lòng đột nhiên nói một
tiếng không xong rồi.
Rõ ràng ta muốn mượn lý do đẻ non quang minh chính đại
đuổi Ninh Hằng ra khỏi cung, nhưng hôm nay tự dưng lại sinh cảm giác không muốn
buông tay. Đúng là không ổn, thật sự không ổn rồi.
Ta lúc này cực kỳ đau đầu. Ta ngàn vạn lần không nên
sinh ra cảm xúc không nỡ buông tay với Ninh Hằng. Nếu Ninh Hằng với ta tiếp tục
ở gần nhau, chẳng biết sẽ còn biến thành loại tình cảm thế nào nữa.
Hôm sau tỉnh dậy, ta cứ tránh trong tẩm cung, thẳng
đến lúc Ninh Hằng vào triều, thì ta mới đến Thiên Các dùng bữa sáng. Lúc đang
ăn, Như Ca đứng phía sau bỗng dưng hô một tiếng: "Ninh đại tướng
quân."
Ta ngay lập tức bị sặc, nhanh nâng mắt lên, Ninh Hằng
một thân triều phục đứng cách đó không xa, ước chừng khoảng cách chỉ tầm một
trượng (1 trượng bằng 10 thước). Trong
lòng ta lại nhộn nhạo, còn chưa kịp nuốt miếng cháo vừa ăn, Như Họa nhẹ nhàng
vỗ lưng ta, sau khi hết sặc, có chút không tự nhiên hỏi: "Đang thời gian
lâm triều mà, sao Trí Viễn lại ở đây?"
Ninh Hằng giọng nói ấm áp: "Trí Viễn để quên
đồ."
Ta rủ mi mắt xuống, thản nhiên đáp lời. Ninh Hằng khom
người thi lễ, xoay người rời khỏi Thiên Các. Ta nhìn bóng lưng của hắn, đột
nhiên cảm thấy Ninh Hằng giống như sợi tơ nhện, trước khi kết thành mạng, ta
buộc phải một đao chém đứt.
Ninh Hằng, không phải là người ta có thể chạm đến
được.
Mặc dù biết rõ là thế, nhưng ta lại nhịn không được
trêu đùa hắn, cho đến lúc cả khuôn mặt đỏ bừng mới thôi.
Ta buông tiếng thở dài, trong đầu rối rắm ngay cả bữa
sáng cũng ăn không nổi nữa. Thấy ta than thở , bốn cung nữ bên cạnh không ngừng
đưa ra ý tưởng làm ta vui vẻ. Chỉ tiếc cứ nghĩ tới các nàng là người của Hoàng
đế, mà Ninh Hằng cũng là người của Hoàng đế, ta lại càng phiền muộn hơn.
Cuối cùng ta dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, sai cả bốn
người Như Ca Như Họa Như Thi Như Vũ ra ngoài, trong Thiên Các cũng chỉ còn lại
một mình Nhạn Nhi. Nhạn Nhi vẫn buông mi mắt xuống, chắc vì hôm qua không tìm
được huynh trưởng, nên hôm nay biểu tình có vẻ uể oải.
Ta lại thở dài, Nhạn Nhi lúc này ngẩng đầu lên cũng
buông tiếng thở dài.
Tuy ý nghĩa tiếng than thở này không đồng nhất, nhưng
đều làm cho người khác có cảm giác đang lưu lạc ở chân trời xa xăm.
Một chiếc lá rụng nhẹ nhàng bay vào từ cửa sổ hình bán
nguyệt, ta nhìn ngoài cửa sổ, lá rụng tung bay, sắc thu ở khắp nơi. Ta lúc này
mới phát hiện mùa thu đã đến rồi, thời gian này chỉ lo nghĩ tới oa nhi giả
trong bụng, ngay cả mùa hè trôi qua lúc nào cũng chẳng biết.
Lại một chiếc lá rụng nhẹ nhàng bay vào, tay ta vươn
ra đón lấy, nhìn một lúc, ta nói: "Nhạn Nhi, đi ra ngoài một chút
đi."
Ra khỏi Phúc Cung, mới chỉ đi một đoạn ngắn, ta đã cảm
thấy hơi lạnh, gió thu thổi tới, cuốn lại từng đợt cảm giác mát lạnh. Nhạn Nhi
cũng cẩn thận, hỏi ta: "Thái hậu, người có cảm thấy lạnh không?"
Lạnh có chút đỉnh cũng chẳng tính là gì, ta lắc đầu,
nói: "Vẫn tốt."
Ta đi dạo lung tung trong Hoàng cung, cho đến lúc gần
trưa, mới rẽ vào trong rừng đào. Hoa đào sớm đã rụng hết, khi mùa xuân chứng
kiến đâu đâu cũng là tàng cây hồng phấn giờ đã biến thành màu bùn đất, bây giờ
chỉ còn lại những quả đào nặng trịch treo trên cây.
Nhạn Nhi có vẻ rất thích thú với rừng đào, vẻ mặt uể
oải từ lúc tiến vào đã biến mất không thấy tăm hơi, đôi mắt hạnh long lanh, loé
sáng, hô to: "Oa, quả đào thật to."
Ta thấy nàng vui vẻ như thế, nên nói: "Nhạn Nhi,
ai gia tới đình nghỉ chân phía trước ngồi, ngươi ở đây cứ từ từ mà thưởng thức
đào. Nếu thích, cứ hái xuống mà ăn đi."
Nói xong, ta bước vào sâu trong rừng đào.
Chẳng qua bao lâu, ta đã thấy một đình nghỉ chân,
trong đình có một nam nhân mặc bạch sam đứng trong gió, tay áo bay bay, sau
lưng là một cây đào nặng trĩu quả, vừa nhìn qua, đã có cảm giác là người trong
hoạ bước ra đời thường.
Đến gần, hắn cười ôn hoà, nói: "Thái hậu."
Ta mỉm cười, cũng nói: "Thẩm Tướng."
Bên trong chiếc lá rụng bay vào từ cửa sổ sáng nay, có
một lá có ám hiệu của Thẩm Khinh Ngôn với ta. Ta lúc trước từng bàn bạc với
Thẩm Khinh Ngôn, nếu một ngày thật sự không thể nói chuyện quan trọng trong
cung, thì viết ký hiệu lên trên lá rụng, tước bao nhiêu đường là khắc bấy
nhiêu, lúc chiếc lá rụng bay vào tới giờ là nửa canh giờ, bây giờ mới là canh
ba giờ Thìn, ta cứ theo đó đi tới rừng đào, Thẩm Khinh Ngôn quả thực đã ở đây.
Ta bước vào đình, đứng sóng vai với Thẩm Khinh Ngôn,
nâng mắt nhìn khắp bốn phía, tới khi không nhìn thấy bóng người nào, mới nhẹ
giọng hỏi: "Có chuyện gì quan trọng?"
Thẩm Khinh Ngôn thấp giọng nói: "Thái hậu cũng
biết Giang gia Giang Nam?"
Ta trầm ngâm một lát, nói: "Giang gia tài phú có
thể so với vua sao?"
"Đúng vậy." Thẩm Khinh Ngôn gật đầu, lại
nói: "Chúng ta nếu có được sự ủng hộ của Giang gia, thì thành công sẽ
trong tầm tay. Bình Trữ thân vương đã bí mật phái người đến thuyết phục Giang
gia, nhưng mà..." Hắn dừng lại, liếc mắt nhìn ta.
Ta ngạc nhiên, hỏi: "Nhưng mà cái gì?"
Thẩm Khinh Ngôn rời mắt ra xa, nói: "Quốc công
trước lúc tạ thế đã nói