Pair of Vintage Old School Fru
Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325574

Bình chọn: 7.5.00/10/557 lượt.

thật sự không biết Bạch ngọc truỵ là nhờ Ninh Hằng

nhảy xuống hồ nhặt về, nói không cảm động là giả, nhưng Hoàng đế cố chấp vẫn

còn đó. Nhạn Nhi chỉ biết một, mà không biết hai. Nếu ta thật sự đi gặp Ninh

Hằng, Hoàng đế không biết sẽ làm ra những chuyện gì. Huống hồ theo sự trung

thành của Ninh Hằng, chắc chắn hắn sẽ cự tuyệt không gặp ngay từ ngoài cửa.

Nhưng nhìn Nhạn Nhi hai mắt đỏ hồng, ta không đành

lòng, nhẹ gật đầu.

Rời

khỏi phủ Công chúa, ta lên xe ngựa, thái giám đánh xe hỏi ta về cung hay không,

Bạch ngọc truỵ trên vành tai hơi lành lạnh, ta thở dài, nói: "Hồi cung

đi." Mười hai ngày, nói dài cũng không dài mà nói ngắn thì

cũng chẳng ngắn, Hoàng đế ngày nào cũng đúng giờ đến Phúc cung thỉnh an ta, lời

nói càng lúc càng thể hiện rõ ràng tình ý, ta đành phải giả ngốc nghe không

hiểu. Mười hai ngày này, ta thỉnh thoảng cũng nhớ tới Ninh Hằng, cũng từng có ý

định đi dạo gần Nghị sự điện, nhưng cuối cùng vẫn không làm. Chuyện tình cảm

này, cũng như lời lúc trước đã từ bỏ thì từ bỏ triệt để đi.

Lần sau ta nhìn thấy Ninh Hằng là trong đêm giao thừa.

Cứ theo tập tục, đêm giao thừa phải khu na(rước

thần trừ tà),
mấy trăm người thậm chí

là ngàn nhân do Nhạc Lại (một chức vụ không có phẩm cấp thời

phong kiến)
dẫn đầu, tay cầm phất trần lông đuôi trâu, mọi người

trong cung chạy tới chạy lui, dùng cái đó để trừ tà trừ quỷ, nghênh đón năm

mới.

Hoàng đế cùng ta bước lên khán đài, lúc triều thần

hành lễ, ta nhìn về phía Ninh Hằng, Ninh Hằng cúi đầu, ta không thấy rõ vẻ mặt

của hắn. Hoàng đế nói miễn lễ, triều thần đứng dậy, ánh mắt Thẩm Khinh Ngôn

dừng trên người ta, hắn cười nhẹ.

Ta nghĩ ngày mai là ngày mưu phản, Thẩm Khinh Ngôn có

lẽ sẽ đầu lìa khỏi cổ, trên mặt rốt cuộc cười không nổi. Ta thu lại ánh mắt,

cùng Hoàng đế ngồi xuống chỗ cao nhất trên khán đài, bên dưới lễ trừ tà đã bắt

đầu, vô cùng náo nhiệt.

Tất cả đều giống mọi năm, Hoàng đế vẫn cười tủm tỉm,

chỉ có lòng ta tâm sự nặng nề.

Ta cầm chén rượu Thất bảo lưu ly trong tay, bên trong

có chút rượu nho, lúc khói lửa bay lên không trung, ta cầm chén rượu nho uống

một hơi cạn sạch. Tửu lượng ta rất kém, sau mấy chén rượu nho đã thấy hơi say,

Hoàng đế cầm lấy chén rượu Thất bảo lưu ly trong tay ta, dịu dàng nói:

"Quán Quán đừng uống nhiều, rượu nhiều hại thân."

Trước mặt đông đảo triều thần, Hoàng đế lại gọi tên

hồi nhỏ của ta, trong lòng ta run run.

