nhất cũng có thể bảo đảm được sự an toàn của
mình…”
Việc này một khi để Sở Mộ biết, Dung Ân sẽ gặp rắc tối lớn.
“Tôi có đi hay không là việc của tôi, không cần cô tốt bụng nhắc nhở,”
Dung Ân xoay người, đứng đối diện với cô ta, “Nếu cô đợi anh ta, thì
xuống dưới tầng đợi đi.”
“Cô dựa vào cái gì…”
“Dung
Ái,” Nam Dạ Tước vốn đang trên đường trở về, nhận được điện thoại của
Vương Linh, tất nhiên sẽ tăng tốc, “Sao em lại đến đây?”
“Tước, anh để em một mình trong căn nhà rộng lớn, đi đâu cũng không nói cho em biết, em sợ, không ngủ được…tất nhiên sẽ đến đây.” Dung Ái đi đến bên
cạnh Nam Dạ Tước, hai tay giữ lấy cánh tay anh, khẽ lay vài cái.
“Em cũng không phải là trẻ con.”
“Chính là anh đã đáp ứng với bác gái sẽ chăm sóc em thật tốt, đúng rồi, đây là ai? Anh còn chưa giới thiệu cho em đó.” Dung Ái hất cằm lên,
khuôn mặt trang điểm tinh tế hướng tới Dung Ân.
Cô bỏ chăn ở
trong tay xuống, ý tứ trong lời nói của Dung Ái thật rõ ràng, có thể
trắng trợn xông vào Ngự Cảnh Uyển, tất nhiên là có quan hệ không tồi với Nam Dạ Tước. Hai tay cô vuốt lên vỏ chăn mới, động tác không nhanh
không chậm, đáy mắt như một cái hồ trong suốt. Tuy rằng người bên cạnh
không thể nhìn ra được lúc này rốt cuộc cô đang nghĩ gì, nhưng Dung Ân
không ngừng lặp đi lặp lại động tác kia, đã bộc lộ nội tâm khẩn trương
của cô.
Nam Dạ Tước liếc mắt, ánh mắt lạnh nhạt, anh thuận miệng nói, “Chẳng lẽ em nhìn không ra à?”
Từ câu trả lời nước đôi của Nam Dạ Tước, Dung Ái nhận ra được một tia
dị thường, cánh mũi cô hừ nhẹ, tuy rằng đã đoán được có ý tứ gì, nhưng
khóe miệng lại như trước giương lên, “Tước, anh bao nuôi rất nhiều phụ
nữ, cô ta cũng là một trong số đó sao?”
Tay Dung Ân đặt trên vỏ chăn cứng đờ, nắm chặt lại.
Nam Dạ Tước không nói gì, trong mắt cô, anh không nói, chính là thừa nhận.
Người đàn ông đưa Dung Ái xuống dưới lầu , Vương Linh đi vào trong
phòng ngủ, “Dung tiểu thư, việc này chị sai em là được rồi, việc gì phải tự mình làm.”
Khóe miệng cứng đờ của Dung Ân chậm rãi mỉm cười, “ Không có gì, những thứ này tự chị làm cũng được.”
Xuống lầu dưới, hai tay Dung Ái vẫn kéo Nam Dạ Tước, đôi mắt dài hẹp của anh
liếc sang, “Đừng tưởng là anh không biết em đang tính toán cái gì, đùa
giỡn với anh, em vẫn còn non lắm, mau về đi.”
Dung Ái vểnh môi, “Tước, anh nói gì vậy?”
Nam Dạ Tước rút tay về, “Sau này em cũng đừng đến đây, Dung Ái, anh với em quen biết nhau không phải một hai ngày, nên biết tính tình của anh,
anh có thể chiều em những thứ khác, nhưng Ngự Cảnh Uyển này thì không
được, đây là nơi duy nhất anh sống một cuộc sống bình thường, hiểu
không?”
Trong mắt Dung Ái không cam tâm tràn ra, hai tay nắm
sau lưng, sắc mặt có chút khó coi, “Chẳng qua em ở chỗ kia quá nhàm
chán, nếu như vậy, em sẽ quay về, nhưng mà anh phải đồng ý với em, hôm
khác tặng em quà coi như bồi thường.”
“Được.” Nam Dạ Tước thoải mái đáp ứng, đối với tiền từ trước đến nay anh chưa bao giờ keo kiệt.
Không lâu sau khi Dung Ái rời đi, Vương Linh liền đi xuống, Nam Dạ Tước ngồi ở sô pha, cũng không đi lên tầng hai, mãi đến khi ăn bữa tối, Dung Ân mới xuống.
Trong phòng khách yên tĩnh không tiếng động, Vương Linh cũng đã quen, đây chính là cách hai người mỗi ngày ở cùng nhau.
Cơm nước xong lên lầu, tắm rửa, lúc Nam Dạ Tước tắt đèn, Dung Ân đã đưa lưng về phía anh mà ngủ. Không biết là ngủ thật hay giả vờ, anh có thể
nghe thấy tiếng hô hấp của Dung Ân, giống như đang đè nén cái gì.
Trong phòng vẫn yên tĩnh như trước, tối như mực, Dung Ân mở to mắt, cô
nằm nghiêng không phát ra tiếng động gì, mấy hôm nay, Nam Dạ Tước dường
như không chủ động nói chuyện với cô, cô cũng không có mở miệng.
Thật ra, trong lòng Dung Ân trước sau vẫn đè nặng một tảng đá lớn, sau
khi biết được sự thật về cái chết của Diêm Việt, càng khiến cô cảm thấy
buồn bực đến không thở nồi.
Cô trở mình, có thể cảm thấy cả
giường đều rung, cô nằm ngửa, động tác cẩn thận từng li từng tí, cánh
tay chạm vào lưng Nam Dạ Tước, hô hấp của anh trầm ổn, hẳn là đang ngủ
say.
“Nam Dạ Tước…” giọng nói của cô nghẹn ngào, phải lấy đủ
dũng khí mới dám gọi lên tên của người đàn ông, nhưng đối phương không
một chút phản ứng.
Dung Ân trằn trọc khó ngủ, cuối cùng, đối diện với bóng lưng của Nam Dạ Tước, mở miệng nói “Xin lỗi…”
Một tiếng xin lỗi, đi thẳng vào lồng ngực người đàn ông, nhưng anh vẫn
như lúc trước, không nhúc nhích. Dung Ân biết là anh đang ngủ, quả thật, cô cũng chỉ dám nói ra những lời như vậy sau khi anh ngủ say, một câu
xin lỗi thì làm được gì chứ? Nó không thể đổi lại được vết đạn kia..
Dung Ân trở mình, hai người lại đưa lưng về phía nhau mà ngủ.
Người đàn ông mở mắt, tuy rằng xung quanh tối đen như mực, nhưng đôi mắt trong bóng đêm càng phát sáng.
Khuôn mặt tuấn tú của anh gối lên cánh tay, đối với Dung Ân, anh không hề hận sâu sắc như trong tưởng tượng của người khác, ban đầu là anh tự yêu cô, hôm nay dù thời gian qua đi cảnh vật thay đổi, thứ còn lưu lại trong
lòng Nam Dạ Tước, nhiều hơn nữa, cũng chỉ là oán trách.
Nó thật chiếm cứ thật sâu