trở về kinh, Bùi lão tướng quân tự sát, Bùi Thất bởi vì chân bị thương không trị được, nhiều bệnh quấn thân, đại phu đã phán tử hình, hắn đã chuẩn bị tốt. Tính thời gian, đã đến!
Đại phu lại nói: “Cửu gia, mặc dù những ngày gần đây thời tiết có xu thế chuyển ấm, nhưng ngươi vẫn phải chống lạnh. Hàn độc của ngươi cũng không nhẹ, muốn chú ý nhiều hơn, tránh bệnh tình tăng thêm.”
“Đa tạ Vương đại phu nhắc nhở.” Bùi Cửu gật đầu xác nhận.
Tiễn bước Vương đại phu, lòng Bùi Cửu, nhất thời trầm như tảng đá lớn, ép hắn không thở nổi… Sợ hãi ngày tận thế của bản thân sẽ đến. Vừa nghĩ đến Bạch Chỉ, lòng Bùi Cửu bi thiết, đau khổ tự giễu mà cười. Chỉ Nhi của hắn, còn sống không?
Lại mấy ngày, Bùi Cửu thu được một phong thư, đợi hắn mở ra nhìn, trên mặt lập tức dần hiện ra vui mừng quá đỗi. Hắn lập tức lệnh quản gia chuẩn bị ngựa, mang vài vị tùy tùng, tự mình ra khỏi thành.
Rốt cuộc là ai, có thể mời đại tướng quân, làm cho đại tướng quân mặt mày hớn hở? Đáp án miêu tả sinh động, Chỉ Nhi của hắn.
Khi Bùi Cửu ở mười dặm ngoài sườn núi nhìn thấy Bạch Chỉ mặt xám mày tro, môi trắng bệch, quần áo tàn phá không chịu nổi, hắn chấn kinh. Bạch Chỉ ngồi trên ngựa, phía sau có Mộ Đồ Tô đang hấp hối. Hai người bọn họ, sao lại ở cùng nhau?
Bạch Chỉ khóc nhìn về phía Bùi Cửu, “A Cửu, cứu hắn, hắn sắp chết !”
Sau này Bùi Cửu mới biết, hai người bọn họ ở trong hoang mạc, trải qua những gì. Chuyện thứ nhất sau khi Bạch Chỉ tỉnh lại là đi tìm Mộ Đồ Tô, thừa dịp đêm dài nhân tĩnh, Cung Dạ Yến phòng bị sơ hở, nàng trộm một con ngựa đi tìm Mộ Đồ Tô. Trên người hắn có thương tích, máu chảy không ngừng, rời đi như thế, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Nàng tìm một đêm không có kết quả, vốn định chờ ban ngày tìm đường ra, lại ngẫu ngộ Mộ Đồ Tô ngã vào hoang mạc ngất đi. Nàng bôi thuốc cho hắn, đợi hắn thức tỉnh. Hai người ở trong hoang mạc cùng tìm kiếm đường ra, lại thế nào cũng không ra được, thức ăn nước uống đều hết sạch, sợ hãi nguy cơ đói khát. Trằn trọc trong sa mạc, không có nước giải khát, bất đắc dĩ giết ngựa, uống máu ngựa! Sau này lại giết lạc đà, uống máu lạc đà, ngạc nhiên phát hiện bụng lạc đà có chứa nước. Nguyên tưởng rằng nước này cũng đủ cho bọn họ thuận lợi rời đi. Chân nàng có thương tích, đi không được bao xa, thân mình Mộ Đồ Tô bị thương lại cố ý cõng nàng đi từng bước một, cước bộ chậm, nước hết trước so với mong muốn. Bạch Chỉ vốn định chịu đựng, dù sao nàng dựa vào trên lưng Mộ Đồ Tô, uống hay không uống cũng không ngại, vì thế giả vờ uống nước, kì thực đem số nước còn lại không nhiều toàn bộ giành cho Mộ Đồ Tô. Không ngờ, bản thân lại hôn mê. Chờ nàng tỉnh lại, mới biết sở dĩ nàng tỉnh lại, là Mộ Đồ Tô lấy máu cho nàng uống. Nàng là trói buộc, Mộ Đồ Tô cũng không buông tha cho nàng, cổ vũ nàng, để nàng ảo tưởng có thể còn sống đi ra ngoài, tương lai có thể có cuộc sống hạnh phúc thế nào? Nhiều lần, Mộ Đồ Tô lấy máu cho nàng uống. Có vài lần nàng cũng định lấy máu của bản thân làm quà đáp lễ cho hắn, nhưng đều bị hắn ngăn cản. Hắn gọi chung là, “Nàng có người chờ, hắn đang đợi nàng, nàng không thể chết được. Ta không có bất luận kẻ nào, chết cũng không luyến tiếc.” Hắn còn nói: “Không được cùng người yêu ở gần nhau, là một việc cực kì đáng buồn. Cho nên, nàng vì Bùi Cửu, không thể chết được.”
