đến nay tà không thắng chính, đàn ông một thân chính khí mặc dù
không nhiều lắm, nhưng vẫn có, Vương Đại Bưu đúng là một trong số đó, hơn nữa
với phụ nữ như Thiệu Tình, Vương Đại Bưu thực nhớ rõ như ngày hôm qua, năm đó,
em vợ của đội trưởng - Hàn Dĩnh, miễn cưỡng xem như dì của Manh Manh, trên
người cô nàng kia tỏa ra mị hoặc vô cùng, so với Thiệu Tình còn lợi hại hơn,
chẳng qua ông chỉ đem cô ta mang vào đoàn bộ, liền bị cha Manh Manh thao luyện
suốt một tháng, bây giờ nhớ đến, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Từ đó về sau, Vương Đại
Bưu vừa thấy phụ nữ như vậy, lẫn còn nhanh hơn thỏ, hơn nữa trước đây sớm đã có
thành kiến với Thiệu Tình, hơn nữa nhìn đống ảnh chụp như đang đóng phim sex
kia, Vương Đại Bưu cảm thấy, đầu óc cô nàng này chắc là có bệnh! Còn đang phiền
trí não của ông.
Xử lý như vậy đã là mức
độ nhẹ nhất rồi, cũng là ý tứ của cấp trên, dù sao trên ảnh chụp có vài cán bộ,
dính đến vài quân khu, việc này làm lớn ra thật sự rất kỳ cục, quân đội có một
bộ qui tắc nghiêm khắc, một ít thời điểm, một ít vấn đề nếu xử lý, khó tránh
khỏi bó tay bó chân, cho nên, tiểu nha đầu cũng xem như rất phúc hậu, chỉ đem
ảnh chụp gửi vào email, nếu trực tiếp tung lên mạng, thật có thể khiến cho sóng
to gió lớn, hiện tại không phải chỉ để Thiệu Tình phục viên là có thể giải
quyết mọi việc.
Việc này, hiển nhiên
Thiệu Tình còn chưa biết, bằng không, ông thật không tin, cô còn có mặt mũi đến
tìm ông, hơn nữa, cô nàng Thiệu Tình này rất có tâm kế, không vào được văn
phòng, ở trước cổng bộ chỉ huy chờ ông, Vương Đại Bưu vừa xong việc, xe trở về
tòa nhà lớn của Bộ chỉ huy, liền thấy cô đứng ở bên cạnh.
Nếu dùng ánh mắt đàn ông
để nhìn, cô nàng này cũng có chút ý tứ, so với diện mạo của nha đầu Manh Manh,
giục ngựa cũng đuổi không kịp, có thể hấp dẫn như vậy, dường như từ trong vẻ
đoan trang mà lộ ra, rất câu dẫn người, Manh Manh xinh đẹp, nhưng rốt cuộc, chỉ
là một tiểu nha đầu, kém hơn vẻ mị hoặc như chảy từ trong xương ra của Thiệu
Tình, lại nghĩ đến, tiểu tử Phùng Ki kia cũng rất có định lực, cô nàng này bám
riết câu dẫn nhiều ngày như vậy, cũng không sa ngã, ít nhất, mạnh hơn nhiều so
với ông lúc còn trẻ.
Vương Đại Bưu xuống xe,
Thiệu Tình liền đứng nghiêm, trương ra một quân lễ tiêu chuẩn: "Chào thủ
trưởng, tôi là cán sự đoàn văn công, Thiệu Tình..." Từ phòng làm việc bên
cạnh, chủ nhiệm Chu Đằng vội vàng chạy đến, nói nhỏ mấy câu vào lỗ tai Vương
Đại Bưu, Vương Đại Bưu gật gật đầu, đi làm việc.
Thiệu Tình cũng đi vào
theo, đây không phải lần đầu Thiệu Tình vào văn phòng thủ trưởng, nhưng không
biết tại sao, trong lòng luôn chột dạ, hơn nữa sau khi vào, những người không
có nhiệm vụ lui ra ngoài, thời điểm chỉ còn lại cô cùng Vương Đại Bưu, có chút
luống cuống chân tay.
Vương Đại Bưu không giống
những lãnh đạo cô từng tiếp xúc, ông ngồi thẳng tắp ngay ngắn ở chỗ kia, tư thế
ngồi chuẩn mục, không thua gì một tân binh mới vừa nhập ngũ, lưng thẳng tắp,
ánh mắt dừng ở trên người cô, không có một tia ái muội, quang minh lỗi lạc, dù
muốn xuất chiêu gì, ngay cả một lời Thiệu Tình cũng không nói được, trên người
ông tỏa ra một cổ chính khí lạnh thấu xương, làm Thiệu Tình không dám hành động
thiếu suy nghĩ.
Sau một lúc lâu, Thiệu
Tình mới kiên trì nói: "Chỗ đồng chí Chính trị viên nói tài liệu phục viên
của tôi là sư trưởng tự mình ký rồi đưa xuống, cho nên tôi tới hỏi lại, là công
tác của tôi không tốt, hay là phạm vào kỷ luật bộ đội, vì sao đột nhiên muốn
tôi chuyển nghề?"
Vương Đại Bưu nhìn cô
chốc lát, quyết định vẫn chừa cho cô chút mặt mũi: "Ở đâu cũng là phục vụ
nhân dân, tham gia quân ngũ hay làm việc khác có gì khác nhau." Lời nói
này, Thiệu Tình vừa nghe đã hiểu, ngẩng đầu trực tiếp nhìn Vương Đại Bưu, cũng
không quanh co lòng vòng: "Có phải ngài với cá nhân tôi có hiểu lầm và
thành kiến gì hay không, hay là cùng Phương Manh Manh có quan hệ gì?"
Vương Đại Bưu cau mày,
sắc mặt cũng đen lại, cô ả này quả thực không hiểu đạo lý tiếp thu việc tốt,
Vương Đại Bưu nghiêm túc nhìn cô: "Có phải hiểu lầm hay không, tôi nghĩ
đồng chí Thiệu Tình hẳn là rõ ràng nhất, vấn đề tác phong của đồng chí Tiêu
Hoa, ủy ban quân kỷ đã nghiêm túc xử lý, lo lắng đến vấn đề ảnh hưởng, đồng chí
nên rời khỏi bộ đội thì tốt hơn."
Sắc mặt Thiệu Tình trắng
nhợt, khẽ cắn môi, đột nhiên tiến nhanh tới từng bước, thấp giọng nói:
"Chỉ cần để tôi ở lại bộ đội, thủ trưởng muốn tôi làm gì cũng
được..." Lời ám chỉ này đã tương đối thẳng thừng, Vương Đại Bưu đánh giá
cô một vòng, bỗng nhiên nở nụ cười: "Đồng chí Thiệu Tình, tất cả đàn ông
cũng không phải đều cùng một loại, cô gái trẻ vẫn nên tự trọng tự ái một chút
mới tốt..."
Vẻ mặt Thiệu Tình đỏ bừng
nhanh chóng rời bộ chỉ huy, mất hồn lạc phách trở lại ký túc xá cho người độc
thân, ở phòng cách vách cũng là nữ cán sự đoàn văn công, tên Lưu Na, vẻ ngoài
bình thường, năng lực tầm thường, nhưng trong nhà có phương pháp, tin tức cũng
linh thông, lôi kéo tay cô nhỏ giọng tán chuyện:
"Thiệu Tình, cô cũng
đừng tìm nữa, chuyện này cô