này mà
cậu cũng dám nói?” Thương Lập giậm châm kêu ma quỷ, giống như bị truy
đuổi, giống như con gà tây bị đuổi bắt làm thịt vậy. “Cái thằng nhóc này lương tâm cậu bị chó ăn mất rồi hả? Tháng trước đã tự
tiện nghỉ mười ngày, hại tớ bận tối mắt đến nỗi chỉ hận thân này không
thể xẻ làm hai, bây giờ thể lực vẫn còn chưa hồi phục, tớ còn chưa nói, cậu… cậu còn dám nói muốn nghỉ sao?” Anh ta run run chỉ
vào Quan Sơn Nguyệt, dáng vẻ “vô cùng đau đớn”.
Trong công ty, năng lực, cảm hứng của hai người mỗi người đều có sở trường riêng, Quan Sơn Nguyệt sâu sắc quyết
đoán là người vạch ra kế hoạch, còn Thương lập tinh tế, tỉ mỉ, cẩn trọng là người chấp hành. Bởi vì cẩn thận nên anh có vẻ bận rộn hơn Quan Sơn Nguyệt, rất ít có cơ hội nhàn rỗi, có điều cũng do
tính cách nên anh rất vui vẻ chấp nhận, biết rõ công việc của Quan Sơn Nguyệt cũng không ít, nhưng nhìn thấy bộ dạng nhàn nhã
của cậu ta, trong lòng anh không thể cân bằng được.
Quan Sơn Nguyệt đập tay vào nhau, lạnh
lùng nói: “Nếu cậu đã không muốn, thì thôi vậy, tớ cũng không miễn
cưỡng.” Anh cầm bản kế hoạch lên bắt đầu xem.
“A…” Sao lại nói tốt đến vậy? Tình huống
chuyển biến một cách đột ngột khiến cho trí não Thương Lập nhất thời
không theo kịp, ngập ngừng một chút, anh hoài nghi hỏi: “Cậu thật sự muốn nghỉ phép sao?”
“Đương nhiên là thật rồi, tớ lừa cậu làm gì? Tớ vốn nhân dịp này đưa Phật Nhi đến Hồng Kông tham gia triển lãm văn vật cổ Hoà Niên, thuận tiện bồi dưỡng tình cảm luôn. Nhưng… cậu đã bận tối mắt vậy, tớ đành từ bỏ vậy. Chỉ là như thế thì sẽ thất tín với Phật Nhi, hy vọng là cô ấy sẽ không tức giận.
Haizzz, cậu không biết, Phật Nhi rất mong chờ cuộc triển lãm lần này.” Thần sắc anh có chút ảm đạm, giọng trở nên yếu ớt, “Chỉ
sợ Phật nhi kiên quyết muốn đi một mình, cô ấy xinh đẹp như vậy, nhỡ
đâu…”
Nhỡ đâu bị cưới mất… Anh nghĩ đến việc mẹ mình biết anh không chịu hy sinh, làm cho hy vọng của bà tan thành mây
khói… Vẻ mặt Thương Lập lập tức nhăn nhó khổ sở, vôi gật đầu đồng ý.
“Được rồi, được rồi, cái gì tớ cũng đồng
ý, mong cậu thương xót cho cái thân tớ, biết rõ tớ rất nhát gan, tim
cũng yếu, cậu đừng có hù doạ tớ nữa.” Vừa nói xong, anh nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Quan Sơn Nguyệt, giống như một con mèo tinh quái đã trộm được miếng thịt, lập tức trong lòng anh dậy lên một tiếng
chuông cảnh báo mãnh liệt.
Khả nghi quá! Lấy điều kiện của tên nhóc
này, thì chỉ cần đứng thôi chả phải làm gì, liền có một đống các em chân dài con nhà danh giá tự động đến xếp hàng rồi, quen cô gái nào mà cần phải lấy lòng như vậy? Không lẽ là tên này muốn làm
biếng!
Tuy Thương Lập nghi ngờ như vậy, nhưng bị áp bức mãi thành quen lại thêm bản tính cẩn thận, anh thận trọng hỏi:
“Phật Nhi là cô bạn gái bảo bối của cậu cũng lại chị dâu tương lai của tớ có phải không?”
Sự đầu hàng của Thương Lập nằm trong dự
liệu của Quan Sơn Nguyệt, bởi anh đã nhanh chóng nắm được điểm yếu của
đối hương thì cũng nên lợi dụng thôi. Đó là điều cốt yếu trong nghệ thuật đàm phán, mà anh Quan Sơn Nguyệt vốn là một cao thủ
đàm phán.
“Đúng, cô ấy tên là Tôn Phật Nhi, cái tên rất dễ thương phải không?” Nghĩ tới Phật Nhi, vẻ mặt đắc ý của Quan Sơn Nguyệt bõng trở nên dịu dàng đi rất nhiều, đáy mắt tràn ngập tình yêu, sự say đắm, thế nên càng không thể gạt được Thương Lập, người bạn thân thiết đã cùng anh lớn, huống hồ căn bản anh cũng
không có ý nghĩ lừa gạt.
Xem ra tên nhóc này không đùa giỡn! Thoáng cái Thương Lập đã hiểu rõ.
“Tớ đã sớm quyết định là cô ấy rồi,
nhưng…” Lần này vẻ u ám trên khuôn mặt anh tuần của anh là thật, không
hề có chút lừa gạt nào, anh thở dài, cười một cách khổ sở.
“Cậu gạt tớ phải không?” Thương Lập kinh
hãi nhìn anh, “cái cô Phật Nhi này dám cho cậu ăn gậy sắt sao?” Nếu là
thật thì Thương Lập anh đã có thần tượng rồi!
“Cô ấy cũng không cố ý cự tuyệt.” Quan
Sơn Nguyệt thở dài, nghĩ đên chuyện cô cong mội mắng anh là đồ ngang
ngược không biết lí lẽ, anh có chút nhụt chí, “Tớ đối với cô ấy là thật lòng, nhưng cố ấy lại không đáp lại.”
“Ôi chao, bi thảm vậy.” Thương Lập
nhướng mày liếc nhìn dáng vẻ sa sút tinh thần của anh, hận là không thể
gặp thần tượng của mình ngay bây giờ.
Đôi lông mày anh khẽ nhếch lên với vẻ uy
hiếp không che giấu, Quan Sơn Sơn Nguyệt liếc xéo Thương lập. “Cậu…
dường như có vẻ rất vui đấy nhỉ.”
“Đâu có đâu?” Linh cảm mãnh liệt Thương
Lập vội kêu oan, cho dù có đánh chết anh cũng không thừa nhận, ông anh
họ này cái gì cũng có, duy chỉ có lương tâm là không có thôi. “Lúc nào hẹn cô ấy ra ngoài ăn cơm đi, mọi người cùng làm quen.”
“Không vội, dù sao sớm muộn gì cậu cũng
gặp mà.” Nhìn cậu ta “tự nguyện” nhận việc thay, lần này đã xong rồi!
Quan Sơn Nguyệt tựa vào lưng ghế, nháy mắt toàn thân đã khôi phục lại dáng vẻ chói lọi rực rỡ.
Thương Lập thở ra, nhớ ra đã lâu hai
người chưa uống rượu với nhau, bèn nói chắc như đinh đóng cột: “Tối nay
đi, quyết định như thế nhé! Tớ còn có việc, đi trước đây.” Ngay cả cơ hội từ chối anh cũng không cho Sơn Nguyệt, anh quay đầu
bước đi, đến cửa, đột nhiên dừn