từng chút một, khiến hắn chẳng
thể hít thở bình thường được.
Nhưng đúng vào lúc này,
bỗng nhiên Phương Thần lại thấy vô cùng bình tĩnh.
Cô nhìn Hàn Duệ, người
đàn ông cao lớn, mạnh mẽ nắm mọi thứ trong tay đang đứng trước mặt mình, đối
mặt với tình huống này, anh vẫn rất bình tĩnh khiến cho người ta không khỏi cảm
thấy đáng sợ.
Cô nhìn anh, bỗng nhiên
nhớ đến tình huống lần đầu tiên họ gặp nhau.
Anh đi giữa đám đông
thuộc hạ, khí thế sắc bén chói lòa, tựa như đó là khí thế trời sinh có thể áp
đảo được tất cả.
Tựa như bắt đầu từ thời
khắc ấy, anh trong mắt cô mãi mãi là biểu tượng của sự bình tĩnh, mạnh mẽ, áp
đảo.
Cô chưa từng hoài nghi
rằng trên đời này không có việc gì là anh không thể giải quyết được, cũng chẳng
có người đàn ông nà được anh, cô cho rằng chuyện gì anh cũng có thể khống chế
trong lòng bàn tay.
Nhưng bây giờ, thái độ
im lặng của anh là gì?
Thời gian đếm ngược sắp
hết, cái chết đang cận kề, nhưng dường như cô đã quên đi nỗi sợ hãi ấy.
Trong thời khắc quan
trọng này, cô thôi không giãy dụa và suy nghĩ nữa, chỉ yên lặng để mặc cho anh
quyết định. Nếu như ngay cả anh cũng không có biện pháp nào nữa thì kết cục đã
định, có sợ hãi thêm cũng chẳng thể giải quyết được gì…
Phương Thần từ từ bình
tĩnh lại, trong nháy mắt đầu óc trống rỗng, ngay cả giọng nói đếm ngược thời
gian để lấy đi tính mạng của cô cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Trong tình huống căng
thẳng nặng nề như vậy mà cô đã trở nên bình tĩnh hơn bao giờ hết, cũng chính vì
thế cô đột nhiên chú ý tới một chi tiết mà lẽ ra chẳng mấy quan trọng.
Phương Thần mở to mắt
nhìn chằm chằm về phía trước, bỗng khóe mắt có gì đó ánh lên, tựa như ánh sáng
yếu ớt nào nó khẽ lóe lên rồi lướt qua.
Cô vội đảo mắt nhìn, chỉ
thấy trên cửa sổ phía trên cao kia có một nòng súng đen ngòm, lạnh lẽo đang
chĩa xuống!
Trái tim cô vừa mới bình
tĩnh lại bây giờ đ đập loạn lên.
Jonathan phía sau đã đếm
ngược đến giây cuối cùng, “ Ba, hai…”.
“ Tao đồng ý.”
Trong thời khắccuối cùng
này, Hàn Duệ lạnh lùng mở miệng.
Câu trả lời của anh tựa
như một mũi tên bén nhọn, nhanh chóng dứt khoát bung khỏi dây cung cắm chính
xác vào đích.
Tất cả bỗng im bặt,
trong kho hàng im lặng như tờ.
Tất cả mọi chuyện vốn đã
bên bờ sụp đổ, kết quả là bị câu nói của anh làm gián đoạn.
Bản năng cùng thần kinh
của cơ thể khiến hắn chẳng thể nào phản ứng lại được, mí mắt và cơ mặt không
chịu sự khống chế của cơ thể bất giác giật giật, ngón tay đặt trên cò súng cơ
hồ như muốn bóp chặt lại.
Giọng của Hàn Duệ lại
một lần nữa vang lên, “ Tao đồng ý trao đổi”.
Lát sau, dường như cuối
cùng Jonathan cũng nghe được, đồng thời phản ứng lại, không chút nghĩ ngợi liền
hạ khẩu súng đang kề sát thái dương Phương Thần xuống, nhắm thẳng vào
Mọi chuyện xảy ra trong
nháy mắt, dường như hắn không còn tâm trí đâu để ngắm bắn chuẩn xác, áp lực
thần kinh căng thẳng cùng sự điên loạn khiến hắn hành động ngay mà không có một
động tác thừa nào cả.
“ Đoàng!”
“ Đoàng…”
Hai tiếng súng dường như
vang lên cùng lúc. Máu bắn ra xối xả.
Phương Thần vẫn giữ
nguyên tư thế nhìn ra ngoài cửa sổ, không động đậy, suy nghĩ cuối cùng của cô
trước khi tiếng súng vang lên đó là, nhất định không thể để ảnh hưởng đến việc
ngắm trúng mục tiêu của tay súng.
Do đó, mặc dù nòng súng
không còn hướng vào mình, Phương Thần vẫn không động đậy, cô sợ rằng vì cử động
của mình mà thay đổi hướng ngắm bắn của Jonathan.
Chỉ nửa giây sau Phương
Thần đã thấy hối hận về suy nghĩ đó.
Chỉ bởi vì Jonathan đã
bắn về phía Hàn Duệ, còn Phương Thần thì lại không kịp xô ngã Jonathan, không
thể ngăn cản sự uy hiếp của Jonathan đối với Hàn Duệ ngay từ đầu.
Mọi việc diễn ra đến mức
mọi người chẳng kịp suy nghĩ gì.
Jonathan không kịp và cô
cũng không kịp.
Còn Hàn Duệ…
Đến khi Phương Thần định
thần lại thì bên ngoài cửa sổ đã có mười mấy người chạy vào.
Hàn Duệ quỳ trên sàn
nhà, tay đặt trước ngực, máu đỏ tươi xối xả tuôn ra qua kẽ ngón tay, chảy xuống
khắp sàn nhà đầy bụi, để lại những dấu vết hãi hùng.
Viên đạn đã bắn trúng
vào chỗ hiểm trên người Hàn Duệ.
Phương Thần đứng chết
lặng tại chỗ, dường như cô đang gặp ác mộng, chân không nhấc nổi nữa.
Hàn Duệ cố gắng ngước
mắt lên, giọng nói và tiếng bước chân của người đứng đằng sau anh đều quen
thuộc, còn Jonathan đã trở thành một cái xác, viên đạn xuyên qua thái dương,
kết liễu mạng sống của hắn ta.
Trước khi mất đi sức lực
cuối cùng và sự tỉnh táo vì mất quá nhiều máu, Hàn Duệ cố gắng mở to mắt nhìn
Phương Thần.
Sắc mặt của anh nhợt
nhạt, đôi môi hơi nhếch lên, khuôn mặt giãn ra
Hồi kết
Viên đạn ăn xuyên vào gần
hai centimet, khiến Hàn Duệ mất rất nhiều máu.
Ca phẫu thuật diễn ra
trong năm, sáu giờ đồng hồ, cuối cùng Hàn Duệ đã qua cơn nguy kịch, sau đó, anh
còn phải điều trị tiếp và nghĩ ngơi trong một thời gian dài. Đương nhiên còn
phải trả lời những câu hỏi của phía cảnh sát.
Tạ Thiếu Vĩ và Tiền Quân
phụ trách tất cả các việc phiền phức, còn Phương Thần có nhiệm vụ chăm sóc Hàn
Duệ.
Trong thời gian Hàn