n mãi không thôi.
Sự ngọt ngào tuyệt sắc của Tôn Phật Nhi
chỉ có anh mới thưởng thức được, sau này đương nhiên chỉ có mình anh
thưởng thức. Đối với quyết định này Quan Sơn Nguyệt vô cùng kiên quyết, hơn nữa anh đã quán triệt, với đồ trong tay mình,
ham muốn chiếm hữu trong anh vô cùng mãnh liệt, một chút cũng không để
người khác chạm vào.
Chỉ là chăm chú nhìn cơ thể như băng như ngọc của cô đỏ hồng lên sau cuộc hoan ái, khí nóng ở phía dưới của anh
lại dâng lên cuồn cuộn, rõ ràng anh không phải là người coi trọng tình dục, vì sao…
Hàng lông mày của cô nhíu lại, cô cảm
nhận được trong những động tác dịu dàng của anh mang theo chút căng
thẳng gấp gáp và nóng bỏng, Tôn Phật Nhi đã hiểu ý nghĩa của câu “phòng bệnh hơn chữa bệnh”, lập tức gạt cánh tay Lộc Sơn[1'>
của anh ra, cố gắng vận sức để thân thể mệt mỏi của mình ngồi dậy, nhanh chóng cuộn mình vào chiếc chăn mỏng.
“Phật Nhi!” Anh phản đối, ánh mắt ủ rũ giống như đứa trẻ không được ăn kẹo.
“Không thể được!” Cô cự tuyệt một cách
thẳng thừng, quả thực không biết nên hình dung anh như thế nào mới được
đây, nhưng nhìn ánh mắt thất vọng, dáng vẻ chán nản của anh, cô lại không nhẫn tâm, lại mềm lòng.
“Thanh niên thì nên tiết chế một chút vì tương lại của mình, có được không?”
“Anh còn muốn nữa!” Thái độ và ngữ khí
của anh giống như đứa trẻ đang vòi kẹo, ánh mắt tham lam không rời cũng
như ngữ khí của anh lại càng giống một đứa trẻ vòi vĩnh để được ăn kẹo, cô hiểu trong câu nói ấy cô chính là viên kẹo.
Cánh tay mạnh mẽ cứng như sắt thép của anh kéo cô trở lại ngực mình. Anh biết mình hơi thái quá, nhưng đều là tại cô, là cô quá quyến rũ, hại anh có thế nào cũng không thấy đủ!
“Anh anh thật sự là tên cuồng dâm, quỷ
háo sắc, ma vương háo sắc, em đã… a… Rốt cuộc anh có hiểu thế nào là
thương hoa tiếc ngọc không vậy?”
Anh mở miệng ra ngậm lấy đầu ngực màu phấn hồng của cô nghiến ngấu.
“Không hiểu, bây giờ anh cũng không muốn hiểu.” Anh không chút do dự đáp lại cô, lại còn làm ra vẻ rất hợp tình hợp lý nữa.
Tôn Phật Nhi vừa thẹn vừa tức, không
biết nên làm thế nào với anh, có điều con người ta một khi đã tức giận
thì sức lực mạnh mẽ cũng xuất hiện, đôi tay bé nhỏ của cô không ngừng đấm mạnh lên bả vai anh. “Đánh chết anh, cái tên háo
sắc tự cao tự đại này!”
“A… dễ chịu quá, đấm mạnh chút nữa, mạnh chút nữa.” Quan Sơn Nguyệt không những không tức giận, ngược lại còn
cảm thấy dường như không đủ, không ngừng thay đổi tư thế, cuối cùng nằm xuống giường
“Anh…” Tôn Phật Nhi buồn bực đấm anh một cái thật mạnh, đối với kẻ mặt dày thì đúng là không thể làm gì được
“Em muốn đi tắm.” Cả người bủn rủn nhớp
nháp, khiến cô quyết đinh mình phải cứng rắn mới được, không nhìn vào
ánh mắt tỏ vẻ đáng thương của anh nữa, cô quấn chặt chăn vào người, dứt khoát xuống giường chạy vào phòng tắm mà không dám ngoái đầu lại.
Nhìn vào gương ở bệ rửa tay, Tôn Phật
Nhi vốn cho rằng sẽ nhìn thấy một cô gái ủ rũ, không ngờ rằng cô gái
trong gương lại có gương mặt thẹn thùng hồng hào tuyệt sắc, giống như cô dâu mới cưới vô cùng hạnh phúc, khuôn mặt tỏa sáng,
thần thái như bay lên. Đôi mắt như nước sáng ngời tỏa ánh hào quang. Đôi môi như cánh hoa sưng đỏ dường như mang vẻ kích thích vô hạn.
“Sao lại như thế này?” Cô vỗ vỗ hai má
cơ hồ như không thể tin được, cô đã nhìn khuôn mặt mình từ nhỏ đến lớn,
không biết mấy ngàn mấy vạn lần rồi, nhưng lần này kại trở nên như vậy… quyến rũ, đúng chính là hai chữ “quyến rũ”.
Đầu ngón tay thon dài trắng muốt lướt từ trên trán, dừng lại giữa hai hàng lông mày đa tình, lướt qua chiếc mũi
thẳng tắp, đặt trên đôi môi hơi sưng: Chúng rõ ràng bị bao phủ hoàn toàn bởi những dấu hôn, phát ra ánh sáng hào
quang đỏ thắm như những viên ruby quyến rũ lòng người.
Suy nghĩ của Tôn Phật Nhi nhất thời hỗn
loạn, khẽ thả tay, chiếc chăm mềm mại tuột khỏi thân hình cân đối. Cô
cúi đầu xuống, làn da cô vốn trắng như tuyết mềm mịn không tì vết nay dù là cổ, ngưc, bụng, đùi… cô xoay người nhìn ra sau, a, cả lưng và mông cũng không tha, toàn bộ đều bị bao phủ bởi dấu hôn…
Cô không nhịn được khẽ rên lên, rõ ràng là anh cố ý mà.
Có rất nhiều loài động vật vì muốn tuyên bố đây là lãnh địa của mình, mà đã đánh dấu trên lãnh địa bằng kí hiệu
của riêng mình, nhưng… anh đã tiến hóa thành người rồi mà! Cô bất lực che mặt, muốn khóc mà không được.
Một làn hơi thở nam tính mạnh mẽ từ sau lưng phả tới, đôi tay to lớn thoáng chốc đã ôm lấy cái eo mềm mại của
cô, ngực, bụng của Quan Sơn Nguyệt áp sát vào lưng cô, mang theo nụ cười gian xảo xuất hiện trong gương.
Một vòng tay đột ngột ôm eo mềm mại của cô, ngực, bụng Quan Sơn Nguyệt dán sát vào lưng trắng muốt của cô, “Phật Nhi?”
Một giọng nói quyến rũ vang lên bên tai
“Em có khóa cửa rồi.” Cô nhớ vì sợ anh xông vào nên khi vào phòng tắm đã khóa cửa lại.
Anh giơ chiếc chìa khóa trong tay lên, lại muốn một lần nữa, cầu xin hỏi: “Phật Nhi?”
Tôn Phật Nhi trừng mắt nhìn khuôn mặt
trong gương, cắn môi, lập tức thở dài: “Anh chưa thỏa mãn.” Ngữ khí
khẳng định không có chút nghi vấn nào, đối với sự
