bằng không
Quán Quán cho rằng vì sao tới nay ta vẫn chưa lấy vợ?"
"Vậy lần trước trước mặt Bình Trữ hoàng thúc
không phải chàng nói..." Ta mím môi.
Thẩm Khinh Ngôn khẽ cười nói: "Quán Quán hoá ra
vẫn so đo mấy lời đấy sao." Hắn cúi đầu lặng yên nhìn ta, "Quán Quán
chắc cũng hiểu, nếu một ngày Bình Trữ thân vương mưu phản thành công trở thành
tân hoàng của Đại vinh, thố tử cẩu phanh (qua cầu rút
ván), ta nếu cùng với Quán Quán thân mật trước mặt Bình Trữ
thân vương, đến lúc đó Bình Trữ thân vương chắc chắn sẽ có nghi kỵ với chúng
ta."
Ta nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.
Thẩm Khinh Ngôn cười ôn hoà với ta, lúc này đột nhiên
thanh âm của Nhạn Nhi vang lên trong rừng đào —— "Thái hậu, người đâu
rồi?"
Ta vội vàng nói: "Nhạn Nhi đến đây, chàng mau đi
đi."
Thẩm Khinh Ngôn buông tay ta ra, nói: "Quán Quán,
nàng mọi việc cẩn thận." Dừng lại, hắn nhìn thật sâu vào mắt ta, lại nói:
"Ninh Hằng là người của bệ hạ, đối với Quán Quán nhất định là có ý tứ sâu
xa, Quán Quán nhớ phải cẩn thận với Ninh Hằng."
Ta làm Thái hậu đã mấy năm, những chuyện hoang đường
gặp qua không ít, mỗi lần đều là ký lai chi, tắc an chi (tuỳ
cơ ứng biến). Mà bây giờ Thẩm Khinh Ngôn nói thích ta, ta nghe xong,
thực sự thấy kinh hoàng. Mà sau khi cảm giác vui sướng trôi qua, tĩnh tâm cẩn
thận suy nghĩ lại, ta phát hiện có gì đó không ổn.
Thẩm Khinh Ngôn với ta là thanh mai trúc mã không phải
là giả, nhưng vì sao với Ninh Hằng lại có cảm xúc không muốn buông tay? Tình
cảm của ta đối với Thẩm Khinh Ngôn không phải là giả, những năm gần đây tình
cảm mơ mộng đều đặt trên người Thẩm Khinh Ngôn. Nếu có thể cùng Thẩm Khinh Ngôn
sống cả đời, thì ta thật mãn nguyện.
Thẩm Khinh Ngôn là một quân tử chính trực, ta có thể
nghi ngờ lời nói chính mình chứ hoàn toàn không nghi ngờ lời nói của hắn. Lúc
này, ta cũng chẳng muốn nghĩ nhiều nữa.
Về phần Ninh Hằng ——
Thẩm Khinh Ngôn nói đúng, Ninh Hằng là người của Hoàng
đế, ta không buông tay với hắn thì cũng phải buông, ta cũng nên sớm đi nói rõ
với Hoàng đế, để hắn đưa người trong mộng của mình về, cứ để ở chỗ ta, thật là
quá nguy hiểm.
Ninh Hằng cũng nói thích ta, nhưng ta với hắn chung
quy lập trường không giống nhau, ta không thể nhẫn tâm Thẩm Khinh Ngôn, nên chỉ
có thể nhẫn tâm với Ninh Hằng thôi.
Mấy ngày nay ta chuẩn bị mọi thứ, mà mấy ngày này đối
với Ninh Hằng tránh được thì tránh, không thể tránh thì làm như không thấy.
Nhạn Nhi nói nhỏ với ta: "Thái hậu, tướng quân đầu gỗ hôm qua có hỏi ta,
có phải hắn làm việc gì làm người tức giận hay không."
"Ngươi trả lời hắn thế nào?"
