Duck hunt
Ám Dục

Ám Dục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212773

Bình chọn: 9.5.00/10/1277 lượt.

h, đây là giao dịch giữa anh và Bùi Lang, anh ta thay anh cứu em ra ngoài, từ nay về sau, chúng ta nước sông không phạm nước

giếng.”

Tim Dung Ân đập mạnh và loạn nhịp, ôm chặt hai vai không nói gì.

“Không nghĩ tới anh ta còn có chút bản lĩnh, bây giờ anh ta đã

đến một độ cao nhất định, tất nhiên sẽ không hi vọng có phiền toái, nếu

không… thủ đoạn trả thù của chúng ta anh ta không chịu nổi đâu…”

“Dạ,” Dung Ân dựa người qua, cắt đứt lời của anh, “Như vậy, lúc

trước anh bị trúng thương, những đau khổ kia không phải chịu đựng vô ích rồi sao?”

Nam Dạ Tước, người đàn ông vẫn như cũ hô mưa gọi gió trong bóng

đêm này, từ trước đến nay anh luôn tôn sùng chính là, người khác cho anh một súng, người đó phải đền một mạng.

Hai tay anh nắm chặt tay lái, Dung Ân nghiêng đầu nhìn chằm chằm

má phải hoàn mỹ của anh, người đàn ông thay đổi tốc độ xe nhanh chóng,

đôi ngươi mị hoặc nhẹ nhàng câu dẫn ra, “Ân Ân, em có nhớ em đã từng nói gì không? Em nói, anh yêu em, cho nên những quá khứ đó, đều là anh phải chấp nhận. Phát súng kia, tự nhiên cũng là đúng.”

“Nam Dạ Tước, anh là đố ngốc!” sau khi Dung Ân nói ra những lời

này, liền nhắm mắt, người đàn ông chỉ cảm thấy trên vai từng đợt nóng

hổi, nước mắt đã thấm ướt áo khoác của anh, trực tiếp rót vào trong cơ

thể anh.

“Ân Ân, chờ khi em đã yêu anh, cũng sẽ như vậy.”

Dung Ân nghe vậy, khóc càng dữ dội hơn, Nam Dạ Tước, anh không

chỉ ngốc, anh còn ngu nữa, cô cắn môi, đem tiếng ngẹn ngào nuốt trở vào

trong bụng, anh dựa vào cái gì cho rằng, cô không yêu anh?

Lúc trước, cô nắm lấy nhược điểm là Nam Dạ Tước yêu cô, không chỉ một lần hung hăng thống kích anh, làm cho anh đau đến tê tâm liệt phế,

bây giờ những gì anh chịu đựng, Dung Ân dường như cũng có thể cảm nhận

được, cô kiên trì trước mặt Sở Mộ là đúng, mặc kệ có nhiều đau đớn thế

nào, chỉ cần có thể ở bên nhau là tốt rồi.

Nam Dạ Tước lái xe trở về Ngự Cảnh uyển, bọn họ cần phải sửa soạn lại mình, bằng không với bộ dạng này đến bệnh viện, mẹ Dung nhất định

sẽ lo lắng.

Sau khi tắm rửa, toàn thân lười biếng.

Dung Ân mệt mỏi không muốn động đậy, mặc áo choàng tắm rộng thùng thình nằm ở trên giường, lúc Nam Dạ Tước đi ra, cô đang cuộn mình thành một đống, đôi mắt mở to ngó ra ngoài cửa sổ.

“Mệt không?”

Cô gật gật đầu.

“Ở nhà nghỉ ngơi trước đi,” Nam Dạ Tước thuận thế nằm bên cạnh

cô, “Ân Ân, sau này, anh sẽ cho người canh giữ ở Ngự Cảnh uyển, trước

khi mẹ anh buông tha, anh sẽ không để cho bà gặp em.” Dung Ân biết rõ,

chuyện lần này đã gõ vào tiếng chuông cảnh báo của anh, Nam Dạ Tước sợ

Sở Mộ không cam lòng, nên chuẩn bị những biện pháp bảo vệ trước.

Chỉ là anh không ngờ rằng, trên đời này, luôn luôn khó lòng mà phòng bị được.

Dung Ân nghỉ ngơi một lúc ở Ngự Cảnh uyển, cô không dám ngủ, chỉ là bớt mệt mỏi, liền đứng dậy thay quần áo, muốn đến bệnh viện.

Lúc xuống lầu, Nam Dạ Tước theo sau lưng cô, tay áo tay trái vén lên có nút bạch kim, Vương Linh cũng đã trở về trước dự định, đang bận rộn chuẩn

bị trong phòng bếp, trên bàn ăn còn chuẩn bị cả canh gà, “Dung tiểu thư, đây là cậu chủ dặn dò chuẩn bị.”

“Vương Linh, cô vất vả quá.”

Nam Dạ Tước đem bình giữ nhiệt đưa tới tay Dung Ân, “Thức ăn trong Bệnh

viện chỉ có vài món, mấy ngày nay, bác gái muốn ăn gì thì để Vương Linh

đem qua cho.”

“Đúng rồi, Dung tiểu thư, muốn làm gì cô cứ việc dặn dò.”

“Cảm ơn.” Dung Ân bưng bình giữ nhiệt, tính chất kim loại, ấm áp đang lan

tỏa ra ngoài làm cả trái tim Dung Ân đều ấm áp theo, Nam Dạ Tước đi ra

phòng khách trước, Dạ Dạ cũng được đưa qua đây, lúc này đang nằm sấp ở

góc tường phơi nắng mặt trời.

Lúc đến bệnh viện mẹ Dung trông

thấy Dung Ân thì rất kích động, Nam Dạ Tước có việc nên đi trước, rồi mẹ vội vàng hỏi han, sau khi đã xác định Dung Ân không sao, lúc này mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.

“Cũng không biết chúng ta đã tạo ra nghiệt gì, gần sang năm mới còn xảy ra nhiều chuyện như vậy.”

“Mẹ, ” Dung Ân múc canh gà vào chén, đưa tới bên môi bà, “Mẹ đừng nghĩ

nhiều, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, xem, bây giờ không phải tốt rồi sao?”

Mẹ Dung nhìn chén canh mím môi lại, “Mẹ không sao, sống ở chỗ này không quen, hay là xuất viện sớm đi.”

Dưới sự kiên trì của mẹ Dung, Dung Ân làm thủ tục xuất viện cho bà, lúc trở

về tiểu khu, trên đường gặp gỡ vài bác gái hàng xóm, mọi người đều dặn

dò Dung Ân chăm sóc tốt cho mẹ , đối với sự kiện ngày hôm đó không ai

hỏi nhiều.

Bởi vì chuyện này ầm ĩ quá lớn, những ngày tiếp theo, Lâm Thanh Nguyệt không mò tới cửa, trong nhà cũng tạm thời khôi phục

lại bình yên.

Dung Ân ở nhà vài ngày, ngẫu nhiên mẹ sẽ nói

chuyện về Dung Tử Nham, bà lờ mờ cũng có thể biết được, lúc trước, Dung

Tử Nham tuổi trẻ ngạo mạn, bất mãn gia đình trải đường cho ông nên một

thân một mình đi tới thành phố Bạch Sa, trong quá trình đó thì đem lòng

yêu mẹ Dung, sau đó, chung sống trong căn hộ chung cư nhỏ bé, cuộc sống

trôi qua thoải mái. Cho đến có một ngày, người đàn ông phải rời khỏi,

cũng hứa hẹn với bà đợi sau khi ổn định sẽ trở lại đón hai mẹ con họ,

kết quả, đã đợi là phải đợi