúc này nàng cũng nên tỉnh. Đi theo ta.” Thu Thiền đi ra cửa phòng, chua sót cười.
Mộ Đồ Tô đi theo, vào một gian phòng, bên trong có Liễu thị còn có phụ thân Bạch Chỉ. Tống thần y thấy Mộ Đồ Tô đi vào, liền đưa những người khác rời đi. Trước khi Tống thần y đóng cửa, còn nói lời thấm thía với Mộ Đồ Tô: “Hãy đối xử tốt với nàng, đây là thỉnh cầu cuối cùng của Bùi Cửu đối với ngươi.”
Sở dĩ Tống thần y làm cho Bạch Chỉ hôn mê, là sợ nàng khiêng chấp nhận được tin dữ.
Mộ Đồ Tô ngẩn ra, còn chưa hiểu rõ, người trên giường đã có động tĩnh. Mộ Đồ Tô xông lên, gọi một tiếng, “Chỉ Nhi.”
Bạch Chỉ ẩn ẩn mở mắt ra, thấy Mộ Đồ Tô, đè nặng cổ họng, mềm mà nhẹ hô, “Tô Tô…”
Nàng gọi hắn, Tô Tô. Trong ánh mắt nàng tràn ngập hâm mộ cùng hạnh phúc.
Bạch Chỉ nâng tay lên, vuốt ve cái mũi anh tuấn của hắn, khóe môi si ngốc cười cười.
Mộ Đồ Tô cũng cười si ngốc, lấy tay vỗ về mặt nàng, nhẹ nhàng hô một tiếng, “Chỉ Nhi, ta yêu nàng.”
Bạch Chỉ điềm tĩnh từ từ nhắm hai mắt, lấy mặt cọ ở bàn tay có vết chai của hắn, biểu thị, nàng thỏa mãn.
***
Phía đông kinh thành, có một phần mộ. Doãn Hương đứng trước mộ phần, nhìn phần mộ rõ ràng có khắc “Bùi Cửu chi mộ”, người lập mộ: ái thê Bạch Chỉ. Doãn Hương nhìn trời, như nói với Bùi Cửu, lại như lầm bầm lầu bầu, “Hôm nay là ngày của tam hoàng tử, mà khối mộ này, là một đồ ngu .” Doãn Hương ngửa đầu, nước mắt từ khóe mắt cuồn cuộn chảy xuống.
Ngày đó, hoàng gia săn bắn, Bùi Cửu dùng một mũi tên đâm thủng trái tim thái tử, thái tử tử vong tại đương trường, Bùi Cửu cũng bị bắt. Động cơ giết người của Bùi Cửu là báo thù, lão hoàng đế muốn tru diệt cửu tộc của hắn, lại phát hiện, toàn bộ Bùi gia chỉ còn một mình Bùi Cửu, thê tử đã hưu, thiếp bị phân phát, không có con.
Nhận sự trợ giúp của tam hoàng tử, Doãn Hương gặp được Bùi Cửu, gầy rất nhiều, thêm hàn độc trong người, không điều dưỡng, bị tra tấn đến hấp hối. Doãn Hương đứng ở nhà giam, đau lòng hỏi, “Đáng giá sao?”
Bùi Cửu chỉ cười, “Tất cả đại phu trên thế gian ngay cả quốc sư Nam Chiếu tiếng tăm lừng lẫy đều nói, ta chỉ sống được ba năm. Sớm ba năm muộn ba năm lại có can hệ gì? Cùng với việc không công chết đi, không bằng làm chút chuyện xấu rồi chết.”
“A, đừng cho là ta không biết, ngươi cùng Nam Chiếu quốc sư ký khế ước.”
Bùi Cửu ngẩn ra, không nói một lời.
Doãn Hương nói: “Ta biết ngươi bị Nam Chiếu bắt được, vừa vặn hàn độc phát tác, Nam Chiếu quốc sư cứu ngươi. Hắn nói cho ngươi, ngươi sống không quá ba năm, ngươi mất hết can đảm, muốn chờ chết lại không cam lòng, Nam Chiếu quốc sư nói cho ngươi tình hình trong nước, ngươi cũng tự biết nếu Quang Huy vương triều nằm trong tay thái tử tất nhiên sẽ lụn bại. Mà Nam Chiếu cũng không muốn Quang Huy vương triều mất nước, bởi vì Nam Chiếu căn bản không nắm chắc có thể chống lại Mạc Bắc đang không ngừng lớn mạnh,