Sau đó ta sợ Hoàng đế sẽ thể hiện tình ý của hắn ngay

trước mặt chúng thần, nên lập tức tìm đại một lý do nào đó, nhanh rời khỏi bản

tiệc. Như Ca đỡ ta bước lên xe kéo, không ngờ xe kéo vừa đi được một đoạn đã có

người cản lại.

Xe kéo dừng lại, Như Ca nhẹ giọng nói: "Thái hậu

nương nương, Ninh đại tướng quân cầu kiến."

Ta kéo rèm nhìn ra, đúng là Ninh Hằng. Ngay lúc này

Ninh Hằng tới gặp ta, đúng là chuyện lạ. Ta thấy hiếu kỳ Ninh Hằng vì chuyện gì

mà tới cầu kiến, lập tức phân phó cung nữ đứng ở chỗ này chờ rồi thản nhiên

bước xuống xe kéo.

Ninh Hằng hành lễ với ta, lễ của đại thần rất quy củ.

Trong đầu ta nghĩ thầm đoạn thời gian vui vẻ gặm cắn lẫn nhau kia thật sự đã

một đi không trở lại rồi, ta và Ninh Hằng đã đến mức này, thật sự ta chưa từng

nghĩ đến.

Trong lòng ta ngẩn ngơ, những trên mặt vẫn là nụ cười

nhạt nói: "Ninh khanh đứng lên đi."

Ninh Hằng đứng thẳng người, hắn không nhìn ta, chỉ cúi

đầu, nói: "Thái hậu, có thể tìm chỗ yên tĩnh không?"

Ta đáp "Được", rồi nhìn quanh khắp bốn phía,

vừa hay phía trước có một mai viên (khu đất rộng

trồng mai),
ta cùng Ninh Hằng bước tới. Đây là lần đầu tiên ta tới

mai viên vào ban đêm, mai viên trồng trăm ngàn cây mai, nếu ban ngày tới mai

viên, thì sẽ được thưởng thức cảnh đẹp. Hôm nay ban đêm tới mai viên, ánh trăng

từ trên cao chiếu xuống, trên cành cây hoa mai tranh nhau đua nở, nhẹ nhàng lay

động, so với ban ngày lại có một phong vị khác biệt.

Ta và Ninh Hằng dừng bước dưới cành mai có treo đèn

lồng, ta mở miệng nói: "Chỗ này yên tĩnh rồi, Ninh khanh có chuyện gì quan

trọng?"

Ta nhìn thẳng Ninh Hằng, mà Ninh Hằng vẫn không nhìn

ta, ánh mắt của hắn không biết đặt ở chỗ nào, chỉ nghe hắn nhỏ giọng nói:

"Vài ngày trước, vi thần theo ý chỉ của Bệ hạ âm thầm tra xét Thẩm gia,

không ngờ lại tra ra Thẩm tướng cấu kết với loạn đảng, có ý định mưu

phản."

Ninh Hằng dừng lại một lúc, ta nhìn thấy tay hắn đã nắm

chặt thành nắm đấm, lại nói: "Vi thần còn tra ra việc này có liên quan

đến... Thái hậu."

Ta sững sờ, lập tức hiểu ra. Xem ra Ninh Hằng tới tra

xét Thẩm gia, sau đó tra ra chuyện Thẩm Khinh Ngôn muốn làm phản, thuận tiện

tra ra ta là đồng mưu, nhưng mà không biết rằng ta và Hoàng đế đã có chung nhận

thức.

Ta chợt có ý muốn đùa hắn, run run hỏi: "Liên

quan gì đến ai gia?"

Cuối cùng Ninh Hằng cũng ngẩng đầu lên nhìn ta, hắn

nói: "Vi thần tra được Thái hậu cũng ở trong số đó."

Ta cười khổ sở, "Ninh khanh nói nhảm gì

thế."

Ninh Hằng bình tĩnh nói: "Thẩm tướng nhất định sẽ

không mưu phản thành công, nếu chuyện Thái hậu có liên quan bị Bệ hạ biết

được..."

Nghe