ũi ta bắt
đầu thấy cay cay, "Rồi về sau ngươi cùng thái y bắt tay giả bộ ta có hỉ
mạch... Ta biết ngươi có lý của ngươi, ta biết ngươi kiêng kị ta cũng kiêng kị
Thẩm Khinh Ngôn, lúc ấy ta đã nghĩ bất luận thế nào, vở diễn này ngươi muốn
diễn thế nào ta sẽ cùng diễn thế đó, ta chỉ muốn giữ được tính mạng mà thôi. Nhưng
mà về sau ta mới biết được Thẩm Khinh Ngôn tính kế mình, dường như ai cũng đang
tính kế ta, ta muốn kể khổ với Thường Trữ, nhưng Thường Trữ là hoàng tỷ của
ngươi, thời gian này nàng cùng Phò mã lại bất hòa, ta không muốn làm nàng ấy đã
buồn lại càng thêm phiền, chỉ có thể giữ kín trong lòng. Lần đầu ta cảm thấy
đau lòng như vậy, là Giang Hằng đã chữa được những tổn thương trong lòng ta. Ta
thích Giang Hằng, bởi vì hắn sẽ không tính kế ta, cho dù có hơi ngốc nhiều lúc
cũng hại ta tức đến nuốt không trôi cơm, nhưng ta vẫn thích hắn. Những người
trong cung đều có tâm kế sâu xa, Thẩm Khinh Ngôn cũng thế ngươi cũng thế mà
những cung nữ hầu hạ cũng vậy, chỉ có Giang Hằng toàn tâm toàn ý đối xử với ta.
Hắn có thể vì ta mà đi học âm luật, thứ hắn không am hiểu nhất, cũng cam nguyện
vì ta mà rời khỏi người thân vừa mới sum họp, còn có thể vì ta mà lao vào chỗ
chết không chút ngần ngừ. Giang Hằng như vậy, ta không thể buông tay cũng không
nguyện buông tay. Thừa Văn, trong lòng ta ngươi là người thân, giống như Thường
Trữ vậy, cho dù ngươi có tính kế ta, quấy phá ngày thành thân của ta, ta cũng
không hề trách ngươi."
Hoàng đế vẫn không nói gì, nhưng ta biết những lời này
hắn đều nghe hiểu, chỉ là hắn không muốn nói ra. Cứ theo tính tình Thừa Văn,
qua vài ngày nữa có thể hắn sẽ nghĩ thông suốt. Ta im lặng một lúc lâu, nhắm
mắt không nói gì nữa.
Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, ta vừa mở mắt đã nhìn thấy
Hoàng đế, trong mắt hắn có tơ máu có lẽ đêm qua ngủ không ngon, hắn nhìn ta,
"Quán Quán, nếu không có Thẩm Khinh Ngôn cũng không có Ninh Hằng, nàng có
lựa chọn ta không?"
Ta không cần suy nghĩ đã lập tức lắc đầu.
Án diệt môn Tô gia không luận đến Thẩm Khinh Ngôn có
tham dự hay không, thì tiên đế cũng ngầm đồng ý. Sự nghi kỵ của Hoàng đế, ở các
triều đại trước cũng không hiếm thấy, nhưng thân là người Tô gia bị diệt môn,
ta hận tiên đế cũng oán ông ta. Cũng may hoạ không theo đến đời sau, ta nghĩ
thoáng hơn một chút sẽ nhận ra được, ta chẳng hề oán Thừa Văn, nhưng muốn ta
lựa chọn chung sống cùng con trai kẻ thù diệt môn nhà ta thì ta chắc chắn không
làm được.
Hắn nhắm hai mắt lại, cả người ngả lên đệm ghế ở phía
sau, "Những lời nàng nói tối qua, cũng chỉ để cược sự nhẫn tâm của ta
thôi."
Ta mím mím môi, hỏi: "Vậy... ta cược thắng
không?"
Hoàng đế trầm mặc rất lâu, đột nhiên nói: "Bình
quốc đại bại trước quân ta, tuy là thắng trận, nhưng lại mất đi một đại
tướng." Hắn chậm rãi mở mắt ra, vẻ mặt như một đứa nhỏ đã làm sai chuyện
gì đó, "Quán Quán, Ninh khanh... đã chết trên sa trường."
Trong nháy mắt đầu ta trở nên trống rỗng, ta run run
đứng lên, môi run đến không nói nên lời, "Ngươi... nói... nói... nói cái
gì?"
"Quán Quán, Ninh Hằng đã chết."
Ninh Hằng... đã chết?
Không... không có khả năng! Trước đây không lâu đầu gỗ
còn nói sẽ đưa ta về nhà, chàng không thể chết được. Ta trừng mắt hung dữ nhìn
Hoàng đế, "Ngươi gạt ta!"
Hoàng đế nhìn ta với ánh mắt kỳ quái, ta nhìn thẳng
hắn, muốn từ trên mặt hắn tìm ra chút gì đó không bình thường, nhưng mà không
có, một điểm không bình thường cũng không có.
Bỗng dưng Hoàng đế nói: "Quán Quán, Ninh Hằng đã
chết, nàng hiện giờ chỉ còn lại ta."
Ta đưa tay hất tất cả đồ đạc trên bàn xuống đất, tức
giận nói: "Cho dù người trên thế gian chết hết, ta cũng sẽ không thích
ngươi! Ta chỉ cần một mình đầu gỗ."
Chén sứ rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ thanh thuý. Ta
tự nói với mình phải tỉnh táo lại, đầu gỗ đã đáp ứng dẫn ta rời khỏi Hoàng
cung, chàng nhất định sẽ không nuốt lời.
Hoàng đế nói đầu gỗ đã chết, nhất định là gạt ta .
Ta hít sâu một hơi, nhìn Hoàng đế, nói: "Ta muốn
đến biên cương."
Con ngươi đen láy của hắn càng thêm thâm trầm, qua một
lúc lâu, Hoàng đế vẫn không đáp lời ta, hắn chỉ yên lặng nhìn ta, mắt cũng
không chớp một lần.
Ta lặp lại câu trên một lần nữa.
Hắn cúi đầu, "Trẫm cầm lên được thì cũng buông
xuống được, người ta thua chính là nàng." Dứt lời, chợt có một thái giám
tiến vào, Hoàng đế nói: "Ta đã sai người đem thi thể Ninh hằng đưa về
Giang gia, Tô Cán, sau khi nàng rời khỏi Kinh thành thì không cần trở về
nữa."
Ta nói: "Cả đời này ta sẽ không bước vào kinh
thành nửa bước."
Ta xoay người không chút do dự, đi theo thái giám ra
khỏi cung đầu cũng không quay lại, rời khỏi Hoàng cung đã vây hãm ta hai mươi
năm này. Trên đường quay về Giang gia, ta nhìn cảnh sắc không ngừng lui lại
phía sau, trong lòng nghĩ: Hoá ra Tô Cán ta sống lâu như vậy, cuối cùng vẫn
phải lẻ loi một mình, không có đầu gỗ, chẳng có một cái gì, cũng chỉ có một
mình ta.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Chính văn đến đây là
kết thúc... Tiếp theo là phiên ngoại...
Ta cùng đầu gỗ thành thân đã hơn một năm, ta sốn
