?"
Giang Hằng trầm mặc một lúc, rồi nói: "Quán Quán,
hãy tin ta."
Ta nhìn chàng thật lâu, rồi mới gật đầu nói:
"Được, thiếp tin chàng."
Đầu gỗ có chỗ khác thường không phải ta không nhận ra,
chỉ có điều đầu gỗ đã không muốn nói. Chàng đã không muốn nói, ta cũng sẽ không
ép chàng. Chàng đã nhớ lại những chuyện trước kia, cũng nguyện ý vì ta mà chống
lại Hoàng đế chàng vẫn nguyện trung thành, tâm tư chàng đều đặt ở chỗ ta, chàng
sẽ chỉ làm những chuyện tốt với ta thôi.
Sau khi trở lại tẩm cung, đã là lúc mặt trời lặn,
Hoàng đế ngồi cạnh bàn phê duyệt tấu chương, có lẽ nghe thấy tiếng bước chân
của ta nên ta vừa vào cửa hắn đã nâng mắt lên nhìn.
"Truyền thiện." (*Truyền
cơm*)
Ta đứng yên ở cửa, nhất thời không biết nên vào hay
không. Lúc này Hoàng đế có vẻ hơi mất kiên nhẫn, hắn buông tấu chương trong tay
xuống bàn, giọng điệu lộ ra sự không thoải mái, "Còn không mau lại
đây?"
Ta nuốt nước miếng, ngồi xuống bên cạnh Hoàng đế. Cung
nữ dọn tấu chương, mang bàn ăn lên, từng đĩa cao lương mỹ vị được cung nữ nối
tiếp nhau bưng vào, bày ra bàn xong xuôi lại nối đuôi nhau đi ra, lại còn rất
cẩn thận đóng cửa lại cho Hoàng đế.
Trong điện chỉ còn lại hai người ta và Hoàng đế, Hoàng
đế nhìn ta, "Dùng bữa đi."
Ta cúi đầu yên lặng dùng bữa, Hoàng đế cũng yên lặng
dùng bữa. Hoàng đế không nói chuyện, ta cũng không nói, trong điện cực kỳ an
tĩnh. Ta biết Hoàng đế đã biết chuyện ta đến thăm Giang Hằng, hiện giờ hắn
không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng nhất định là thấy không vui.
Ngay lúc ta đang suy xét tâm tình của Hoàng đế, thì
Hoàng đế bỗng dưng cạch một tiếng đặt bát đũa xuống, trong lòng ta kinh hoảng,
mặt không chút biểu hiện nhìn Hoàng đế.
"Quán Quán, nàng có biết Đại Vinh đã bao lâu
không có chiến sự?"
Ta nghĩ cẩn thận, "Mấy năm gần đây vẫn đều quốc
thái dân an."
Hoàng đế gật đầu, nghiêm túc nói: "Gần đây biên
cương có chiến sự."
Ta hơi sững sờ.
Hoàng đế lại nói: "Bình quốc hạ chiến thư với Đại
Vinh chúng ta, nhất quyết muốn phân trên dưới. À, đúng rồi, người lĩnh quân
chính là thanh mai trúc mã của Quán Quán, Thẩm Khinh Ngôn."
Đã lâu không nghe thấy tên Thẩm Khinh Ngôn, không ngờ
lại nghe được từ miệng Hoàng đế với cách thức như vậy.
Hoàng đế cười tủm tỉm nói: "Ninh khanh tuy thất
trách, nhưng ta đã quyết định cho hắn một cơ hội lập công chuộc tội. Lần này để
Ninh khanh lĩnh binh đi nghênh chiến đi."
Ta hoảng sợ, gần như không cầm nổi đôi đũa trong tay.
Chiến trường hung hiểm, chỉ cần hơi không chú ý là sinh tử trong nháy mắt. Đầu
gỗ đã nhiều năm không làm soái lĩnh, lần này cứ thế mang binh đi ứng chiến...
Ta bỗng dưng nhớ tới vẻ mặt muốn nói lại thôi ở trong
thiên lao, ta hỏi: "Nếu Giang Hằng khải hoàn, Thừa Văn có phải đã nguyện ý
quên mọi chuyện trước kia?"
Hoàng đế gật đầu.
Ta nói: "Thừa Văn, ta chưa bao giờ cầu xin ngươi,
lần này..."
Vẻ mặt Hoàng đế biến thành lãnh đạm, "Không
được."
"Ta..."
"Quán Quán, ta sẽ không để nàng đi theo Ninh
khanh."
Sao Hoàng đế chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ
của ta thế này? Ta vội nói: "Rốt cuộc là ngươi muốn thế nào?"
Hoàng đế híp mắt nói: "Quán Quán đừng vội, đến
lúc đó nàng sẽ biết."
Hoàng đế giam lỏng ta trong tẩm cung hắn, nửa bước
cũng không được ra, đến ngay cả Thường Trữ cũng không thể đến thăm ta. Thủ vệ
bên ngoài cung điện rất nghiêm ngặt, ta muốn chạy cũng chạy không được, ngay cả
muốn ngóng chút tin tức cũng không có khả năng.
Qua nửa tháng, tình trạng của ta vẫn như thế. Trong
lòng ta thật sự thấy buồn nản, ngay cả đến lúc ngủ, ta vẫn nằm trên ghế quý
phi, còn Hoàng đế nằm trên long ỷ cách đó ba thước, ta đắn đo nửa ngày, cuối
cùng mới mở gọi "Thừa Văn".
Hoàng đế im lặng không nói gì.
Những lời ta định nói không muốn nuốt xuống nữa,
"Mười hai tuổi ta vào cung, tính ra đã sống trong Hoàng cung gần mười năm
rồi. Nhưng mà mười năm này ta không hề thấy vui vẻ, trước khi tiên đế băng hà,
ta lúc nào cũng nơm nớp lo sợ ở Đông cung hầu hạ ngươi, trước sau không ai
thích ta, tất cả phi tần trong hậu cung đều coi ta là cái đinh trong mắt, ta
cực kỳ chú ý lời nói cử chỉ, chỉ sợ không cẩn thận bị người khác bắt lấy nhược
điểm. Về sau ngươi đăng cơ, ta làm Thái hậu, mà ta vẫn thấy kinh hồn bạt vía,
hai năm đầu ta chỉ sợ nhắm mắt lại đi ngủ thì sáng hôm sau không còn mở mắt ra
được nữa. Mỗi ngày trời còn chưa sáng đã mặc vào xiêm y Thái hậu, quy củ cùng
ngươi lên triều, ta không hiểu gì về chuyện triều chính, cho dù có buông rèm
chấp chính mấy năm ta vẫn như trước không hiểu chút nào, những điều ta nghe
được đều không hay ho, lúc nào cũng phải đề phòng những người muốn hại ta...
Thường Trữ xuất giá, ngươi cũng bắt đầu kiêng kị ta, ta ở trong cung thấy thật
tịch mịch, mỗi lần nhìn thấy chim chóc bay ra bên ngoài ta đều cực kỳ hâm mộ,
trong lòng ta không thấy vui vẻ, nhưng mà ngày nào ta cũng phải tỏ ra mình đang
rất vui vẻ. Thừa Văn, ta thấy thật khổ sở, chỉ cần một ngày sống trong Hoàng
cung thì ta không bao giờ có được hạnh phúc."
Nói đến đây, Hoàng đế vẫn không mở miệng. M