ó kẻ nào đó đã tiết lộ tin tức phải không?”.
“Có khả năng như vậy.”
“Này, mày có thể nói một
cách chính xác hơn được không? Nói cái gì cũng “có khả năng”, nói thế cũng bằng
không!”
Tạ Thiếu Vĩ không thèm
để ý đến những lời của Tiền Quân, mà đưa mắt nhìn khắp lượt hiện trường ngổn
ngang, cuối cùng dừng lại ở chỗ có vết màu nâu sẫm. Do thời gian xảy ra tương
đối lâu nên bây giờ nó đã khô lại, nhưng có thể thấy rất rõ nó kéo dài từ cửa
sổ cho đến nhà
Đôi mắt của Tạ Thiếu Vĩ
nhíu lại, chỉ nghe thấy Tiền Quân hỏi: “Bây giờ chúng ta phải làm gì? Không lẽ
cứ ngồi không mà chờ tin tức?”.
“Tình hình lúc này rất
đặc biệt, mày hãy cố kiềm chế đi. Nếu để lộ chuyện đại ca bị tấn công, hoặc là
bị thương, thì hậu quả mày có gánh vác nổi không?”
“Dù vậy vẫn có thể lái
xe đi, biết đâu vết thương của đại ca không nặng lắm? Cũng có thể vết máu kia
không phải là của đại ca?” Thấy Tạ Thiếu Vĩ không nói gì, Tiền Quân cũng nhanh
chóng tự an ủi mình, đưa tay vò đầu một cách nôn nóng, một chân đạp lên chiếc
bàn trà bị đổ, “Cái tên họ Thương đó cũng thật ranh mãnh! Hắn đã sớm chuồn sang
Malaysia đi nghỉ, để chứng tỏ rằng mình không có liên quan gì đến chuyện này”.
“Có thể chuyện này thật
sự không phải hắn gây ra”, Tạ Thiếu Vĩ thong thả nói.
Đôi mắt của Tiền Quân
gần như trợn ngược lên, “Không phải là hắn thì còn là ai?”.
“Tuy hắn luôn đối đầu
với chúng ta, nhưng lại ngấm ngầm chuẩn bị hành động và không phải chỉ có một
mình bọn hắn.” Tạ Thiếu Vĩ làm một động tác áp chế, “Sàn mới của chúng ta đã
cản trở đường làm ăn của rất nhiều người, chuyện đó chắc mày cũng biết. Một khi
chúng đã bị dồn vào chân tường thì trở nên liều lĩnh, giáng một đòn đạt nhiều
mục đích. Đây là điều không phải không có khả năng.”
Tạ Thiếu Vĩ kết thúc
bằng một câu: “Những điều cần nói thì tao đã nói cả rồi, các anh em chắc cũng
đã biết nên làm như thế nào. Bây giờ chúng ta lái xe đi, nhân thể đón A Thanh.
Hễ có tin của đại ca là lập tức tới ngay nơi đó.”
“Thế thì còn chờ gì nữa,
mau đi thôi.”
Tiền Quân không nói câu
nào, lầm lỳ bước ra khỏi biệt thự Hồ Tâm.
Trong cơn gió lạnh ban
đêm, cả người và xe như phỗng trong khoảng mười giây, cuối cùng thì Phương Thần
không thể trụ được nữa.
Một bên là tiệm mì gần
trong gang tấc. Còn một bên là một con người ma quỷ cũng không biết được là vì
sao bỗng dưng lại xuất hiện tại đây vào giờ này.
Nhưng, điều mà Phương
Thần có thể chắc chắn là, mục tiêu của người ấy chính là cô, nếu không thì
người ấy đã không thể dừng một cách chính xác, phanh xe đỗ lại ở chỗ cách sau
lưng cô hơn chục mét như vậy, lại còn nằm chắn ngang trên đường nữa.
Phương Thần cân nhắc một
chút rồi quyết định đi về phía tiệm mì.
Phía sau lưng cô không
thấy có động tĩnh gì.
Hai đèn trước vẫn cứ
chiếu thẳng tới, khiến cho bóng của cô đổ dài về phía trước.
Bước được mấy bước,
Phương Thần dừng lại, sau đó quay người bước trở lại, vẻ mặt không chút biểu
cảm, cơn giận dữ ở đâu bỗng nổi lên.
Định giở trò gì đây?!
Cô bước đi rất nhanh,
đến trước xe, giơ tay gõ vào cửa xe chỗ vị trí người lái, nhưng cánh cửa xe vẫn
không hạ kính xuống.
Ánh đèn xe vừa rồi còn
sáng chói cả mắt, thế mà bây giờ đột nhiên tắt ngấm, khiến cho trong xe chỉ còn
là một màn tối tắm.
Không nhìn thấy gì,
Phương Thần đành phải đặt hờ một tay lên cửa xe, hơi khom người xuống.
Kết quả là ngay lập tức
một bàn tay từ trong xe thò ra tóm chặt lấy cổ tay cô.
Phương Thần sững sờ.
Người ngồi dựa vào ghế
trong xe vẫn đang thở gấp gáp, như thể động tác nhỏ vừa rồi đã lấy hết sức lực
của anh ta, nhưng đôi mắt của anh ta thì chẳng khác nào hai mảnh băng vỡ, ném
ra cái nhìn lạnh lùng.
“… Lên xe giọng của
người đàn ông trong xe trầm khàn, như thể bị hụt hơi, thế nhưng vẫn giữ nguyên
cách nói của kẻ bề trên, tựa hồ không cho đối phương được phép kháng cự.
Phương Thần vẫn đứng yên
bên cạnh cửa xe.
Long bàn tay của người
ấy lạnh ngắt, mồ hôi cứ túa ra hết lần này đến lần khác và dính vào da thịt cô,
khiến cô có cảm giác ướt át và trơn một cách lạ kỳ. Mặc dù người ấy cố gắng kìm
nén, nhưng cô cảm thấy rất rõ sự run rẩy từ bàn tay của người ấy.
Do dự một lát, Phương
Thần thử giằng tay mình ra. Quả nhiên, mặc dù giữa chừng gặp phải sức mạnh như
đã dự liệu, nhưng cô không cảm thấy bị kìm kẹp giống như một con mồi nhỏ rơi
vào bẫy không thể cử động như lần trước.
Cô hơi chau mày, rồi
lặng lẽ mở cửa xe ra.
Nhưng trong khoảnh khắc
ngắn ngủi ấy, Phương Thần nghi ngờ tự hỏi: Hành động này của mình liệu có được
coi là sáng suốt không?
Vì người đàn ông ấy
trong cái nhìn của cô là một kẻ máu lạnh, hỷ nộ thất thường, nếu so sánh với
những người bình thường thì khác một trời một vực, chỉ có một mình cô không
biết sợ là gì hết lần này đến lần khác qua lại với anh ta.
Nhưng, đến khi nhìn rõ
mọi thứ trong xe thì cô thực sự sững người.
Cô không thể nào hình
dung nổi người ấy đã lái xe tới đây bằng cách nào, trong hoàn cảnh đó mà không
xảy ra tai nạn quả là một kỳ tích.
Hàn Duệ dựa vào ghế, áo
khoác ngoài không biết cởi ra ném ở ch