Bọn họ đều sống. Có điều, hắn sắp chết …
Bạch Chỉ ngày đêm không ngừng chăm sóc Mộ Đồ Tô, nhất cử nhất động của hắn, đều làm cho nàng hết hồn. Bùi Cửu đứng ở phía sau nhìn Bạch Chỉ như vậy. Tuy rằng trong mắt nàng không có yêu không có đau, lại có lo lắng cùng thân thiết. Trong lòng hắn thập phần khổ sở rối rắm. Không phải ghen tuông, mà là để tay lên ngực tự hỏi. Hắn vạn vạn không nghĩ đến Mộ Đồ Tô sẽ cổ vũ Bạch Chỉ như thế, hắn nên buông tay, hay vẫn làm bộ làm tịch?
Doãn Hương tới. Nàng cùng Bùi Cửu nhìn chăm chú vào vẻ mặt Bạch Chỉ đang thân thiết hỏi đại phu. Doãn Hương nói: “A Cửu, nàng đã là người của ngươi.”
“Đúng vậy, nàng là của ta.” Bùi Cửu thì thầm tự nói, tựa hồ chưa từng dụng tâm trả lời.
Doãn Hương nhìn Bùi Cửu như vậy, lo sợ bất an, “A Cửu, ta hi vọng ngươi vui vẻ.”
“Ta sao có thể không vui vẻ?” Bùi Cửu quay lại nhìn Doãn Hương, khóe miệng nhếch lên, “Đường làm quan quang minh, tay cầm binh quyền. Cô gái ta yêu cũng yêu ta, tương lai sẽ vì ta sinh con dưỡng cái, về sau con cháu đầy đàn, hầu hạ dưới gối. Sao có thể không vui vẻ?”
“Như thế thì tốt.” Doãn Hương ngượng ngùng cười, tâm lại nặng trịch .
Hi vọng có thể như thế.
“Hôm nay ngươi đến, là hắn, lại đưa thư sao?”
Doãn Hương giật mình, nắm chặt cổ tay áo, lắc đầu nói: “Làm sao có thư, ngươi lo lắng nhiều.”
“Mang đến đây đi, Doãn Hương có thể lừa mọi người trên thế gian, cũng không gạt ta.” Bùi Cửu nhìn Doãn Hương trốn tránh đôi mắt, nghiêm cẩn nói. Doãn Hương thở dài, đem thư trong cổ tay áo đưa ra. Bùi Cửu mở thư, nhếch miệng tự giễu cười, “Hắn thật sự đã đoán chắc ngày.”
Doãn Hương kinh hãi, “Chẳng lẽ Thất gia …”
Doãn Hương còn chưa nói xong, gã sai vặt bên người Bùi Thất vội vàng vọt tới, vẻ mặt nước mắt quỳ gối trước mặt Bùi Cửu, “Cử