ới
anh!”, để cho anh chàng nhăn nhở phải quàng. Màu của bao nỗi nhớ và kỷ niệm…
Đêm vùng núi, cây cối ngủ im lìm. Vừa nghe điện thoại với những lời yêu
thương dặn dò của Hùng, chị mỉm cười: Có thể đây là hạnh phúc của chị. Chị nghĩ
đến chuyện sẽ về lại Hà Nội. Chị không chắc sẽ làm việc tại đó nữa, nhưng chị
nghĩ nên về lại Hà Nội. Thật lâu rồi còn gì… Nhớ Hà Nội lắm thôi.
Hai giờ sáng, tiếng chuông điện thoại reo làm chị tỉnh giấc. Bình thường chị
không mở điện thoại, nhưng chắc rằng hôm qua chị đã quên không tắt.
“Anh đang ngủ, bỗng tỉnh giấc. Và tự nhiên, anh thấy nhớ em quá. Đêm nay lại
là một đêm anh thức trắng, nhưng anh vẫn muốn lòng thấy em được bình yên”.
Chị ôm chiếc điện thoại vào lòng, hôn lên những dòng chữ. Em nhớ anh, Thắng
ạ.
Chị nhớ, nhớ ngày nào còn là một cô nhóc, chị đã đánh anh xưng mặt chỉ vì anh
muốn nghe một câu chuyện. Chị đã kể cho anh nghe chuyện “Ba giai đoạn”, và cái
anh nhận được là tiếng quát “Kể hay không là chuyện của tôi chứ chuyện của bạn
à?” kèm theo cú đấm giáng trời.
Nhớ nét mặt anh lúc đấy, không tức giận, thản nhiên nhưng im lặng...
Chị hơi hoàng hồn, khẽ khàng hỏi lại “Giận à?”.
Anh quay lại, giáng một quả trời đánh xuống… đệm bông, quát “Giận hay không
là chuyện của tôi chứ chuyện của bạn à?” rồi toét miệng cười…
Chị đã “chết lặng 15 giây” với nụ cười ấy.
Sau này, mỗi khi có chuyện gì xảy ra với chị là anh luôn có mặt giúp đỡ. Hôm
đi học thêm, buổi tối về, trời bỗng đổ mưa to. Chiếc áo mưa để trong giỏ xe thì
đứa nào đó vô duyên đã lấy mất rồi. Anh xuất hiện, dúi cho chị chiếc áo mưa rồi
chẳng chờ chị phản ứng chạy ra trời mưa, mất hút. Khi chị bị mất thằng nhóc đi
đường trêu, anh tới “giải cứu” và mấy thằng chạy mất dép. Rồi lúc xe chị bị đứt
xích, anh cũng ở bên, giúp chị sửa xe, sau đớ chở chị về mà chẳng để ý tới “cây
trắng” của mình nhem nhốc dầu xe.
Chị cảm động lắm, yêu anh lúc nào chẳng biết. Mãi sau này ra trường, đi làm…
Chị mới biết mình bị gạt. Hoá ra ngày đó, chính anh là “hung thủ” bày trò. Lấy
áo mưa của chị là anh, mấy lũ trêu chị là bạn của anh, chị bị đứt xích xe cũng
là do anh làm… Anh cười, thanh minh:
- Hồi đó “tán” em khó quá, anh chả còn cách nào. Lấy áo mưa đưa cho em, đi
được một đoạn anh lấy áo mưa của em ra mặc. Mấy thằng bạn trêu em, anh cấm không
được gặp em lần hai, thế mà chúng nó vẫn cứ để lộ. Còn chuyện cái xích xe, anh
phải mất 5000 ra nhờ bác thợ sửa xe dạy cách tháo xích rồi lắp lại đấy… Anh hỏng
cả cây trắng con gì…hì hì.
Thấy anh khổ sở, chị vừa bực, vừa giận lại vừa thương, vừa yêu… Chị đã yêu
anh đến nhường nào… Vậy mà anh… Chị khóc.
Ba năm qua, khoảng thời gian ấy, chị nhận được bao lời xin lỗi và thanh minh
của anh. Chị biết rằng đó chỉ là một sự hiểu lầm, rằng người đó thầm thương anh
nhưng không được đáp lại. Hôm ấy là đêm cuối cùng cô ấy ở lại Việt Nam, cô ấy
muốn được anh ôm một lần… Chỉ có thế thôi, nhưng chị cứ bắt lòng không được tha
thứ cho anh. Dù trái tim thì đã tha thứ từ rất lâu rồi.
Nỗi nhớ anh trong chị như một mặt hồ nước bỗng tràn con đê ngăn. Hồi ức mang
những nhớ nhung trào lên, mãnh liệt.
Lễ noel, chị lại đan thêm một chiếc khăn cho vào tủ. Quà tặng Hùng là một
chiếc cà vạt. Anh cười hạnh phúc:
- Em mua cà vạt để giữ anh cả đời đây!
Tự dưng chị lại nhớ đến lời Thắng nói “Quàng khăn em tặng là cả đời này anh
bị em thâu tóm”. Chẳng biết mùa noel này, anh ấy đã quàng khăn ai tặng.
Đêm noel, bên nhà thờ của một xóm đạo nhỏ bé vùng cao, tiếng chuông ngân và
tiếng Thánh vang dội. Hà Nội ơi, Noel an lành nhé.
Lúc chia tay, Hùng nắm chặt bàn tay chị, khẽ nói.
- Trong chương trình đi nước ngoài học lần này, Thắng đã đăng ký đi đấy. Thứ
hai tuần tới là cậu ấy bay.
Thơm nhẹ lên má chị, anh khẽ nói: Anh yêu em nhiều lắm, Hải Âu ạ.
Rồi vội vã đi về phía cuối đường.
Đêm ấy, chị đã nhấc máy gọi điện cho Thắng, chị nín thở để nghe tiếng của
anh. Gần bốn năm rồi, nhớ quá. Bốn năm rồi, chưa chưa một lần chịu nghe anh nói.
Thắng ơi…
“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui
lòng gọi lại sau”
Chị hụt hẫng. Không liên lạc được. Chị bấm lại mấy lần, và vẫn vậy.
Nhìn những chiếc khăn xếp ngay ngắn trong tủ, chị đã khóc.
Gọi điện đặt vé về Hà Nội. Sáng hôm sau, chị sẽ về Hà Nội. Biết rằng sẽ có
lỗi với Hùng, biết rằng như thế là thật tệ với anh ấy. Nhưng, chị không muốn dối
gạt mãi trái tim mình.
Sáng sớm, đang ì ạch xách chiếc ba lô to đùng thì Hùng xuất hiện. Anh không
nói, lẳng lặng mang ba lô vào xe cho chị, lẳng lặng mở của xe, lẳng lặng chở chị
ra sân bay.
- Anh…
Chị ngập ngừng, không thốt lên lời.
Anh nhìn chị, cười thật khẽ.
- Đừng nói gì hết, nếu không anh sẽ giận đấy.
Chị im lặng, anh bỗng cười bẹo má chị một cái thật nhanh.
- Cảm ơn em vì em đã cố yêu anh. Cảm ơn em vì đã cho cả hai ta cơ hội. Anh
tin rằng em sẽ hạnh phúc, vì em là của Thắng. Anh cũng tin mình sẽ hạnh phúc khi
không cố níu kéo em, vì em không phải là của anh. Hãy làm theo những gì con tim
mình mách bảo, em nhé. Đừng hỏi anh vì sao anh làm th
