Snack's 1967
Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325004

Bình chọn: 7.5.00/10/500 lượt.

, kinh nguyệt tới nên tâm

tình cực kỳ không thoải mái, nhìn đâu cũng thấy không vừa mắt.

Tâm tình ta vẫn không tốt đến tận canh ba, nằm trên

giường trằn trọc, lúc mở mắt ra là nhớ tới Thẩm Khinh Ngôn nói muốn lấy ta làm

vợ, nhắm mắt lại thì trong đầu là lời Ninh Hằng nói thích ta. Cuối cùng ta bật

dậy, đi đến trước bàn trà, rót một chén Bích loa xuân, uống vài ngụm. Lúc này

đã là nửa đêm, vạn vật yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng gió thổi qua vù

vù.

Ngủ không được, trong đầu ta liền có ý tưởng ra ngoài

đi dạo. Ta đi đôi giày da hươu vào, khoác thêm áo khoác, bước nhẹ chân tránh

đánh thức Như Ca cùng Như Họa ngủ bên ngoài, lén lút đi ra.

Sao trên bầu trời ban sáng rực rỡ, sao dày đặc trên

bầu trời, ngắm nhìn làm phiền muộn trong lòng vơi đi không ít. Trong cung không

thiếu thị vệ tuần tra, ta tránh thị vệ, chọn một đường mòn ít người qua lại,

bước theo con đường uốn lượn. Cuối đường mòn là một mảnh rừng tối âm u, trong

rừng này có một con sông nhỏ, tên là Thanh Hà, từ bên ngoài cung chảy vào, nước

sông trong vắt nhìn thấy cả đáy, róc rách chảy xuống, thỉnh thoảng còn thấy cả

cá con vui đùa trong nước.

Ta kiễng chân, tay cầm lấy một đèn mẫu đơn, đi vào

rừng. Vừa mới đi được vài bước, chợt thấy có thanh âm chói tai từ trong rừng

vang lên. Ta nhíu mày, ngay sau đó lại thấy tiếng sao không làn không điệu vang

lên, thật là khó nghe làm người nghe hận không thể ném bình trà.

Lòng ta vốn đã không thấy thoải mái, nửa đêm ra ngoài

tản bộ cũng để cho thư thái, lại không ngờ đụng phải cung nữ nào nửa đêm đi

luyện sáo. Ta cầm đèn đi sâu vào trong rừng, tâm không đành với Thẩm Khinh

Ngôn, không thể thờ ơ với Ninh Hằng, toàn bộ tâm tư khó chịu của ta toàn bộ

đành đổ hết lên đầu cung nữ này vậy.

Ta bước nhanh hơn, tiếng sao lung tung lộn xộn ngày

càng gần. Rốt cục, đã nhìn thấy một bóng đen đứng cách đó không xa, ta nhìn

chăm chú, bờ vai rộng, dáng người thon dài, nếu không phải vì tiếng sáo kinh

khủng này, đây chắc chắn có thể coi là bức tranh tuyệt mỹ.

Chỉ có điều, bóng lưng này cũng thật quen thuộc.

Ta đang định tới gần hơn nhìn cho rõ, không cẩn thận

dẫm phải cành cây, phát ra tiếng vang không nhỏ, tiếng sáo ngừng lại, một thanh

âm lạnh lùng vang lên —— "Ai?"

Cũng chẳng biết có phải là ý trời hay không, hình như

mỗi lần ta rình coi Ninh Hằng, hắn đều phát hiện ra, lần trước là hắn tắm rửa,

lần này lại là hắn thổi sáo. Tuy tiếng sao này có đôi chút khó nghe.

Ta thở dài, nói: "Trí Viễn, ngươi nghĩ ai gia là

ai?"

Ta một tay nhắc váy, đi đến trước mặt Ninh Hằng.

Tay phải Ninh Hằng nhanh chóng rụt lại sau lưng, có

chút không tự nhiên nói: "Ra là Thái hậu."

Ta chẳng cần nhìn cũng biết hắn giấu cây sáo sau lưng,

ta biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi: "Ngươi giấu cái gì sau lưng vậy?"

Hắn ho khụ khụ hai tiếng, hai má đã bắt đầu hồng lên.

Ta cười nói: "Vừa rồi hình như ta nghe thấy có

người đang thổi sáo, không biết Trí Viễn có nghe thấy không?"

Hắn khụ tiếng nữa, "Đã là canh ba, Thái hậu sao

lại tới đây?"

Ta chớp chớp mắt, nói: "Ai gia nằm mơ thấy thần

tiên tấu nhạc, kết quả là đi theo âm thanh tới được chỗ này."

"Thái hậu đừng giễu cợt." Ninh Hằng thần sắc

quẫn bách, tay phải đưa ra, một cây sáo ngọc nằm yên trong tay hắn, "Trí

Viễn không rõ âm luật, mới chỉ bắt đầu học thổi sáo, quấy nhiễu giấc ngủ của

Thái hậu, Trí Viễn tội đáng chết vạn lần."

"Ồ? !" Ta nhíu mày, "Trí Viễn thật là

hăng hái."

Mặt hắn đã thành đỏ hồng, "Đã mấy ngày nay Thái

hậu hình như không vui vẻ, Trí Viễn biết Thái hậu yêu thích tiếng sáo, nên cố

gắng học để đổi lấy nụ cười của Thái hậu." Hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn

ta, thanh âm trầm thấp nói: "Trí Viễn nếu đã thích một người thì sẽ không

muốn nàng mặt ủ mày chau, chỉ mong nàng lúc nào cũng có thể cười vui, không lúc

nào sầu muộn."

Lời tâm tình này của đầu gỗ cũng cảm động chẳng kém

lời của Thẩm Khinh Ngôn, ta cười nói: "Những lời này ngươi học từ chỗ nào

vậy? Đã dụ dỗ được mấy cô nương rồi?"

Ninh Hằng sửng sốt, vội vàng giải thích: "Không

có, một người cũng không. Những lời này đều là thật tình." Dừng lại, hắn

nói: "Mấy câu sau là học từ thoại bản." (Thoại

bản: một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể

chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời, thường dùng làm cốt truyện cho

các nghệ nhân sau này)


"Hử? Thoại bản gì?"

Ninh Hằng khụ khụ, nói: " 《Phong

hoa bảo giám 》."

Ta không nể mặt chút nào cười sặc sụa, 《Phong

hoa bảo giám 》 thoại bản này ta đã từng coi qua, là chuyên để cho

những cô nương chưa lấy chồng xem, đại khái là nói tới một đôi vợ chồng son. Ta

cứ tưởng tượng Ninh Hằng một đại nam nhân đang cầm sách cho một tiểu cô nương,

thì nhịn không được bật cười.

Ninh Hằng lúc này nhìn ánh mắt của ta đã dịu dàng đi

không ít, ánh mắt trong suốt ôn hoà có thể so với ánh trăng trên cao.

Ta nhất thời chẳng biết phải nói gì, liếc mắt nhìn sáo

ngọc trong tay hắn, vươn tay cầm lên, ta thấp giọng nói: "Ngươi đầu gỗ này

chỉ thích hợp với đao thương kiếm, làm sao thích hợp thổi sáo chứ?"

Ni