ủa mình.
Càng muốn quên anh, em càng nhớ anh và Hà Nội nhiều hơn. Nỗi nhớ thương bật lên
thành tiếng như muốn làm vỡ tung cả không gian vắng lặng tê lòng. Hà Nội ơi, đợi
em...
Một ngày đầu Xuân không nắng Hà Nội, hành trang trên vai là nỗi nhớ khắc
khoải. Ra đi rồi trở về, cuộc đời có phải là một chuỗi của những hợp tan, tan
hợp? Cũng vài mùa xuân qua rồi anh nhỉ, em lặng lẽ ra đi và lặng lẽ trở về trong
cồn cào nỗi nhớ. Nếu ngày trước em đừng quá trẻ con và cố chấp liệu bây giờ
chúng ta có thành đôi?
Nhiều đêm em tự dằn vặt mình và nghiệm ra một điều: Có những khi ta quay lưng
bỏ lại phía sau tất cả tưởng rằng nhẹ bẫng nhưng rồi sau đó nhiều năm, ta vẫn bị
dằn vặt bởi những cơn mơ về một quá khứ đã xa, xót xa tiếc nuối những gì đã vụt
mất. Có nhiều lý do để em biện minh cho sự ra đi của mình. Rằng em chỉ là hạt
cát bé nhỏ không có nghĩa gì trong thế giới của anh. Rằng em vụng về, xấu xí như
một nét vẽ không hoàn hảo trong cả một bức tranh đẹp của cuộc đời anh. Em không
đủ tự tin về bản thân mình để nắm lấy hạnh phúc. Em loay hoay đau khổ với ngoại
hình bé nhỏ và thân phận của cô bé nhà quê làm sao có thể hạnh phúc với chàng
hòang tử đất Hà Thành...
“Cô rất quý cháu, nhưng cháu hãy hiểu cho cô, người mẹ nào cũng mong con mình
có một tương lai tươi sáng. Cháu không thể đến với con trai cô được. Nó còn có
cả một sự nghiệp ở phía trước...Cô chú đã dự định cho K đi tu nghiệp thêm ở nước
ngoài cùng với con gái một người bạn thân..”. Những lời nói của mẹ anh làm em
đau, đau lắm! Em thấy mình như vật cản trên con đường đầy hoa hồng anh đi. Em
quyết định buông tay anh trong một buổi chiều mùa đông đầy nước mắt. Để rồi bây
giờ tim mình đau nhói khi biết rằng anh quan trọng biết chừng nào đối với em.
Mỗi người đều có sự lựa chọn cho riêng mình, và mỗi lựa chọn có thể làm thay đổi
cả số phận, cuộc đời, cũng như em chọn quyết định xa anh khi em nghĩ nó có thể
giúp em thóat khỏi mặc cảm về thân phận mình...
“Từ một điểm ở ngoài một đường thẳng, ta chỉ có thể vẽ được một đường thẳng
song song với đường thẳng đó và chỉ một mà thôi. Và khi hai đường thẳng song
song, chúng chẳng có cách nào gặp nhau được dù muốn hay không muốn. Cũng như em
và anh, mãi mãi chỉ có thể đi bên cạnh cuộc đời của nhau như những người bạn chứ
không thể nào gặp nhau ở giao điểm tình yêu. Chúng ta khác nhau nhiều quá, từ
ngoại hình đến hoàn cảnh gia đình. Hãy để em đi ra khỏi cuộc đời anh. Anh sẽ tìm
được một người con gái xứng đáng hơn em...”
Anh…
Chiều cuối năm anh lang thang trên con phố vắng. Con đường im lìm như đang
giấc ngủ say. Từng hàng cây khẳng khiu trong gió lạnh. Gió cuốn đi những chiếc
lá rơi về cuối đường. Anh chợt nhớ đến câu chuyện tình của cây và lá. Nhờ có gió
mà cây và lá mãi bên nhau cũng có những cơn gió vô tình đã mang lá đi rất xa...
Giá như anh có thể là cơn gió mùa Xuân để đưa em trở về bên anh. Giữa con phố
vắng mênh mông này, giọng ca trầm buồn của Quang Dũng vang lên từ quán cà phê
góc phố làm cho nỗi nhớ em trong anh thêm cồn cào... “Vì mình xa nhau nên em
không biết Xuân về đấy thôi...”. Bất chợt anh thầm gọi tên em và tự hỏi mình:
Nơi ấy mùa Xuân về chưa em? Có lẽ đôi khi trong vòng xoáy cuộc đời và trong sự
ru ngủ của thời gian, anh tưởng mình đã quên được ánh mắt, nụ cười thơ ngây của
em. Nhưng đó chỉ là sự lừa dối của chính trái tim anh. Trong sâu thẳm tâm hồn
mình, anh luôn mong chờ một ngày nào đó em sẽ đem mùa Xuân về bên anh, cho dù
chút hy vọng sót lại không còn...
Bước chân buồn đưa anh trở về quán cà phê kỷ niêm, nơi đã chứng kiến sự bắt
đầu cũng như sự chia xa của hai chúng ta. Anh xoa hai bàn tay mình vào nhau để
xua đi cái lạnh giá của đêm và mong tìm lại chút hơi ấm của em ngày xưa...
Từng giọt cà phê.
Rơi vào nỗi nhớ...
Ngấm vào anh.
Những giọt buồn miên man...
Em - Giọt cà phê buổi sớm.
Chảy trong anh.
Suốt cả một đời...
Anh chưa bao giờ hối hận khi đã yêu em. Trong tình yêu không có sự phán xét
đúng hay sai, chỉ có con tim mách bảo rằng mình yêu rất chân thành. Tình yêu của
anh dành cho em theo thời gian càng phủ thêm nỗi thương, niềm nhớ, cho dù anh
phải luôn sống trong sự chờ đợi, hy vọng, nhưng anh vẫn tin rằng rồi mùa Xuân sẽ
lại trở về bên chúng mình. Vì với anh, em mãi mãi là... mùa Xuân!
Và đêm mùa Xuân...
Phố lên đèn.
Sương giăng ngõ vắng...
Trong quán cà phê Phố Nhỏ có hai người khách cô đơn.
Anh chìm đắm qua làn khói thuốc.
Chị lặng lẽ xoa tay chạm vào tách trà như tìm chút kỷ niệm còn sót
Anh vuốt nhẹ chiếc áo gió đã phai màu theo thời gian tưởng chừng như đang ôm
ấp bờ vai mỏng manh ngày ấy.
Chị ngồi ở một góc tối hun hút, trong ánh đèn vàng nhạt nhoà những hình ảnh
yêu thương ngày cũ cứ hiện về như mới hôm qua... Chị thấy mắt mình cay
cay...
Họ ngồi ở quán rất lâu để thả hồn mình đi về miền ký ức.
Quán vắng...
Buồn tênh...
Đêm trôi...
Hai tâm hồn lưu lạc cũng đang trôi...
Không biết, họ có trôi về nhau?
Lâm Hồng
Anh! Em đã về đây
I
Một câu chuyện giản dị: Ở nước Mĩ năm 1972, một đôi trai gái yêu nhau.