Nhạn Nhi gãi đầu, đáp: "Ta nói... Thái hậu mấy
ngày nay quỳ thuỷ tương đến (kinh nguyệt ấy), tâm
tình không tốt là chuyện bình thường."
Ta suýt nữa phun sạch nước trà trong miệng, ta hỏi:
"Hắn có đỏ mặt không?" Cứ theo tần suất đỏ mặt hằng ngày của Ninh
Hằng, nghe xong câu này, chắc chắn mặt đỏ đến nhỏ cả máu mất.
Nhạn Nhi lắc đầu, ánh mắt nàng lay động, nàng thần
thần bí bí ghé tới bên tai, nhỏ giọng nói: "Thái hậu, ta phát hiện một
việc rất thú vị."
"Hửm?"
"Tướng quân đầu gỗ hình như chỉ ở trước mặt Thái
hậu người thì mới đỏ mặt, lần trước ta thấy công chúa Thường Trữ trêu đùa tướng
quân đầu gỗ, hắn cũng chỉ nghiêm trang đáp lời công chúa thôi." Dừng lại
một chút, Nhạn Nhi gật đầu lia lịa, "Thái hậu, ta cảm thấy tướng quân đầu
gỗ khẳng định là thích người sâu sắc, bằng không vì sao hắn chỉ ở trước mặt
người mới đỏ mặt chứ?"
Nghe Nhạn Nhi nói như vậy, Ninh Hằng hình như chỉ ở
trước mặt ta mới đỏ mặt. Ninh Hằng đúng là một người thú vị, chỉ tiếc là lập
trường khác ta, ta lạnh nhạt nói: "Nhạn Nhi, về sau đừng nói mấy lời này
nữa."
Nhạn Nhi sửng sốt.
Ta nhắc lại một lần nữa, thần sắc thêm vài phần sắc
bén, "Có nghe rõ chưa?"
Nhạn Nhi sợ hãi nhìn ta, cúi đầu trả lời.
Đã tốn mấy ngày chuẩn bị tinh thần nhưng ta vẫn không
thể tới gặp Hoàng đế đưa ra yêu cầu, muốn đem Ninh Hằng đuổi ra khỏi Phúc Cung
của ta, chỉ có duy nhất hai con đường, thứ nhất là Hoàng đế chủ động sai phái
Ninh Hằng, thứ hai là Ninh Hằng tới nói với Hoàng đế là hắn muốn rời đi.
Con đường thứ nhất khả năng xảy ra không lớn, chỉ có
con đường thứ hai là có thể nắm trong tay.
Buổi tối lúc dùng bữa, Ninh Hằng ngồi bên cạnh ta, ta
mấy lần định nói, mà mỗi khi lời đến miệng rồi, nhìn lên thấy ánh mắt của Ninh
Hằng, ta liền nhớ tới ngày ấy hắn dịu dàng tách xương cá. Lời định nói ra cũng
giống như xương cá mắc ở cổ họng ngày đó, mãi mà không nói nên lời.
Cuối cùng Ninh Hằng buông đũa, ngẩng đầu nhìn ta,
thanh âm trầm ổn nói: "Thái hậu có chuyện gì muốn nói với Trí Viễn
sao?"
Ta đúng là một người không quả quyết mà.
Ta đối với Thẩm Khinh Ngôn yêu thích không ngừng, đối
với Ninh Hằng cũng không thể thờ ơ nổi. Ta buông đũa, lạnh lùng nói:
"Không có." Ta đứng dậy, "Nhạn Nhi, đỡ ai gia về tẩm cung."
Sau khi trở lại tẩm cung, bộ dáng Nhạn Nhi như muốn
nói gì đấy rồi lại thôi, ta hung dữ trừng mắt nhìn nàng, nàng cúi đầu đi đến.
Bây giờ cũng chẳng biết có phải giống như Nhạn Nhi nói
