.
Tuy rằng là vì cứu người, nhưng…… Nói như thế nào đều là ý tưởng cùng hành vi kinh
thế hãi tục (trái với lễ giáo), nàng rất khó bình chân như vại, chỉ là
nàng đã nghĩ trước mắt không còn cách nào khác.
Hít thở
thật sâu vài lượt, nàng rốt cục làm chính mình trấn định lại, từng bước
một di chuyển đến trước mặt hắn, nhìn hắn ngủ say ngay cả gọi nhỏ tên
hắn đều không có phản ứng, nàng miễn cưỡng nói cho chính mình rằng hắn
sẽ không phát giác.
Chỉ cần
nàng đề cao cảnh giác, trước lúc bình minh liền tách xa khỏi cạnh hắn dĩ nhiên sẽ không bị hắn phát hiện, nàng cũng có thể tránh đi cái loại xấu hổ này – nàng cố gắng lập kế hoạch cho mình, muốn cho chính mình yên
tâm thoải mái cứu người.
Mà nàng
cũng thật sự làm được, thật cẩn thận tiến gần vào người hắn, lấy mục
tiêu không đánh thức hắn mà cố gắng, nàng thành công nằm trong lòng hắn.
Có lẽ là
trong lòng người đó ‘tắc’ sẽ có chút cảm giác khác lạ, Đinh Thuần hơi
hơi động nhẹ thân mình, Nhâm Phóng Ưu sợ tới mức mắt to trừng lớn, đề
phòng nghĩ nên quát lên hay giơ chân đá hắn một cước cho hắn văng ra
sau đó hoả tốc né ra xa.
Nhưng hoàn
hảo hắn không có cựa quậy thêm, chính là tay hắn vốn đặt dọc mạn sườn ở
trước người, bất chợt cử động vòng qua người nàng, như là đều có tri
giác, đem nàng nhanh dán sát ngực hắn. Cái này, Nhâm Phóng Ưu cho dù
muốn chạy cũng tạm thời chạy không được.
Được rồi,
việc gì phải đến thì sẽ đến, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, Nhâm Phóng Ưu tự nói với chính mình, lại xấu hổ không chịu nổi, bất quá nàng làm như vậy là vì cứu sinh mệnh hắn nên mới ra hạ sách này.
Khẩn trương đang chậm rãi qua đi, hô hấp của nàng chậm rãi lại như bình thường, đôi tay nhỏ bé cũng dám đặt lên ngực hắn, cảm thụ nhịp tim đập và hơi thở
mỏng manh của hắn.
Hắn luyện võ, hơi thở không phải mong manh, nhất định là do độc tính cản trở hắn hô hấp.
Nàng thở thật dài một hơi, không tự giác càng gần sát hắn.
Nam nhân này…… Đến tột cùng suy nghĩ cái gì?
Có tất yếu vì nàng mà hành động hy sinh như vậy sao?
Hắn có thể dễ đẩy nàng ra để cho chính hắn tránh hết được chỗ ám khí độc này……
Nhưng hắn cái gì cũng chưa làm, mà ngay cả khi ám khí độc môn chui vào thân mình còn muốn lo an nguy sinh mệnh của nàng.
Nàng càng
gần sát càng có thể cảm giác lồng ngực to rộng của hắn đang hơi lạnh,
trực giác hướng nàng tới gần, cánh tay đem nàng ôm càng nhanh.
Hơi thở của hắn tràn đầy cảm quan của nàng, tất cả gắt gao bao quanh nàng.
Đến khi cảm giác cơ thể hắn dần dần hồi phục độ ấm, nàng mới có thể an tâm thở dài
một hơi, cho đến lúc này nàng mới bằng lòng thừa nhận với chính mình
rằng nàng kỳ thật thực lo lắng hắn gặp chuyện không may, thực lo lắng
hắn sẽ chết trước mặt nàng.
Đó không
phải trách nhiệm, không phải kiêu hãnh, mà là cảm xúc sâu kín tiềm ẩn
trong lòng nàng, nó xa lạ mà làm cho người ta khó hiểu.
Nhìn hai
mắt hắn nhắm chặt, Nhâm Phóng Ưu hít sâu một hơi, cố lấy dũng khí giơ
lên bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng chạm đến khuôn mặt tuấn tú của hắn, dời
ngón tay từ cái mũi hắn chậm rãi xuống đôi môi mỏng của hắn.
Nam nhân này làm cho nàng thấy mê hoặc, làm cho nàng thấy khó hiểu, lại không bỏ lại sau lưng được.
Hắn có để ý nàng như vậy? Hắn có để ý và nguyện ý hy sinh chính sinh mệnh hắn, muốn mở rộng vòng tay ấm áp cường tráng cấp nàng, thay nàng tạo một mảnh
trời riêng không?
Cái loại cảm thụ này rất xa lạ, xa lạ đến độ làm cho nàng tâm hoảng ý loạn.
Cho tới bây giờ nàng đều là chỗ dựa cho người khác. Ở Hắc trại, nàng là trọng tâm
của toàn trại, từ việc đại sự nàng quyết sách, đến việc nhỏ nàng cũng xử lý. Toàn bộ kế sinh nhai trong trại toàn dựa vào nàng chỉ huy quyết
định, đến nỗi không còn người xem nàng là một cô nương, mà đem nàng trở
thành người lãnh đạo trong cuộc sống.
Hắn là nam nhân đầu tiên coi nàng là một cô nương, ý muốn đem nàng nâng niu trong lòng bàn tay chiếu cố.
Phản ứng
của nàng trước nhất là bài xích, thậm chí cảm thấy hắn xem nhẹ coi
thường nàng, ô nhục nàng, nguyên nhân không có người coi nàng như một cô nương bởi vì nàng rất mạnh.
Chính là nàng cường, hắn càng mạnh.
Trong suốt
thời gian ở chung, nàng phát hiện khuôn mặt hắn tươi cười với mọi người
cùng thái độ thân thiện đều là lớp ngụy trang của hắn, vì hắn che dấu cơ trí cùng phản ứng của một “Thiên hạ đệ nhất thần bộ”, dùng để che dấu
thủ đoạn sâu xa khó hiểu bên trong hắn. Nếu hắn thật sự dốc toàn lực,
người bại trận nhất định là nàng.
Khi hắn
vững vàng bảo vệ nàng trong vòng tay khỏi hai kẻ kia, không để nàng bị
một chút thương tổn, vốn nàng một lòng vẫn luôn cứng rắn, quả cảm, lạnh
lùng, giờ đột nhiên như trong lòng nàng có chảy một dòng ấm áp.
Hắn xác thực rất cường.
Nhưng hắn
cũng không phải cường hãn khiến nàng tâm động, mà là hành động che chở
nàng của hắn đã đánh nát tấm rào chắn bảo hộ nàng cho tới nay.
Nàng muốn đi đâu tìm một…… Nam nhân sẵn sàng dùng sinh mệnh che chở nàng?
Nhâm Phóng Ưu đầu tiên cảm thấy bàng hoàng.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú tái nhợt trước mắt, lòng nàng yếu ớt đau lòng giống như không thuộc của nàng nữa.
Một cỗ