hể chống đỡ được.
“mẹ Dung, mẹ Dung – -” Bác Lưu đang đỡ bà lo lắng kêu lên.
Dung Ân nghiêng đầu đi, chỉ thấy mẹ đã hôn mê, cô gấp gáp đến nổi muốn ngã xuống đất, chỉ có thể mặc cho Nam Dạ Tước đỡ cô dựa vào một
bên.
Mẹ Dung nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, mu bàn tay còn cắm
ống truyền dịch, Dung Ân đem tóc của bà hất về phía sau, lúc Nam Dạ Tước tiến vào, cô vội vã quay đầu lại, cẩn thận nhét tay mẹ vào trong chăn,
“Dạ, thế nào rồi?”
Nam Dạ Tước cúi người xuống, tay trái đặt trên vai cô, thanh âm
tận lực đè thấp, “Không có việc gì, chỉ là mất máu quá nhiều, đừng sợ,
anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”
“Ân Ân, đừng lo lắng, bác gái chỉ là bị chút kích động, để bác ngủ chút đi.”
Dung Ân hốc mắt chua xót, lúc này, cô đã không còn biết làm cách
gì, thủ tục nằm viện của mẹ đều là do Nam Dạ Tước một tay làm hết, hai
tay cô ôm lấy thắt lưng người đàn ông, đem khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như
băng dán chặt ở trước bụng anh, “Nếu anh không ở đây, em cũng không biết nên làm gì bây giờ, em vừa lo lại vừa sợ…” Dung Ân siết chặt hai tay,
Nam Dạ Tước giữ lấy hai vai cô, phát hiện hai bả vai cô đều đang run
rẩy.
“Anh ở đây, không việc gì đâu…”
Sau khi Nam Dạ Tước biết ngọn nguồn mọi chuyện, tự nhiên hiểu là
Lâm Thanh Nguyệt đứng sau điều khiển, nếu đối phương đã dùng đến thủ
đoạn mua bán, anh sẽ dùng nhiều tiền hơn, ngăn chặn miệng lưỡi của người phụ nữ kia.
Cả ngày, Dung Ân cứ như mất hồn mất vía, Nam Dạ Tước không qua
bên công ty, túc trực bên cạnh cô, cho đến khi nhận được điện thoại Sở
Mộ, lúc này mới phân phó Dung Ân vài câu, nói anh lập tức trở về, liền
lo lắng ra khỏi phòng bệnh.
Lúc chạng vạng, mẹ Dung tỉnh lại, Dung Ân lòng thấp thỏm lúc này
mới định lại, cô cho mẹ nằm nghỉ ngơi thật tốt, sau khi hết lần này đến
lần khác dặn dò, lúc này mới chạy chậm ra ngoài, muốn mua về cho bà một
ít thức ăn.
Lúc Dung Ân trở lại phòng bệnh, xuyên qua nửa phần trên bằng cửa
kiếng có thể nhìn thấy bóng lưng người đàn ông ngồi ở trước giường bệnh, cô không chút nghĩ ngợi đẩy cửa đi vào, mẹ Dung vội vã lau lấy khóe
mắt, người đàn ông nghe thấy động tĩnh, nghiêng đầu lại, “Ân Ân…”
Dung Ân đem thức ăn đặt trên đầu giường, sắc mặt lạnh băng, “Ông tới đây làm gì? Đi ra ngoài!”
“Ba biết rõ, chuyện này là Thanh Nguyệt làm không đúng, Ân Ân,
ông bà nội đã biết, bọn họ đặc biệt để ba đi đến, đón con về nhà.” Dung
Tử Nham giọng điệu hân hoan, hoàn toàn không bận tâm đến ánh mắt bi
thương của Dung Ân, nói cho cùng, Dung gia bọn họ chính là không muốn
con của mình lưu lạc bên ngoài, về phần mẹ, người đàn ông này trước giờ
không biểu lộ thái độ gì.
“Tôi không có ông nội, bà nội, càng không có ba.” Dung Ân bắt gặp đầu giường có giỏ trái cây cùng hoa tươi, tầm mắt cô hơi giận dữ, sau
khi xách hết tất cả đồ đạt trong tay liền ném ra ngoài, “Ông không cần
quay lại, chỉ cần mấy người đừng làm loạn, tôi và mẹ mãi mãi cũng sẽ
không nói chuyện này ra. Đối với chúng tôi mà nói, đây là sỉ nhục lớn
nhất, cho nên, người khác sẽ không biết Dung gia mấy người bên ngoài còn có đứa con này như tôi…”
Mẹ Dung dựa vào đầu giường, cũng không nói gì, ánh mắt bà u ám, đối với người người đàn ông này, dường như cũng đã hết hy vọng.
Dung Tử Nham bị ngăn cản ở ngoài phòng bệnh, cũng không dám làm
quá ầm ĩ, Dung Ân thả rèm xuống, dứt khoát ngăn cách tầm mắt của ông.
Không bao lâu sau, người đàn ông liền đi, mẹ Dung mới tỉnh lại,
cơ thể rất yếu, lúc Dung Ân đang đút cơm cho bà, cửa phòng bệnh lại lần
nữa được mở ra. Cô nghĩ rằng bác sĩ đến kiểm tra phòng, lúc quay đầu lại mới phát hiện, thì ra là cảnh sát.
Trong lòng Dung Ân không giật thót lên một chút, cô đặt chén trong tay xuống, đứng lên.
“Xin hỏi, cô là Dung Ân phải không?”
Cô gật đầu nhẹ, quay người đắp lại chăn cẩn thận cho mẹ Dung,
“Mẹ, mẹ nghỉ ngơi trước đi.” Dung Ân vừa bước ra một bước, bàn tay đã bị người phía sau giữ chặt, “Ân Ân…”
“Mẹ, không việc gì, con đi ra ngoài một chút sẽ trở lại.”
Mẹ Dung sao có thể yên tâm được, đã mơ hồ cảm thấy bất an, “Ân Ân…”
Dung Ân đi theo cảnh sát đi ra đến hành lang, cô cố ý đóng cửa lại, “Xin hỏi, các anh tìm tôi có việc gì sao?”
“Chúng tôi muốn mời cô đến cục cảnh sát một chuyến.” người đàn
ông trẻ tuổi nói chuyện rất cứng rắn, căn bản là không chừa đường để bàn bạc thương lượng.
Xảy ra án mạng?
“Bà ta như thế nào rồi?”
“Bà ta chết rồi.”
Dung Ân chợt cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, có cảm giác như trời
đất xoay chuyển muốn ngã quỵ, “Không thể nào, bà ta mất máu quá nhiều,
đã cứu chữa rồi…”
“Đi, đến sở cảnh sát rồi từ từ nói chuyện.” Hai gã cảnh sát tốc
độ rất nhanh, dường như là đem Dung Ân áp giải lên xe, cô chột dạ bất
an, đến cục cảnh sát mới phản ứng lại được, lúc muốn gọi điện thoại, đã
không còn kịp rồi.
“Nói đi, lúc đó tại sao đẩy người xuống dưới?”
Dung Ân cẩn thận nhớ lại chi tiết lúc đó, ngọn đèn trong phòng
thẩm vấn đều tập trung ở đỉnh đầu cô, có chút chói mắt, cô nheo mắt lại, “Lúc ấy chúng tôi đang tranh chấp, bà ta giữ chặt cánh tay của tôi, sau đó tôi giựt ra …”
Người thẩm vấn mỗi chi tiết