Nó phàn nàn trong điện
thoại.
- Nếu mình đang ở cạnh cậu, cậu có cho mình ôm cậu không?
Nó ré lên cười sặc sụa.
- Anh yêu em.
- Cái gì cơ?
- Anh yêu em.
Một, hai, rồi ba giây, nó đang đứng một mình, nhưng sao mặt nó nóng ran thế
này, và không thể chối bỏ rằng tim nó đang đập thình thịch, nó lấp liếm:
- Ừ! Vui nhỉ?
- Không vui.
- Vì sao?
- Vì em không nghiêm túc và không tin anh!
- Thế anh đang nghiêm túc đấy hả?
- Ừ.
Tít… tít... tít, nó tắt phụt điện thoại, nó không hiểu sao hành động như thế,
có lẽ nó là người thực tế, và nó cảm thấy đây là chuyện hoang tưởng, hoặc cậu ấy
vừa trêu đùa nó. Nó mặc kệ cho nhạc điệu Aloha réo ầm í, nó không bắt máy.
Một cái message được gửi đến:
- “Tai sao em lai tat may, le ra anh phai noi voi em cau nay tu lau roi, anh
yeu em, anh biet co the em khong tin, em cho do la tro dua, anh cung khong tin
la anh yeu em, nhung do la su that, em tin hay khong tin cung duoc.”
- “Sax, anh em co day, xin thua anh la anh kem em 5 thang tuoi, va tinh yeu
cua anh moi nuc cuoi lam sao, anh biet mat mui em the nao chua? Biet nha em o
dau chua? Anh biet ve em cung nhieu lam thi phai? Mot cai nick, mot so ment trên blog của người yêu…
Lê Anh đang tíu tít với triển lãm và những bộ ảnh thời sự đẹp long lanh, và
chắc không quên cái hẹn với Thục Vy theo ngữ điệu “khi nào em rảnh”… Thục Vy
thấy trước anh, mình ổn, trái tim mình ổn, khoẻ mạnh và đập nhịp nhàng chứ không
còn lên xuống thất thường, nhiều đoạn Dj như ngày xưa nữa… Cô đã trưởng thành,
tỉnh táo hơn, hay lạnh lùng hơn? Hay ít ra là không muốn bị thất vọng nhiều
hơn.
Nam Khánh yêu cô vì lý trí của anh bảo thế, còn Lê Anh hứa sẽ cưa cô theo
cách anh vẫn hay chia động từ ở thì tương lai. Là Nam Khánh, anh sẽ hỏi cô thật
nhiều với những câu hỏi “truy bức” rằng “em có nhớ? có yêu? có buồn? vì thiếu
anh không?” Mà chẳng biết chiều nay cô đã trúng cơn mưa to, tối nay rất muốn trà
đá vỉa hè với một người thì người đó lại chẳng thể là anh vì “đó không phải là
chỗ của em”.
Lê Anh yêu cô bằng con mắt nghệ sĩ, còn sau làn khói phiêu lãng đó, anh sẽ
yêu cô bằng gì đây? Nếu không là nghệ sĩ nữa, anh có yêu cô như cách của một
người anh trai nhắc nhở, chăm chút cô từng tí một, như cách của một người bạn sẻ
chia, kể cả cái cảm xúc rung rinh đầu đời ngày xưa không? Như cả cách một ông
bố, bảo vệ cô luôn luôn, và hơn hết là làm một người yêu như cách… tất cả những
điều trên cộng lại?
Một chút ấn tượng về sự trong sáng, tươi trẻ, một chút tình nghệ sĩ có đủ cho
anh yêu cô - như cách cô muốn?
4. Nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại…
Thục Vy đăng kí theo học một khoá về nhiếp ảnh, kĩ thuật cao hơn, những dự án
tình nguyện đã lên trang và thực hiện, cô hẹn hò bạn bè sau những vụ thoái thác
dài kì: “mình kẹt quá”. Trở lại với những thói quen đáng yêu đi chợ hoa sớm, về
cắm tỉ mỉ ở phòng khách và phòng bếp cho mẹ, dạy tiếng anh cho con bé em, tít
mít cuối tuần với chiến hữu ở những liveshow và chân gà nướng, Thục Vy thấy
“bình yên không ngờ”.
Một mình và sống cho riêng mình. Nếu điền từ “ích kỉ” vào những ngày tháng
này để thấy thanh thản, để yêu chính mình và từng cảm xúc của mình thì cũng thật
hạnh phúc.
Hai tháng nay, Thục Vy bình yên với những cảm xúc ngủ yên ngoan ngoãn và
những ngày tháng sống thực sự cho cô, cho những đam mê và yêu thương.
Và nếu thuộc về nhau, Thục Vy - Nam Khánh, hay Lê Anh, cô cũng trở lại, một
Thục Vy như cô muốn. Có lẽ với tình yêu không cần cái lý trí để bên nhau, cũng
không vì cần một bờ vai để bên nhau…Thục Vy đã biết cách để “tim mềm” - đó là
bình yên và chờ đợi… “bình yên một thoáng cho tim mềm… bình yên ta chờ nghe”…
Blogger Tree – Chiii
Chuyện tình hoa hồng trắng
Cái gì đã qua, để tang nó. Chỉ là, để tang thôi.
*
* *
Tôi và em, hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính cách. Em tự do
sống trong căn nhà mà chẳng bữa ăn nào được đầy đủ mọi thành viên. Cha mẹ tôi
đều làm nghề giáo, sống nhẹ nhàng và nho nhã. Tôi thích những chốn bình yên,
thích cafe Trịnh trầm ngâm hoài cổ. Em thích những nơi đông đảo quần chúng,
thích quán cafe Rock đầy khói thuốc lá đến mùi nồng hôi, nhạc mở to chan chát và
lắc lư trong cuồng say điệu nhạc. Tôi và em, hai thế giới khác nhau, ấy mà li
gặp nhau, lại yêu nhau, chỉ bởi vì loài hoa hồng trắng.
Tình cờ chúng tôi gặp nhau trong đám cưới một người bạn. Cô nàng cắm hoa cưới
đã vứt đi một bó hoa hồng trắng qua mặt chúng tôi - những người bạn của cô dâu
chú rể đến sớm để giúp chuẩn bị. Tôi nhặt lại bó hoa cũng là lúc chạm vào tay
một cô gái. Cô gái ấy mỉm cười. “Hoa đẹp thế này mà bỏ đi? Đúng là chỉ còn có
hai người là có lòng yêu cái đẹp!”. Tôi phì cười sau khi nghe em nói vậy.
Sau đám cưới đó, em chủ động cho tôi số điện thoại. Ba tháng sau đám cưói đó,
em chủ động ngỏ lời yêu tôi. Sáu tháng sau đám cưới đó, em tặng cho tôi một bó
hoa hồng màu trắng.
- Màu trắng là tượng trưng cho sự thanh khiết em à!
- Còn em thích màu trắng vì em thích sự đơn giản. Mà anh có biết, sự đơn giản
nhất trên đời này là gì không?
Tôi lắc đ